Báo lỗi

Đêm Trước Ly Hôn

Chương 29: thất vọng rồi . . .

Kiều Vi Nhã hỏi: "Albert, có cách nào liên hệ với bọn họ không?"

Karl Louis giành trước nói: "Tôi có cách liên lạc với Louis, nhưng mà xí nghiệp Đài thị của bọn họ thực bài xích thị trường trong nước, thậm chí Hongkong, Đài Loan cũng không cảm thấy hứng thú, bọn họ sinh ý chủ yếu là ở Âu Mĩ, mấy năm nay, bắt đầu mở rộng sang thị trường Châu Phi, anh thứ hai của Louis Đài Lộ cũng có danh tiếng, năm trước hắn thu mua một quặng đồng 60%, tiền lời tốt lắm, không thể nghĩ đến các người lại là thân thích."

Albert thở dài một hơi, nói: "Tiểu vi, anh đang muốn nói với em, sau khi đại sứ quán đi gặp Đài tiên sinh, bọn họ cự tuyệt nhận thức em, về phần nhà cũ ở Đạm Đài gia, bọn họ nới không có hứng thú, tùy em xử trí."

Kiều Vi Nhã đã sớm đoán được, cậu sẽ không dễ dàng cùng mình nhận thức, chính là thật không ngờ bọn họ quyết tuyệt như vậy, Có điều, ông nội đã từng nói qua, cô là con cháu của Kiều gia, Đạm Đài gia tài sản, tuyệt đối không thể có lòng tham, gia sản của nhà người khác, không thể mơ ước. Cô chỉ có trách nhiệm bảo hộ, không có quyền lợi hưởng dụng.

Thời đại này, người với người lúc trước hứa hẹn bằng lời nói, sớm đã giống như mây bay trên trời, một cơn gió thổi qua, sẽ bị thổi bay đến vô tung vô ảnh. Nhưng không phải ai cũng giống như vậy, làm con cháu Kiều gia, cô sẽ không quên lời nhắc nhở của mẹ và ông nội, không có những tài sản kia, cô cũng có thể dựa vào năng lực của chính mình để sống tốt.

Kiều Vi Nhã cắn môi dưới, nghĩ xem tiếp theo mình nên xử lý như thế nào?

Karl Louis cười nói: "Tiểu vi tiểu thư, cô có chuyện gì khó xử sao , nếu cô muốn nhận thức cậu của mình, chỉ cần hé ra hộ chiếu, tùy thời đều có thể đi sang đó."

Kiều Vi Nhã lắc đầu cười khổ, trước khi cô lấy được giấy ly hôn, tuyệt đối sẽ không để cho Cổ khánh Nhất biết chuyện của cậu, Bây giờ, cô tuyệt đối sẽ không cho Cổ Khánh Nhất chiếm chút tiện nghi nào cả .

Hiện tại không liên hệ cũng tốt, đợi cho đến khi phòng ở đó lại về tay cô, cô tìm người trang hoàng cho tốt, sau đó lại đi một chuyến sang Mĩ, tìm cậu mình đem sự tình nói cho rõ ràng.

Karl Louis cười nói: "Tháng sau, tôi có một hội nghị, nếu tiểu vi tiểu thư nghĩ muốn cùng bọn họ nhắn cái gì, tôi có thể làm người đưa tin, tôi là đàn anh của Louis, chắc hắn sẽ cho tôi mặt mũi ."

Kiều Vi Nhã gật gật đầu, cười nói: "Tốt, vậy phiền toái ngài ."

"Không cần khách khí, cô là bằng hữu của Albert bọn họ, cũng chính là bằng hữu của tôi."

Bốn người lại hàn huyên trong chốc lát, Karl Louis đồng ý về sau mỗi ngày sẽ dành ra 1 giờ để giảng bài cho Kiều Vi Nhã, nhưng điều kiện tiên quyết là, cô cần phải đi sở vụ của hắn làm khoảng nửa ngày công.

Kiều Vi Nhã lúc trước thiết kế đường đi của chính mình, cũng là như thế, cô chuẩn bị về sau làm một cái kế toán viên cao cấp, sinh ý chuyện tình, sau này cũng cần người để ý giùm.

Bọn họ thỏa thuận, ba ngày sau, Kiều Vi Nhã phải đi làm việc ở sở vụ Karl Louis.

Tiễn bước Karl Louis, Kiều Vi Nhã trở về phòng của mình, mở máy tình ra, vào Internet bắt đầu tìm hiểu về Đài gia.

Giờ tra mới thấy, xí nghiệp Đài thị có bao nhiêu lợi hại, tình huống của chính mình, cậu bọn họ khẳng định đã biết, nhiều năm liền không có liên lạc, bây giờ đột nhiên đi tìm họ, người ta nhất định sẽ nghĩ mình không có mục đích tốt.

Cô trước nay chưa từng nghĩ dựa vào ai để sống, ông nội từng nói qua, dựa vào núi núi đổ, dựa vào nước nước chảy, chỉ có dựa vào chính mình, mới có thể vĩnh viễn đứng vững, đứng ổn.

Mấy năm nay, trong lòng cô vãn còn một nghi vẫn lớn, chính là chuyện cha mẹ bọn họ cùng nhau tự sát, bọn họ tuy rằng mỗi ngày cãi nhau, nhưng là không đến mức hai người cùng nhau nhảy lầu tự sát, trong chuyện này, nhất định có vấn đề.

Cô vẫn không nghĩ cha mẹ mình là người chỉ biết tự sát, Cô nhất định phải điều tra rõ nguyên nhân.

Elaine tiến vào, nhìn thấy cô đang mở trang web, cười nói: "Tiểu vi, em đang tìm hiểu về xí nghiệp Đài thị?"

"Chị, mời ngồi."

Elaine ngồi ở bên cạnh cô, cười nói: "Có phải trong lòng rất khó chịu không, tìm kiếm lâu như vậy mà bây giờ cậu mình lại không chịu nhận."

Kiều Vi Nhã lắc đầu, "Chị, không có, em đã sớm đoán tới, trước khi em ly hôn, bọn họ không cùng em liên hệ, cũng là chuyện tốt, miễn cho tự nhiên đâm ngang, hơn nữa, em nghĩ sau khi lấy lại mấy căn nhà kia từ chính phủ, đem đống phòng ở sửa sang lại một chút, khôi phục diện mạo trước kia, chờ cậu trở về, trả lại cho hắn một ngôi nhà đầy đủ."

Elaine trầm mặc trong chốc lát, mới thở dài một hơi, "Tiểu vi, nếu em đem chuyện tình nói cho bọn họ, bọn họ khẳng định sẽ không tin tưởng , sao em có thể làm chuyện ngốc như vậy."

"Tỷ, trong này có rất nhiều chuyện, em không có cách nào nói cho chị hiểu, nhưng mà có câu phụ trái tử hoàn ( cha nợ thì con phải trả ), em chỉ là thay thế bà ngoại cùng mẹ trả nợ mà thôi, ông nội nói qua, nếu đáp ứng với người ta chuyện gì đó, nhất định phải hết lòng tuân thủ lời hứa, em chỉ là đang thực hiện lời hứa của mình mà thôi."

Elaine gật gật đầu, đây là chuyện riêng của Kiều Vi Nhã, cô cũng không muốn nói sâu, cô sẽ không miệt mài theo đuổi, thế nhưng, cô nhất định sẽ đem toàn lực giúp đỡ Tiểu Vi, đây là một nữ nhân rất hợp cô trong thời đại này, cũng là một người đáng giá làm bằng hữu thâm giao.

"Tiểu vi, lát nữa chị mang em ra ngoài làm hộ chiếu, tất cả mọi chuyện của em đều đã muốn làm tốt, chính là cần ảnh chụp của em, chuện này thì chị không thể làm thay em được rồi." Elaine nở nụ cười.

Kiều Vi Nhã cười nói: "Chị Elaine cám ơn chị, tự em có thể làm được, nếu không bảo bảo mẫu đi theo cũng được."

"Cũng tốt, chỉ cần đi ngay gần đây là có thể làm hộ chiếu, lát chị sẽ bảo bảo mẫu đưa em đi, bọn họ so với chị còn quen thuộc nơi này hơn. . . . . ."

"Mẹ, a di, thật. . . . . ." Đồng Đồng đầu đầy mồ hôi chạy vào.

Kiều Vi Nhã cùng Elaine cả kinh đồng thời đứng lên, "Làm sao vậy?"

"Anh hắn thế nhưng ăn đá, thật đáng sợ. . . . . ." Đồng Đồng lắc lắc đầu, tay mở ra, "Mẹ, ngươi xem, đây là con đoạt được từ tay anh."

Kiều Vi Nhã nhanh chân chạy ra ngoài, theo Đồng Đồng đi vào hành lang hậu viện, chỉ thấy Đông Đông đang ở bãi đá đánh bảo mẫu lúc nãy còn ở bên cạnh bọn họ, Kiều Vi Nhã chạy nhanh đi qua, đem Đông Đông ôm chặt, cô thực dùng sức, Đông Đông không thể động đậy, dần dần an tĩnh lại.

"Đông Đông, chúng ta đi tắm rửa, bên ngoài quá nóng , được không?"

Đông Đông gật gật đầu, chỉ vào Đồng Đồng nói: "Cùng nhau."

"Không được, anh là con trai mà, bọn em ở nhà trẻ khi đi toilet đều cùng con trai tách ra, làm sao có thể cùng anh cùng nhau tắm rửa! Đó là. . . . . . Anh là đồ lưu manh!" Đồng Đồng đỏ mặt lớn tiếng trách mắng.

"Chính là ba mẹ vẫn cùng nhau tắm rửa." ( Nấm: Và thế là chị Elaine đã bị con trai mình bán đứng =)) )

Elaine mặt đỏ tựa như ráng chiều, trừng mắt liếc nhìn con một cái, xấu hổ đối Đồng Đồng nói: "Anh chính là hay nói giỡn, Đồng Đồng không cần tức giận ."

Kiều Vi Nhã thật sự không biết nên nói cái gì , đành phải một tay lôi kéo Đông Đông, một tay lôi kéo nữ nhi, đi vào phòng của Đông Đông.

"Oa! Anh, bồn tắm của anh lớn ghê á, có thể bơi lội được ."

"Cùng nhau."

Đồng Đồng xua tay, "Tuyệt không!"

Cô bé đánh giá phòng tắm một vòng sau nói: "Anh, anh biết bơi sao?"

Đông Đông lắc đầu.

Đồng Đồng đắc ý đứng lên, "Anh, anh có muốn học bơi lội, giáo viên dạy cuae em đã từng đoạt quán quân đó, phi thường giỏi luôn, em hiện tại đang học bơi bướm, bơi ếch, giáo viên nói trong các bạn nhỏ em là học giỏi nhất, chính là cái sông sau nhà anh kia em cũng có thể bơi."

Đông Đông vẫn lắc đầu.

"Hừ, người nhát gan, anh so với em lớn hơn 5 tuổi, cư nhiên không biết bơi lội, có phải bởi vì nhà các người không thực sự ở bờ biển không?"

Đông Đông tiếp tục lắc đầu.

Kiều Vi Nhã thấp giọng quát lên: "Đồng Đồng, không được nói lung tung."

Elaine thở dài một hơi, thấp giọng nói: "Tiểu vi, không cần đánh gãy bọn họ, để cho con bé nói đi, mấy năm nay, bệnh tình Đông Đông liên tục lặp lại, khi tốt khi xấu, chúng ta đều đã muốn tuyệt vọng, chưa từng nghĩ đến hắn có thể cùng đứa nhỏ khác chơi đùa vui vẻ, Đồng Đồng có lẽ có thể thay đổi hắn."

Kiều Vi Nhã gật gật đầu, sau đó đối nữ nhi nói: "Đồng Đồng, chúng ta trước đi ra ngoài, để cho anh tắm rửa, tắm rửa sau lại chơi, vừa vặn con cũng cần tắm rửa."

Đông Đông một phen giữ chặt Đồng Đồng, "Đồng Đồng, cùng tắm."

Đồng Đồng đảo mắt một cái, cười nói: "Anh, nếu anh có đồ bơi, em đáp ứng cới anh cùng nhau tắm."

Đông Đông nhìn về phía mẹ, Elaine không sao cả cười nói: "Con ta muốn đồ bơi còn không phải đơn giản hay sao, chờ mẹ 10 phút."

Elaine ra khỏi phòng, bảo bảo mẫu đi siêu thị gần nhất mua hai bộ đồ bơi cho hai đứa nhỏ.

Quả nhiên sau 10 phút, bảo mẫu đã trở lại.

Đồng Đồng nhìn thoáng qua áo tắm, nở nụ cười, "A di ánh mắt thực không sai, con thích, cám ơn."

Kiều Vi Nhã phát hiện chính mình có một chút không hiểu con gái .

Đồng Đồng chạy ra phòng tắm, thay áo tắm trở về, bảo mẫu đã muốn mở nước vào trong bồn tắm thật tốt.

Đồng Đồng nhìn vết thương trên người Đông Đông, thở dài một hơi, "Anh, làm sao trông anh có thể thảm như vậy, ngày mai em bảo mẹ dạy anh võ công, sau này nếu có ai dám đánh anh, anh nhất định phải dạy họ một bài học?"

Đông Đông gật gật đầu, vẫn như trước đứng đó bất động.

Đông Đông cười nói: "Anh, không phải anh sợ nước chứ, anh rất gầy, bơi lội có thể phát triển cơ thể, người gầy sẽ không thể tập luyện võ công ."

Đồng Đồng ở trong nước bơi qua lại 2 lần, lắc đầu, đứng lên, "Em rất muốn đi bơi lội."

Đông Đông vẫn còn đứng đó.

Kiều Vi Nhã vừa định nói giúp đỡ Đông Đông, Elaine giữ chặt cô thấp giọng nói: "Hắn không dám ngâm mình ở trong nước, tiểu vi, em đừng quản, chúng ta chờ."

Kiều Vi Nhã ngừng tay, hai người đứng xa xa một chút, để laijkhoong gian cho hái đứa nhỏ.

Đồng Đồng ngoắc, "Anh, lại đây nha, thật sự chơi rất vui, em có thể dạy anh bơi lội, sau đó chúng ta cùng đi bể bơi, lại đây nha. . ."

Đông Đông lại lui ra phía sau từng bước, Đồng Đồng từ trong ao nước đi ra, đứng ở trước mặt Đông Đông, "Anh, anh rốt cuộc là bị làm sao nha, anh không định tắm rửa sao? Cho dù không bơi lội, cũng phải tắm rửa đi."

Thời điểm Đông Đông lại lui từng bước ra phía sau, Đồng Đồng bừng tỉnh đại ngộ, "Nga, em hiểu được, anh là sợ nước nên không dám bước vào trong hồ nước, anh đã không dám, còn đặt bồn tắm lớn như vậy, lãng phí! Vào đi, trong nước một chút cũng không đáng sợ, anh xem cá vàng nhỏ ở trong hồ ngoài viện chẳng phải vẫn sống tốt dó sao? Anh so với cá vàng nhỏ lớn hơn như vậy chắc chắn sẽ không sao, có phải hay không?"

Đồng Đồng đi ra phụ giúp Đông Đông bước vào bồn tắm, Đông Đông đột nhiên đẩy Đồng Đồng ra, chạy ra ngoài.

Đồng Đồng bị hắn một phen đẩy ngã, a miệng khóc đứng lên.

Elaine giành trước từng bước tiến lên đi theo Đông Đông, Kiều Vi Nhã cũng đuổi theo.

Kiều Vi Nhã đuổi theo Đông Đông, ôn nhu nói: "Đông Đông không thích, chúng ta sẽ không tắm, được không?"

Đông Đông gật gật đầu.

"Chúng ta vào một chút liền đi ra, sau đó chúng ta đi thư phòng, mẹ nuôi giúp con vẽ Lí Tiểu Long, được không?"

Đông Đông gật gật đầu.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT