Báo lỗi

Đêm Trước Ly Hôn

Chương 2

“Chị Vy, sao chị không nói gì vậy?" Đầu bên kia truyền đến tiếng nói của Tiểu Vương .

Kiều Vi Nhã nghe thấy thanh âm mình bình tĩnh nói: "Dựa theo giá cao nhất tăng gấp đôi, làm cẩn thận chút."

Cô nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Tiểu Vương, "Chị Vy, chị bây giờ mới giống chị chị của ta nha."

Kiều Vi Nhã nở nụ cười, chỉ tiếc không ai nhìn thấy nụ cười của cô, nụ cười ấy còn lạnh hơn gió mùa đông, "Tiểu vương làm đồ xong muội báo chị, chị tự mình đi trả hàng, muội đi cùng chị." .

Tiểu Vương đáp ứng rồi ngắt điện thoại. .

Kiều Vi Nhã cùng con gái ăn cơm xong, suy nghĩ một lúc, cười nói: "Đồng Đồng mẹ mang con đi đơn vị ba chơi chút được không? Sau khi trở về mẹ đưa con đi KFC mua một phần socola cỡ lớn nhé." .

Đồng Đồng đang xem ty vi, nửa câu đầu không có lực hấp dẫn đối với bé, nửa câu cuối, lại làm cho bé nhảy dựng lên, chạy qua tắt ti vi, mà bắt đầu thúc giục Kiều Vi Nhã chạy nhanh đi. .

Kiều Vi Nhã lấy xe ra khỏi khu nhà, Lâm thúc đang ở giàn nho trong khu đọc sách, xem hai mẹ con cô đi ra ngoài, cười hỏi một câu.

Đồng Đồng vui vẻ trả lời, mẹ mang bé đi ăn KFC, hiển nhiên, nếu đem so sánh trong lòng bé KFC quan trọng hơn ba ba nhiều lắm.

Thành phố B cũng tương đối lớn,từ nhà đến đơn vị hắn công tác mất chừng 20 phút, như thế cũng coi như rất gần rồi.

Có thể xem thành phố B là thành phố ven biển, nhưng còn cách bờ biển một vài giờ chạy xe nữa. Từ nhà Kiều Nhã Vi đến bờ biển, chuyển hai lần xe, mất hai tiếng đồng hồ, nếu kẹt xe ba giờ đồng hồ có khi còn chưa đến nơi. .

Kiều Nhã Vĩ một bên lái xe một bên nói chuyện cùng con gái, rất nhanh đã đi đến gần đơn vị hắn. .

Kiều Vi Nhã quên xem, hôm nay không phải ca trực của hắn, cho nên cô đến xác minh một chút. .

Cửa đơn vị của hắn có một siêu thi buôn bán 24 giờ, đi đến phía trước một chút, là bãi đỗ xe của đơn vị hắn, chỉ cần vừa nhìn bãi đỗ xe, có thể kết luận giờ hắn ở nơi nào.

Kiều Vi Nhã ôm Đồng Đồng xuống, đem xe đạp khóa kỹ. .

Kiều Vi Nhã vừa khóa kỹ xe, liền nhìn thấy Tiểu Phạm đồng sự của hắn cầm một bao thuốc lá đi ra từ siêu thị, "Chị dâu, sao chị đến đây mua đồ vậy?" .

"Ta cùng Đồng Đồng không có việc gì, nghĩ đến đơn vị chú chơi một lát, có việc gì à?" .

Đối với chuyện của Cổ Khánh Nhất, Tiểu Phạm đã sớm nghe nói nên khi thấy Kiều Vi Nhã nói như vậy, rất nhanh liền đáp: "Nhất đại ca không có đây, anh ấy đi tuần tra rồi ." .

Kiều Vi Nhã cười nói: "Tiểu phạm, Nhất ca của ngươi giờ còn đang ngủ ở nhà đó, sao lại đi tuần tra được, chú đang nằm mơ đấy à?"

Tiểu phạm hôn mê, gật gật đầu, cười hắc hắc, "Em hình như chưa tỉnh ngủ, quên mất anh ý hôm nay được nghỉ ."

Kiều Vi Nhã biết chính mình không đoán sai, nở nụ cười, "Tiểu phạm, cám ơn chú, ta đi về trước , hôm nay coi như chú chưa gặp qua chị. Đồng Đồng chào tạm biệt chú Phạm đi."

Tiểu phạm ngây dại,cô gái ngày thường nhìn rất khoan dung, cũng sẽ bày trò lừa gạt người, mà hắn tự mình nhảy vào bẫy do người ta đào sẵn, có khổ cũng không dám nói.

Nhìn theo dáng hai mẹ con rời đi, tiểu phạm thở dài một tiếng, hắn có một loại dự cảm, Cổ Khánh Nhất sẽ nuối tiếc khi để mất người con gái này.

Đồng Đồng trong lòng chỉ nhớ tới socola, ánh mắt vẫn nhìn bên đường, thời điểm gần đến KFC bé liền bảo mẹ dừng xe .

Hai người đi dọc theo lối đi bộ nói nói cười cười rất thoải mái, chỉ có Kiều Vi Nhã tự biết giờ phút này trong lòng cô có bao nhiêu khổ sở.

Kiều Vi Nhã mang theo con gái vào KFC, gọi một phần ăn của trẻ con, ngồi ở đài cao gần thang trượt nhất nhìn Đồng Đồng cùng các bạn nhỏ chơi vui vẻ. .

Đồng Đồng muốn đến KFC, phần lớn là muốn chơi cùng những bạn nhỏ cùng trang lứa, kỳ thật, ở thành phố B nhà trẻ của con gái cô học chất lương tốt nhất .

Thế giới của trẻ con người lớn đôi khi không hiểu được, tuy rằng mỗi người đều có một đoạn thời gian hồn nhiên như thế , nhưng qua thời kì kia, hồn nhiên cũng bị bào mòn theo tháng năm. .

"Tiểu vi." Phía sau có người gọi, thanh âm có vẻ quen tai. .

Kiều Vi Nhã quay đầu nhìn người phía sau. .

Là bạn học thời đại học của cô, hai người từng là bạn thân, Từ Linh, cũng là người đã đoạt mối làm ăn của cô khi cô còn đang đau khổ vì li hôn.

Thời điểm còn đi học, Từ Linh không phải vừa đủ điểm qua cũng phải trật vật thi lại, mà cô thời điểm đó đều đem tất cả tinh lực đặt vào việc đọc sách cùng làm công, cho nên nói hoa mĩ là bạn thân nhất hay đúng hơn là cô ta không ngừng vay tiền của cô, mỗi lần cô ta thi lại đều tới mượn cô tiền. .

Thẳng đến năm thứ tư đại học, Từ Linh yêu một chủ cửa hàng bán sỉ quần áo người Ôn Châu mới đem tất cả tiền vay cô trả một lượt.

Từ Linh mặc một cái quần bò trắng bệch, dưới ngực đeo một đai đeo, dường như không che lấp được vẻ đẫy đà của cô ta, mái tóc quận sóng tuỳ ý rối tung , lại đeo thêm một cặp kính mát làm như hiện tại trời đã tối rồi không bằng? .

Kiều Vi Nhã cùng cô ta bắt chuyện, mời cô ta ngồi xuống. .

Từ Linh ngồi xuống, không chút khách khí cầm một miếng khoai tây chiên chấm chút tương cà cho vào miệng cắn. .

" Cậu đi một mình à?" .

"Không phải, tôi mang theo con gái đến chơi một chút." .

"Dáng người của cậu sao vẫn còn tốt vậy?" Từ Linh nhìn Kiều Vi Nhã đánh giá một lượt, Kiều Nhã Vi thật không giống người đã hai mươi tám tuổi , lại càng không giống như đã sinh con ,đôi mắt kia giống như lần đầu cô ta gặp cô trong suốt loé sáng, nữ nhân này tựa hồ đã bị năm tháng quên đi.

"A linh, a linh. . . . . ." Từ Linh quay đầu, đối với người đàn ông đang bưng khay đồ ăn cười nói: "A thái, chúng ta ngồi ở đây, đây là bạn học đại học của em Kiều Vi Nhã." .

Kiều Vi Nhã thản nhiên cười, xem như chào đón, đối với đàn ông của Từ Linh, cô không có chút hảo cảm nào, Từ Linh đổi nam nhân có lẽ so với dì cả mẹ của nữ nhân tới thiếu chút xíu( * dì cả mẹ là kái gì gì đó nhá:”> ngại qá hổng nói đâu=)*) .

Trước lúc trọng sinh, cô nhớ rõ ràng, Từ Linh đã kết hôn ba lần, sinh hai đứa con, sau khi ly hôn, đều ném cho cự uỷ hội ở ngoại thành thành phố B nhận nuôi.

Người đàn ông kia nhìn đến Kiều Vi Nhã thì nhãn tình sáng lên, cô giống như hoa sen thanh nhã thoát tục, tươi mát mà vẫn lịch sự tao nhã, dịu dàng hào phóng.

Kiều Vi Nhã không thích ánh mắt của người đàn ông kia, thản nhiên nói: "Từ Linh, thời gian đã muộn, tôi phải mang con gái trở về rồi."

Từ Linh cũng hiểu được có gì đó không đúng, Kiều Vi Nhã nói muốn đi, cô ta cầu còn không được. .

Kiều Vi Nhã kêu con gái, Đồng Đồng quyệt miệng đã chạy tới, miệng nhỏ nhắn đô lên than thở với cô , "Mẹ, con còn muốn ở lại chơi chút nữa cơ."

"Khi nào có thời gian chúng ta lại đến nha." Kiều Vi Nhã ra tủ lấy giày, đưa cho con gái. .

Đồng Đồng đi giày vào, Kiều Vi Nhã lúc này mới nói với cô: "Đồng Đồng, đây là dì Từ, đây là. . . . . . ."

Còn không có nói xong, a thái đã mở ví lấy một tiền tập giá trị một trăm đồng ra nói, "Chú là chú Thái, lần đầu gặp mặt, chú cũng không có quà gì đưa cho cháu, cầm lấy rồi bảo mẹ đưa đi mua bộ quần áo nha." .

Từ Linh đoạt tiền cầm trong tay rồi nhét vào tay Kiều Vi Nhã, Kiều Vi Nhã từ chối cô ta rồi thản nhiên nói: "Từ Linh tiền này tôi không thể nhận, hẹn gặp lại."

Thời điểm Kiều Nhã Vi dắt con gái đi đến cửa câu thang, Từ Linh đuổi theo, "Tiểu vi, lần này họp lớp cậu đến tham gia đi, từ sau khi tốt nghiệp, chúng tớ cũng không có gặp được cậu, mọi người đều rất nhớ cậu." .

Kiều Vi Nhã nghĩ một lúc, gật đầu, từ lúc ở cùng Cổ Khánh Nhất, cô liền mất đi chính mình, bởi vì mối tình đầu của cô là bạn học thời đại học cho nên Cổ Khánh không muốn cho cô cùng bạn học có liên hệ gì cả. .

Dần dần, cuộc sống của cô càng ngày càng thu hẹp, khoảng cách cùng bạn học càng ngày càng xa, không chỉ đại học, cả cao trung cùng sơ trung cũng không có nhiều người có thể liên hệ được với cô , thế giới của cô giống như chỉ có một hành tinh duy nhất là Cổ Khánh Nhất.

"Số điện thoại của cậu là gì? Lúc đó tớ sẽ đem địa điểm và thời gian cụ thể nhắn cho cậu." .

Kiều Vi Nhã còn chưa nói ra số điện thoại, Đồng Đồng đã dùng giọng nói trẻ con thanh thuý của mình nói ra số của mẹ, nhưng lại cười tình nghịch nói: "A di, mẹ cháu ở bách hoá Trung Đại có một cửa gia công rèm cửa, về sau nhà a di trang hoàng nhớ đến cửa hàng nhà cháu làm rèm cửa nha."

Từ Linh có chút kinh ngạc nhìn Kiều Vi Nhã, lực học của cô ở trong kí túc xá xếp vào hạng nhất nhì, cho nên thời điểm tìm việc chưa cần cố hết sức đã được phân vào một xí nghiệp làm các bạn học hâm mộ đến chêt. .

"Cậu từ chức khi nào vậy ?" .

"Sau khi kết hôn, muộn rồi Từ Linh tôi phải về." Kiều Vi Nhã mang theo con gái xuống lầu, trong lòng ảm đạm cô vốn không muốn nói cho Từ Linh, con gái cô lại nói ra ,đây có lẽ là vận mệnh sao? Mặc dù cô được trọng sinh nhưng không chống lại được số mệnh đã an bài sao?

Kiều Vi Nhã đi rồi, Từ Linh tiếp tục ngồi ăn đối diện A Thái. .

"A linh, bạn học của em nhìn qua nhỏ tuổi hơn em thì phải, sao lại có đứa nhỏ, nhìn cô ấy chẳng giống đã sinh con ."

Từ Linh cười lạnh nói: "A thái, anh không nên nhìn trong bát , ăn trong nồi , nói cho ngươi, đó là hoa khôi của khoa ta, hồi đại học kể cả trường bên cạnh theo đuổi cô có thể xếp hàng dài." .

"Cô ấy là người địa phương sao?" .

"Đúng, cô ấy là người địa phương." Từ Linh uống một ngụm Côca, giọng điệu khinh thường nói: "Người địa phương làm sao vậy? Cha mẹ cô ở thời điểm cô học năm nhất, liền nhảy lầu tự tử, cô ấy hiện tại bên người một người thân đều không có, còn không bằng một người ngoại tỉnh đâu."

A thái thử tính hỏi một câu, "Thế còn chồng cô ấy?" .

Từ Linh tát một cái lên tay hắn, thấp giọng quát lên: "Tôi nói cho anh, chồng cô ấy là cảnh sát, cô ấy là cảnh tẩu, ngươi tốt nhất không cần trêu chọc cô!"

Nói xong, cô ta lại có chút vui sướng khi người gặp họa cười rộ lên, "Bộ dáng xinh đẹp thì làm sao, nàng ta trừ bỏ học tập, cái gì cũng đều không hiểu, hay mềm lòng , người khác nói cái gì đều tin tưởng, ta nghe nói chồng cô đặc biệt không an phận, đều náo loạn vài lần muốn ly hôn , còn thường xuyên ở bên ngoài tìm gái, nếu là ta, đã sớm nháo đến đơn vị hắn ép cho hắn muốn sống không được muốn chết cũng không xong!" .

A thái nếu có chút đăm chiêu gật gật đầu, cười muốn Từ Linh mau ăn xong, "A linh, anh xuồng lầu đi mua vài thứ em mang con về nhà, tối nay ta có chút việc, có thể không về với mẹ con em được ." .

Từ Linh cũng không có nghĩ nhiều, gật gật đầu nghe theo hắn, ngày thường A Thái đối với hai đứa con của cô cũng thực ân cần.

Sau khi A Thái xuống lầu, bấm số dựa theo số điện thoại Đồng Đồng đọc khi nãy. Kiều Nhã Vi đang đi, nghe tiếng chuông điện thoại liền dừng, ấn nghe, nhưng sau khi nghe điện thoại lại treo không thấy tiếng trả lời. .

Kiều Vi Nhã nhíu mày, lại nhìn qua số điện thoại, cũng không biết, nghĩ có lẽ là người khác nhầm rồi, cất điện thoại, mang theo con gái trở về nhà.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT