Báo lỗi

Đêm Trước Ly Hôn

Chương 5: Đoạn tình này

Thời điểm Trình Thiệu đang ở văn phòng uống cà phê Bảo Mặc đã đi vào. .

Trình Thiệu chỉ vào ghế tựa đối diện, để cho hắn ngồi xuống, "Tớ đang dùng cà phê xay, cậu uống không?"

Bảo Mặc lắc đầu.

Trình Thiệu bĩu môi, mắng một câu, "Đáng ghét!" .

Miệng tuy rằng mắng, vẫn là tự mình pha cho hắn một ly trà xanh. .

Trầm mặc hồi lâu Bảo Mặc rốt cục mở miệng, "Cô ấy thật sự kết hôn sao , cô ấy coi tớ thành người nào , cô ấy. . . . . ."

Tay Trình Thiệu làm một tư thế dừng, "Stop!" .

Trình Thiệu thở dài một hơi, bây giờ nói gì đều đã muộn, người ta chẳng những kết hôn còn có con rồi. .

Nếu không phải bởi vì mình, Bảo Mặc sẽ không quen biết Kiều Vi Nhã, chuyện tình của bọn họ khi đó không ai có thể nói được rõ ràng, bao gồm bạn thân như hắn.

Trình Thiệu cùng Bảo Mặc, là bạn học hồi tiểu học, về sau học trung học liền chia ra, Trình Thiệu vào trường trung học bình thường, Bảo Mặc vào trường trung học trọng điểm, hơn nữa còn là lớp ưu tú.

Mẹ Trình Thiệu làm ở cục công thương, là bạn tốt của mẹ Bảo Mặc, cho nên, quan hệ giữa Trình Thiệu và Bảo Mặc vẫn luôn rất tốt .

Đó là lúc vào sơ trung, ba mẹ Trình Thiệu đăng kí cho hắn vào lớp tiếng Anh, khi đó, tất cả mọi người đều học tiếng Anh của Hứa Quốc Chương.

Kiều Vi Nhã là học sinh ở lớp đó. .

Một lần ngẫu nhiên, Bảo Mặc đi theo Trình Thiệu đến lớp học ban đêm. .

Quan hệ của cha mẹ Kiều Vi Nhã tuy rằng không tốt, nhưng đối với học tập của con cái cũng không buông lỏng, khi đó có rất ít cha mẹ quan tâm tiếng Anh giống như bây giờ,học sinh lớp học ban đêm cũng không tính là nhiều. .

Thời gian Kiều Vi Nhã đến luôn cố định, cố định ngồi ở một vị trí, thời gian lâu dần, mọi người đều biết, đó là vị trí của Kiều Vi Nhã , mặc dù đến sớm, cũng sẽ không đến ngồi vị trí đó. .

Thời điểm Trình Thiệu mang theo Bảo Mặc đến, Kiều Vi Nhã còn chưa tới, Bảo Mặc liền chiếm vị trí của cô. .

Hôm đó Kiều Vĩ Nhã tới muộn, ba mẹo cô cãi nhau, lúc cô khuyên can, bị ba cô dùng cán pin đánh vào đầu, may mắn không sảy ra chuyện gì lớn, chẳng qua cuộc khắc khẩu của ba mẹ cô cứ dừng lại như vậy. .

Khi Kiều Vi Nhã đi vào cửa, sau đó thầy giáo cũng đi vào . .

Kiều Vi Nhã cúi đầu theo thói quen đi đến chỗ mình, lại nhìn đến Bảo Mặc đang ngồi ở vị trí đó.

Kiều Vi Nhã dừng lại hai giây, cắn cắn môi, định nói gì đó, lại nhịn xuống , tiếp tục đi về phía sau. .

Lớp học ban đêm là phòng học đi mượn, bàn tuy rằng rất nhiều, ghế dựa lại chỉ đủ ngồi , Kiều Vi Nhã đành phải xếp ở cuối cùng đứng nghe giảng bài.

Đã học được một đoạn thời gian, thầy giáo từ trước đến nay dùng ghế dựa tính toán số học sinh, hôm nay có người đứng, hơn nữa là người học tốt nhất Kiều Vi Nhã, thầy giáo không khỏi kì quái quét mắt một lượt nhìn các học sinh trong lớp .

Bộ dáng bắt mắt của Bảo Mặc, tất nhiên thầy giáo nhìn qua một chút là nhận ra, thầy chỉ tay nói, "Em học sinh kia, em không phải học sinh lớp chúng tôi đúng không?"

Bảo Mặc lúc đó còn đang suy nghĩ đến thời điểm nhìn thấy Kiều vi Nhã, cặp mắt kia trong suốt yên tĩnh tựa như chú nai con, lập tức trái tim hắn như bị gì đó phá khai , hắn cảm thấy hô hấp mình gần như đình trệ . .

Thầy giáo hỏi lại một lần, Trình Thiệu lúc này mới giơ tay nói, "Thưa thầy, hắn là bạn của em, cũng muốn tới nghe giảng."

Thầy giáo gật đầu, cười nói: "Được, tới nghe giảng chúng ta hoan nghênh, chẳng qua hắn chiếm vị trí của Kiều Vi Nhã , hiện tại Kiều Vi Nhã đang đứng, Trình Thiệu, em đến văn phòng chuyển thêm một cái ghế nữa đến đây." .

Trình Thiệu vội chạy đến văn phòng di chuyển một cái ghế đến. .

Kiều Vi Nhã trở lại vị trí ban đầu, bắt đầu học. .

Bảo Mặc vẫn si ngốc u mê nhìn cái gáy Kiều Vi Nhã , bím tóc đuôi ngựa đong đưa qua lại theo động tác cúi đầu của cô, ở dưới ngọn đèn, mái tóc đen nhánh sáng bóng như sa tanh. .

Bảo Mặc biết, từ thời khắc này trở đi tâm của hắn đã trầm luân . .

Sau khi tan học, Bảo Mặc cùng Trình Thiệu ra cổng trường, liền thấy Kiều Vi Nhã cũng đi ra phía sau, Bảo Mặc vẫn đang nghĩ đến cô, nhất thời đem tầm mắt chuyển đến trên người Kiều Vi Nhã. .

Trình Thiệu tức khắc liền hiểu rõ, cười một trận sau đó lại thở dài: "Bạn hữu, đừng nhìn , không đùa được đâu, cậu có biết ở lớp chúng tớ cô ấy có biệt hiệu là gì không?"

"Là cái gì?" Bảo Mặc khẩn trương thốt ra. .

Trình Thiệu đấm hắn một quyền, " Cậu đúng thật là thích cô ấy , không đùa, thật sự không đùa được, hơn nữa, cậu cũng không đánh lại cô ấy đâu."

Bảo Mặc nhíu mày, Trình Thiệu nói lung tung làm cho người ta không hiểu được. .

Trình Thiệu ôm bờ vai của hắn, hai người vừa đi vừa nói, "Bảo Mặc, biệt hiệu của cô ấy kêu Hoắc Thanh Đồng, bên ngoài đối với ai đều dịu dàng ôn hoà, trên thực tế là một cường nữ. Trước giải phóng ông cô ấy là võ sư cho các nhà giàu , ba tuổi cô ấy đã bắt đầu luyện võ , kể cả cậu và tớ cộng lại, cũng không phải đối thủ của cô ấy. Cậu xem đã trễ thế này cô ấy đều một mình về nhà, nhưng cho tới bây giờ không ai dám trêu chọc, lần trước, nhập học cô ấy bị vây bởi một đám côn đồ, nhóm ý bị cô đánh cho răng rơi đầy đất, hiện tại cổng trường chúng tớ đặc biệt yên tĩnh,chính nhờ công lao của cô ấy nhá."

Bảo Mặc kinh hỉ, "Cậu nói cậu học cùng trường với cô ấy ." .

Trình Thiệu gật gật đầu, "Chúng tớ chẳng những học chung trường mà còn chung lớp, nhưng mà, thành tích học tập của người ta cực tốt, chưa bao giờ xếp thứ 2."

"Sao cô ấy lại học trường cậu? . . . . . ." .

"Bị người đi cửa sau đẩy xuống , nếu không bị đẩy xuống dưới, nói không chừng hiện tại chung một trường với cậu cũng nên."

Bảo Mặc gật đầu, trong lòng có kế hoạch. .

Vốn Bảo Mặc vẫn học tốt tiếng Anh, đột nhiên nói với ba mẹ muốn đến lớp học thêm buổi tối, bọn họ cũng không nghĩ nhiều mà đáp ứng.

Ai ngờ đi không đến một tháng, được nghỉ đông , qua nghỉ đông, Kiều Vi Nhã cũng không đi học lại, bởi vì tháng ba nửa đầu học kì tiến vào giai đoạn tổng ôn tập, cô muốn dốc toàn lực thi vào trường trung học tốt nhất khu Trữ Bắc, Trữ Bắc Nhất Trung. .

Với thành tích Kiều Vi Nhã , vào học Trữ Bắc Nhất Trung, tuyệt đối không vấn đề, nguyên bản cô có thể được cử đến học ở Trữ Bắc Nhất Trung , lại bởi vì có người đi cửa sau, bị đẩy xuống dưới .

Sau Kiều Vi Nhã trung khảo, sáng sớm ba mẹ cô vì chuyện nhỏ mà đánh nhau, mẹ cô ngất đi, mà ba cô, cũng không để tâm, đẩy cửa đi ra ngoài. .

Kiều Vi Nhã đưa mẹ đi bệnh viện, có thể nghĩ được kết của chậm chễ cuộc thi là gì. .

Thành tích Trung khảo được gửi đến, ba Kiều Vi Nhã cơ hồ muốn đem con gái mình đánh chết. .

Thầy giáo La là thầy giáo quý Kiều Vi Nhã nhất lại là chủ nhiệm lớp của cô, ông nói chuyện cùng nhà trường xong, quyết định đặc biệt tuyển Kiều Vi Nhã, cứ như vậy Kiều Vi Nhã được vào trung học địa phương.

Thành tích Trình Thiệu bình thường, cũng vào trung học địa phương. .

Bảo Mặc vào học trữ bắc nhất trung, lại nhất quyết không đi, nhất định đòi đi tam trung, người trong nhà ai cũng không lay chuyển được hắn, đành phải đáp ứng.

Bảo Mặc đi Trữ Bắc Tam Trung, được phân cùng một lớp với Kiều Vi Nhã. .

Thời điểm vào trung học đúng là thời điểm tuyệt vời ối tình đầu của các chàng trai cô gái, bộ dáng xinh đẹp, học tập lại tốt, tính cách dịu dàng nên Kiều Vi Nhã tự nhiên là tiêu điểm được nam sinh chú ý, ai ngờ, Kiều Vi Nhã trừ bỏ học tập, không nhìn đến chuyện gì khác, chung quanh cô như có một bức tường vô hình, bất kể người ta cố gắng như thế nào, đều không thể tiếp cận cô. .

Sau đó Bảo Mặc lại nghe một nữ sinh khác nói, Kiều Vi Nhã thề tuyệt không yêu sớm, mục tiêu của nàng là Bắc Đại hoặcThanh Hoa, thậm chí không lựa chọn trường học thứ ba nào, bởi vì nàng thật sự có thực lực thi vào đó. .

Ba năm trung học Kiều Vi Nhã vẫn đứng nhất lớp, Bảo Mặc theo sát phía sau. .

Ở trường học buổi sáng mỗi ngày Kiều Vi Nhã 5 giờ rưỡi rời giường, chạy bộ, luyện võ sáu giờ mười bắt đầu nghe radio tiếng Anh, mãi cho đến khi ăn điểm tâm, mới có thể cùng các học sinh bình thường nghỉ ngơi. .

Bảo Mặc vốn không có thói quen dậy lúc sáng sớm, bởi vì Kiều Vi Nhã, thay đổi thời gian nghỉ ngơi, lần sửa này kéo dài tận ba năm.

Vận mệnh lại luôn vô tình trêu đùa Kiều Vi Nhã, mỗi thời điểm mấu chốt trong cuộc sống của cô, nhất định sẽ phát sinh một chút sự kiện, thời điểm cấp ba ông bà ngoại của cô cùng ông nội lần lượt qua đời, hôn nhân của ba mẹ, giống như vì ba trưởng bối trong nhà qua đời mà kết thúc.

Kiều Vi Nhã càng ngày càng gầy, cảm xúc càng ngày càng uất ức, đêm trước khi thi vào trường cao đẳng, vài lần thi thử, cô đều rớt xuống thứ mười lăm.

Để chắc chắn, Kiều Vi Nhã ghi danh vào vào đại học T, đại học T ở ngay thành phố B, tuy rằng không bằng thanh Hoa Bắc Đại, cũng là đại học tốt nhất trong tỉnh .

Cứ như vậy, Kiều Vi Nhã vào đại học T, Trình Thiệu, Bảo Mặc cũng đều nhập học ở đại học T. .

Sau khi khai giảng, Bảo Mặc không chờ đợi thêm, nhiệt tình triển khai kế hoạch theo đuổi với Kiều Vi Nhã, từ trên xuống dưới đại học T , không ai không biết Bảo Mặc đang theo đuổi Kiều Vi Nhã, bọn họ nghĩ, Kiều Vi Nhã trốn không thoát lòng bàn tay Bảo Mặc . .

Sau nửa học kì năm nhất, cha mẹ Kiều Vi Nhã phát sinh tranh cãi, tiếp theo đánh nhau to, sau đó không hiểu sao lại nhảy lầu tự sát, không ai biết chân tướng sự việc, bởi vì lúc đó đang đêm khuya. .

Ba Kiều Vi Nhã là con một, mẹ có một anh trai cùng cha khác mẹ, nhưng chưa từng gặp mặt, nghe nói luôn luôn ở nước ngoài, cho nên, Kiều Vi Nhã thành cô nhi.

Ông bà ngoại Kiều Vi Nhã ở thành phố B cũng được coi là danh môn thế gia cho nên sau khi giải phóng, vẫn đều sống không dễ chịu, bà ngoại của nàng trên thực tế là vợ bé của ông ngoại, lúc đó hai người tuổi kém rất nhiều, thời điểm sau cải cách bà ngoại không chịu được tra tấn liền thắt cổ tự sát.

Sau đó, nhà ở của ông ngoại Kiều Vi Nhã bị sung công, bọn họ được phân một căn nhà trệt rất bé, ngay sau nhà ông Kiều Vi Nhã.

Thực ra ông Kiều Vi Nhã chính là bảo tiêu của ông ngoại, tuy là bảo tiêu, lại thân như huynh đệ, cho nên, sau khi hai nhà ở cùng một chỗ, Ông Kiều thực chiếu cố ông ngoại Kiều Vi Nhã. .

Cứ như vậy, hai nhà kết thành thông gia, tuy rằng song phương đều phản đối, cũng không dám cùng cha mẹ phản kháng, đây cũng là bi kịch cả đời của cha mẹ cô.

Kiều Vi Nhã còn đang ngủ, đồn công an phái người tìm được cô, sau khi Kiều Vi Nhã nghe được tin tức tưởng như sụp đổ .

Sau đó, Bảo Mặc cùng Trình Thiệu giúp cô lo liệu hậu sự cho ba mẹ, có thể xuất phát từ cảm kích, Kiều Vi Nhã đáp ứng cùng Bảo Mặc kết giao lại thuỷ chung không thể lún sâu vào trong tình yêu. .

Thời gian của cô đều dành cho học tập cùng làm thêm, cô muốn tự mình nuôi sống bản thân, Bảo Mặc đành phải làm cùng cô. .

Chuyện này, không biết như thế nào rơi vào tai vợ chồng Bảo gia. .

Mẹ Bảo Mặc tìm được nơi Kiều Vi Nhã làm thêm, nói cho cô, không được qua lại cùng với con mình. .

Kiều Vi Nhã đáp ứng, nhưng không nói với Bảo Mặ là mẹ hắn đi tìm cô, Kiều Vi Nhã đột nhiên xa cách, làm cho Bảo Mặc như lọt vào trong sương mù, càng theo đuổi chặt chẽ .

Thời điểm năm hai, phòng ở Kiều gia đột nhiên bị đơn vị ba cô thu hồi chỉ bồi thường Kiều Vi Nhã một vạn tám, bởi vì phòng này lúc bàn giao là một vạn tám cùng phí xây dựng, mà một vạn tám này phải bán đi phòng ở của ông bà ngoại cô mới có, Kiều Vi Nhã, lập tức trở thành vô gia cư.

Nàng là người địa phương, đành phải tạm thời thuê một phòng ở nông thôn thành phố B đặt đồ dùng cũ trong nhà, nghỉ đông và nghỉ hè, đều phải liều mạng làm thêm kiếm tiền trả học phí, bốn năm đại học, cô vẫn lấy học bổng cao nhất của trường. .

Người đứng phía sau màn thu phòng ở của nhà cô, chỉ một mình Kiều Vi Nhã Biết, bởi vì sau khi không còn nhà ở, mẹ Bảo Mặc liền xuất hiện .

Thời điểm năm ba, trong lúc làm thêm Kiều Vi Nhã ngẫu nhiên quen biết với Cổ Khánh Nhất lúc ý mới từ quân đội phục viên, cha Cổ Khánh Nhất cho hắn đi cửa sau, cũng vào hệ thống công an, khi đó, Cổ Khánh Nhất đang trong thời gian thực tập. .

Ngay từ đầu Cổ khánh đã cuồng nhiệt theo đuổi Kiều Vi Nhã, Kiều Vi Nhã có lẽ thật sự thích Cổ Khánh Nhất hoặc muốn thoát khỏi Bảo Mặc, ba tháng sau, đồng ý làm bạn gái Cổ Khánh Nhất, nhưng mà không bởi vì như vậy mà ảnh hưởng việc học tập của cô. .

Tuy rằng ngoài miệng Cổ Khánh Nhất đáp ứng, lúc có thời gian lại luôn đến trường học tìm cô, hình tượng cảnh sát dáng người cao lớn màu da lúa mạch, gần như trở lên quen thuộc với những người học đại học T. .

Bảo Mặc không lo lắng, bởi vì ngay cả cái bằng trung học Cổ Khánh Nhất đều không có, căn bản không thể so sánh cùng hắn, hắn chưa từng xem cổ khánh nhất làm đối thủ.

Ba mẹ Bảo Mặc, đột nhiên làm thủ tục xuất ngoại cho hắn. .

Cô chú Bảo Mặc, đều ở Mĩ, hơn nữa thành tích hắn rất cao, đi Mĩ thực dễ dàng. .

Ba mẹ Bảo Mặc hứa hẹn , nếu Bảo Mặc đi Mĩ học, qua vài năm rồi trở về, sẽ đồng ý hắn quen với Kiều Vi Nhã.

Bảo Mặc tin ba mẹ, tìm Kiều Vi Nhã lại đâu biết rằng, mẹ Bảo Mặc đã nói chuyện cùng cô, hết thảy cứ như vậy mà diễn ra, Bảo Mặc thập phần an tâm tiêu sái đi du học. .

Năm thứ hai, Trình Thiệu nói cho hắn, Kiều Vi Nhã đã thay lòng đổi dạ , hẹn hò với người khác . .

Bảo Mặc thương tâm, không còn quay về Trung Quốc, cho đến khi xuất hiện một lần nữa trước mặt Kiều Vi Nhã, hai người đã xa cách nhau được gần mười năm.

Bảo Mặc không thể quên đi đoạn tình cảm này, ở Mĩ mặc dù có phụ nữ nhưng không có quá nhiều cảm tình, thuần tuý vì nhu cầu sinh lý mà thôi, tuy rằng cha mẹ Bảo Mặc vội vàng muốn bế cháu, cũng không dám thúc giục, lần này con trai ngoài ý muốn trở về, bọn họ thật vui vẻ .

"Cậu không nhớ rõ tiểu cảnh sát năm đó hay đứng trước cổng theo đuổi nàng ? Bọn họ đã kết hôn , Bảo Mặc, đừng nghĩ nữa, cảnh sát kia, tớ cũng biết, em vợ tớ cùng một cơ quan với hắn ." .

"Bọn họ hiện tại không tốt, đúng không, Trình Thiệu?" Tuy rằng là câu hỏi, khẩu khí lại rất chắc chắn , trong mắt Kiều Vi Nhã chất chứa u buồn,điều này đã nói lên hết thảy.

Trình Thiệu cho hắn một đấm, có chút bất đắc dĩ nói, "Anh em, các ngươi đã xa nhau bao nhiêu năm rồi, tớ thật sự không tin trên đời này còn có người si tình như vậy, tớ đoán, Kiều Vi Nhã nhìn đến cậu, khẳng định là một đường chạy trốn." .

Bảo Mặc cười khổ gật gật đầu, Kiều Vi Nhã nhìn đến hắn, bỏ chạy tựa như gặp ôn dịch. .

"Cho nên tớ nói, cậu cũng đừng suy nghĩ, tính cách của cô ấy, cậu còn không biết sao? Hiện tại cô ấy sống rất tốt , ở bách hoá Trung Đại có hai cửa hàng, bây giờ có thể xem như một tiểu phú bà. Trước đó vài ngày tớ còn nghe cậu em vợ nói, nàng mua cho Cổ Khánh Nhất một chiếc mã 6 , cậu nói xem nếu không phải có thực lực kinh tế, có thể mua mã 6 sao? Àizz! Sớm biết như thế này tớ lúc trước cũng theo đuổi cô ấy, một đóa hoa tươi cắm ở trên bãi phân trâu , tên Cổ Khánh Nhất kia, con mẹ nó ngay cả phân trâu cũng không bằng, là một đống phân chó!" .( mã 6: chả hiểu là xe gì cứ ghi nuyên gốc nhoá)

Bảo Mặc giật mình.

Trình Thiệu biết mình nói lỡ , cho dù hiện tại hắn không nói, Bảo Mặc cũng có năng lực biết được, nhắm mắt lại, hắn nói: "Lúc trước Cổ Khánh Nhất bên ngoài có rất nhiều phụ nữ còn không chỉ có một người, nghe nói hiện tại muốn ở cùng một chỗ với một quả phụ mở khách sạn , chính là tổng giám đốc Tiêu San của khách sạn nghỉ dưỡng ba sao La Mã. Người phụ nữ đó . . . . ." Trình Thiệu khụ sách vài tiếng, không có ý tốt nở nụ cười. .

Trầm mặc chừng 5 phút, Bảo Mặc nói: "Nói như vậy, tớ trở về thật đúng lúc." .

Trình Thiệu há to miệng, không dám tin nhìn hắn, "Anh em, không có khả năng,lúc trước Cổ Khánh Nhất có nhiều phụ nữ như vậy, Kiều Vi Nhã đều không ly hôn, hiện tại, cũng không có khả năng, cậu không có kết hôn, sẽ không biết, một người phụ nữ vì con cái, chuyện gì cũng đều có thể nhịn, lúc trước tớ cũng làm vài chuyện hỗn đản, gây ồn ào rất lớn, mọi người nhà bọn họ khuyên chúng tớ ly hôn, vợ tớ nói, em không thể làm con của em không có cha, họ hàng lúc ấy rất bức xúc, tớ tự tát mình mười mấy cái tát, bây giờ tớ tuyệt đối là ông chồng gương mẫu."

Bảo Mặc nở nụ cười, vỗ vỗ bờ vai của hắn, "Con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng! Được rồi, lãng tử, tối hôm nay tớ về nhà trước một chuyến, ngày mai trở lại tớ mời cậu ăn cơm."

"À đúng rồi, ngày mai là họp lớp, cậu đi không?" .

"Kiều Vi Nhã đi không?"

Trình Thiệu lắc đầu, "Cô ấy chưa bao giờ đi." .

"Cậu nếu có biện pháp làm cho cô ấy đi, tớ sẽ đi." .

Trình Thiệu nhìn Bảo Mặc khí độc công tâm không cách nào cứu chữa, đấm một đấm, "Đi, tớ bảo Từ Linh đi tìm cô ấy, cô ấy vừa gặp Từ Linh, Từ Linh hẳn có biện pháp đả động nàng, lúc này cô ta vì một tên đàn ông đang nhờ tớ chút việc đó." .

"Từ Linh gái hồng lâu?"

"Tớ còn tưởng cậu chỉ nhớ Kiều Vi Nhã." Trình Thiệu cười ha hả trong văn phòng. .


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT