Báo lỗi

Đêm Trước Ly Hôn

Chương 22: Ai đã từng hướng về phía ai

Bảo Mặc hai tay ôm đầu, thống khổ cúi mặt, “Trình Thiệu, cậu cũng biết, lúc trước vi vi không có địa chỉ cố định, cho nên thư tớ đều gửi qua đơn vị mẹ tớ, tớ đã nói chuyện cùng bà ấy, bà nhất định sẽ chuyển thư cho cậu và vi vi. . . . . .”

“Trường học không phải địa chỉ cố định!” Trình Thiệu uống lên một ly rượu, khinh bỉ mắng Bảo Mặc một câu, “Ngây thơ!”

“Vi vi nói không muốn tớ gửi thư đến trường học, nếu bị bạn học biết lại đồn đại không hay, cho nên tớ mới gửi thư đến đơn vị mẹ tớ, tháng thứ hai đến Mĩ, anh họ tớ lái xe đưa tớ đến Florida, chúng tớ sảy ra tai nạn xe cộ ở cao tốc tớ bị thương ở cột sống làm cho tai điếc mắt mù, suýt nữa tứ chi tê liệt, ở bệnh viện hơn mười tháng tớ mới khôi phục sức khoẻ bình thường, ba mẹ tớ bởi vì thân phận đặc thù, không thể tùy ý xuất ngoại đều là người nhà chú tớ chăm sóc cho tớ. . . . . .”

Uống một ngụm rượu, Bảo Mặc nói tiếp: “Từ lúc khôi phục ý thức em họ tớ thỉnh thoảng thay tớ viết thư cho vi vi, tớ nói với cô ấy tớ bị tai nạn xe cộ, thập cửu nhất sinh , liên tiếp 7 8phong thư đều việt vô âm tín, tớ tức giận không liên lạc với cô ấy, nhưng sau đó tớ khỏi hắn được xuất viện, tớ muốn về nước bác ta lại không đồng ý cho về, bà nói cơ thể hiện tại của tớ không chịu được mười mấy tiếng trên máy bay dài dằng dẵng, cho nên tớ vẫn không về nước. Sauk hi khôi phục, bác đón tớ đến New York, gọi vài lần điện thoại cho cậu nhưng đều do mẹ cậu nhận , mẹ cậu nói sẽ bảo với cậu nhưng mãi tớ vẫn chẳng nhận được điện thoại của cậu, sau đó, cậu gọi điện cho tớ đồng thời nói cho tớ biết tình cảm của vi vi và Cổ Khánh Nhất. . . . . .”

Trình Thiệu cầm lấy ly rượu, uống một hớp thật lớn rồi đặt mạnh xuống sàn nhà, “Cậu con mẹ nó rõ ràng là tên ngu xuẩn, cuộc gọi kia mẹ cậu uỷ thác mẹ tớ, mẹ tớ em tớ gọi, không gọi không cấp phí sinh hoạt!” .

Bảo Mặc vẫn nói, Trình Thiệu vẫn uống, khoảng chừng hơn phân nửa bình rượu đã vào bụng hắn, đầu lưỡi Trình Thiệu đã không vuốt thẳng được nữa, lảo đảo đứng lên, dùng sức chụp vai Bảo Mặc , “Anh em, bài học của cậu nhận được so với tớ mạnh mẽ một chút, những phương diện khác, cả một bộ phận đã lớn còn giả bộ con trai ngoan ngoãn, tớ. . . . . . Tớ vốn không nghĩ nói với cậu, loại gia đình giống như chúng ta, không. . . . . . Không đúng, hiện tại nhà cậu so với nhà tớ còn cao hơn mấy bậc, căn bản không thể để cho chúng ta cưới người phụ nữ mình thích về làm vợ, cũng không sai. . . . . . Không sai, cậu xem như vợ tớ không phải rất tốt hay sao? Đừng tìm phiền toái cho Kiều Vi Nhã, cách xa cô ấy một chút, mấy năm nay, cô ấy sống thật sự không dễ dàng , mỗi lần nhìn thấy cô, tớ cũng không dám quan tâm nhiều, nhất định cô ấy cho rằng tớ coi thường cô ấy, kỳ thật. . . . . . Kỳ thật con mẹ nó. . . . . .” .

Trình Thiệu cười khổ đánh miệng mình một cái, “Kỳ thật tớ là áy náy. . . . . . Áy náy. . . . . .” .

Trình Thiệu không để ý tới Bảo Mặc, nghiêng ngả lảo đảo đi tới cửa rồi mở cửa ra, la lớn: ” bà xã. . . . . . bà xã, anh uống say rồi, tới đỡ anh. . . . . .

Vợ Trình Thiệu chạy nhanh tới, thanh âm ôn nhu hờn mát: “Nhìn anh xem, bảo uống một chút mà thành vậy. . . . . .”

Trình Thiệu ôm vợ mình, ngây ngô cười rồi dùng sức hôn một cái, “Bà xã, vẫn là em tốt nhất, em yên tâm, về sau anh sẽ không làm chuyện gì có lỗi với em, chờ tháng mười một, anh dẫn em đi Thailand xem gay, cho em. . . . . .” .

Nói còn không có nói xong, Trình Thiệu đã chuẩn bị trượt xuống dưới đất, Bảo Mặc từ nãy vẫn trầm mặc đứng dậy đi tới cửa, trầm giọng nói;”Tôi đến dịu hắn cho.”

Hai người giúp Trình Thiệu đi vào phòng ngủ, Vợ Trình Thiệu vẫn bận rộn , cởi giày, đắp chăn, lau mặt cho hắn.

Bảo Mặc nhắm mắt, có chút đăm chiêu nhìn Vợ Trình Thiệu. .

Cảm nhận được ánh mắt khác thường của Bảo Mặc, cô có chút ngượng ngùng cười nói: “Trình Thiệu rất ít uống rượu , anh ấy không thích uống rượu.”

“Biết rõ hắn từng phản bội cô, tại sao cô còn có thể tha thứ cho hắn, cô thật sự không để ý đến hắn sao?” .

Vợ Trình Thiệu nhẹ nhàng đi ra ngoài, đóng cửa lại, hai người đi vào phòng khách. .

Cô pha một ly trà đưa cho Bảo Mặc, thật lâu sau mới nói: “Tôi để ý, đối mặt với sự phản bội, nếu có người nói không để ý, như vậy chỉ có thể chứng minh hai người lúc đó, không tồn tại cảm tình, ngoài một người vợ còn là người mẹ, cho nên tôi nói với bản thân, thử một lần, nếu hắn yêu con mình, nguyện ý quay đầu, tôi sẽ cho hắn cơ hội, nếu hắn nghĩ bỏ qua con cái, chạy theo cái gọi là tình yêu, như vậy, tôi sẽ không chút do dự mà buông tay, một mình tôi cũng có năng lực nuôi con thật tốt, chính là tôi vĩnh viễn không thể cho nó một gia đình bình thườámấm áp. Vì thế, cả đời tôi sẽ mang tiếc nuối. Bảo Mặc chuyện xưa của anh, so với Trình Thiệu tôi còn biết nhiều hơn, tôi đã sớm muốn tâm sự cùng với anh, có lẽ Kiều Vi Nhã đã quên tôi là ai, thậm chí không nhớ rõ có người như tôi tồn tại, tôi lại nhớ rõ cô ấy, tiểu học, trung học, cô ấy đều là người mà tôi luôn ngước nhìn, khi đó, mọi người trong nhà đều nói, ngươi xem Kiều Vi Nhã người ta. . . . . . Nếu không phải bị một kẻ đi cửa sau đạp xuống, gia đình lại liên tục gặp biến cố, tôi nghĩ thanh Hoa Bắc đại cô ấy cũng có thể tuỳ ý lựa chọn. Chỉ tiếc, mệnh của cô ấy không tốt. Ta và cô ấy học một trường còn chung một tầng, tôi học thấp hơn cô một năm, có một lần, cô ấy cùng bạn nói chuyện phiếmtôi nghe được cô ấy nói trên thế giới này, cái gì đều có thể thay đổi, chỉ duy nhất quan hệ huyết thống là không thể thay đổi ,nỗi buồn của cha mẹ không có khả năng thay đổi, chỉ có cách thừa nhận, nhưng mà, cô ấy sẽ đem tất cả tinh lực đặt lên việc học tập, đợi sau khi lớn lên có thể giúp bọn họ sống tốt một chút. Khi đó, tôi học năm tư, cái hiểu cái không, nhưng lại vĩnh viễn nhớ những lời này của cô ấy, cũng là vì câu nói này, tôi mới có thể lựa chọn tha thứ Trình Thiệu một lần, bởi vì tôi không muốn biến con tôi thành một Kiều Vi Nhã thứ hai.”

Bảo Mặc vẫn ngơ ngác nhìn cô, nghe cô nói một Kiều Vi Nhã chính mình không biết. .

“. . . . . . Anh còn nghe không? . . . . . .” .

“Nghe!”

“Bảo Mặc, hiện tại Kiều Vi Nhã vẫn chưa ly hôn, anh luôn đi tìm cô ấy sẽ mang đến phức tạp hơn cho cô, hơn nữa, anh làm như vậy cuối cùng làm Kiều Vi Nhã cách xa anh hơn mà thôi. Nếu ngươi thật sự yêu cô ấy, cũng nguyện ý chờ cô ấy, vậy trước tiên đem những thứ lôi thôi quanh mình thu xếp lại, nếu không hai người sẽ không có khả năng ở cùng một chỗ.”

“Lời cô nói là sao!”

“Đúng, bởi vì, tôi cảm thấy có vài người quá ti bỉ cũng thật đáng buồn, tuy rằng ba mẹ tôi cũng là cán bộ, nhưng mà bọn họ sẽ không làm ra chuyện thiếu đạo đức như vậy!” Vợ Trình Thiệu có chút kích động. .

Bảo Mặc giật mình một cái, người cô ám chỉ là ai? .

“Thành phố B không tính là lớn, mấy năm trước lại càng nhỏ, cho nên, Thành phố B không có bí mật, tôi chỉ bất bình vì Kiều Vi Nhã, chuyện này, tôi không nói với Trình Thiệu, nhưng mà, tôi nghĩ hắn cũng có thể loáng thoáng nghe thấy. . . . . . Bảo Mặc, tính ra khả năng anh và Kiều Vi Nhã có thể ở cùng một cỗ, theo ý ta cơ hồ là không. Nếu anh không tin, phải đi tìm lão trưởng xưởng đã về hưu của đơn vị ba Kiều Vi Nhã, còn có tông giám đốc nơi Kiều Vi Nhã hiện tại đang buôn bán, bọn họ nhất định sẽ nói đáp án chân chính cho anh. Trên đời này có rất nhiều sự trùng hợp, tôi và con gái Mã xưởng trưởng là đồng sự, mà cô ấy lại là em dâu của tổng giám đốc bách hoá, cho nên tôi được biết rất nhiều chân tướng sự việc, nhưng mà tôi sẽ không nói cho anh biết, hôm nay tôi nói với anh cũng quá nhiều rồi, nếu tôi là Kiều Vi Nhã, vĩnh viễn sẽ không gả cho anh, tuy rằng anh có tiền hơn so với Trình Thiệu, đẹp trai hơn so với Trình Thiệu, nhưng tôi cảm thấy Trình Thiệu so với anh mạnh hơn nhiều.”

Bảo Mặc trầm mặc , không nói lời nào yên lặng nghe vợ Trình Thiệu chỉ trích hắn. .

Vợ Trình Thiệu đứng lên, thản nhiên nói: “Bảo Mặc, chuyện chúng ta vừa nói với nhau tôi hi vọng anh không nói cho Trình Thiệu biết, hắn làm bạn của anh, cho nên hắn vẫn cảm thấy áy náy, hắn không làm chuyện gì sai, tại sao vẫn phải mang tâm trạng áy náy mà sống, thật sự muốn áy náy, phải nói hết thảy cuộc sống hôm nay của Kiều Vi Nhã là do chính anh ban tặng nhưng anh lại sống yên ổn thoải mái, anh đã không có năng lực cho cô cuộc sống hạnh phúc, dựa vào cái gì yêu cô!”

Bảo Mặc vẫn cúi đầu không nói, Vợ Trình Thiệu không nhìn thấy cảm xúc trên mặt hắn, hôm nay nếu không phải nhìn thấy chồng mình uống đến nửa bình rượu , cô cũng sẽ không nói những lời này ra, vợ chồng vốn là một thể, cô nguyện ý chia sẻ giúp hắn. .

Bảo Mặc mơ hồ nghe được Vợ Trình Thiệu còn nói gì đó, chẳng qua, hắn không nghe rõ ràng. .

Buổi sáng tỉnh lại, Vợ Trình Thiệu mở cửa đi ra ngoài làm bữa sáng, phát hiện chỗ để giày, giày Bảo Mặc đã không thấy đâu .

Trình Thiệu mơ mơ màng màng mặc quần áo, đã thấy vợ mình đẩy cửa tiến vào, “Bảo Mặc đi rồi.” .

“Đi rồi, tên tiểu tử này như thế nào không nói một tiếng.” .

Trình Thiệu đẩy cửa phòng khách ra, trong phòng khách sạch sẽ, không có dấu vết giống như từng có người ngủ qua. .

Hắn cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, bấm một dãy số rất nhanh liền có người bắt máy, “Cậu đang ở đâu?” .

“Tớ ở bờ biển Xuy Phong.” .

“Cậu không bị bệnh chứ?”

“Trình Thiệu. . . . . . Thực xin lỗi. . . . . .” .

“Mới sáng sớm, cậu không phát bệnh gì chứ!” .

“Tớ không phát bệnh, tớ hiện tại tốt lắm, Trình Thiệu, tớ giúp vi vi tìm một luật sư, cô ấy không chịu gặp, tớ bảo luật sư mang vài thứ đến nhà cậu, nếu về sau cô ấy cần dùng , cậu liền đưa cho cô ấy, mọi người nói rất đúng, trước khi cô ly hôn tớ không nên xuất hiện, tớ hẳn là nên chỉnh lý lại cuộc sống của mình một lần.”

Bảo Mặc tắt điện thoại, Trình Thiệu ngơ ngác cầm ống nghe, sau một lúc lâu mới mắng một câu, bệnh cũng không nhẹ! .



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT