Báo lỗi

Đêm Trước Ly Hôn

Chương 7: Biết

Xe chậm rãi lái vào cổng chào cổ kính của khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Kim Thái Dương, dừng ở bãi đậu xe.

Trình Thiệu mở cửa xe, mỗi tay ôm một đứa, quay đầu lại cười nói: "Có vẻ con gái cậu được nuôi rất tốt nhỉ? Hay chúng ta quyết định hôn nhân cho hai đứa đi."

"Đừng làm rộn, con trai của cậu mới ba tuổi, con gái tớ đã năm tuổi rồi, để con gái tớ làm nha đầu cho con trai cậu sai sử, lừa gạt trẻ nhỏ là không được!" Kiều Vi Nhã nhận lấy Đồng Đồng, không ngờ Đồng Đồng ôm cổ của Trình Thiệu không buông tay, "Con muốn chú ôm."

Trình Thiệu cười hả hê, "Thế nào, Kiều Vi Nhã, cậu xem xem, con gái cậu phản bội cậu luôn rồi. Nhìn xem con tớ này, bộ dáng thật tốt nhá, môi hồng răng trắng , đôi mắt to tròn, trưởng thành nhất định đẹp trai giống tớ, hiện tại cậu không đồng ý về sau cũng không được hối hận đâu."

Trên đường hai người cười nói, Từ Linh theo phía sau cả răng cũng chua luôn rồi, ánh mắt của A Thái nhìn Kiều Vi Nhã, càng thêm phức tạp.

Cửa lớn trong suối nước nóng Kim Thái Dương, là một mặt trời được cách điệu mang ánh vàng rực rỡ, vào cửa chính, hành lang cổ kính nguy nga lộng lẫy.

Sau khi Kiều Vi Nhã vào cửa chính liền ngây người, Bảo Mặc thật sự đang đứng cạnh đài phun nước trong hành lang, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía cô, dường như trong trời đất này chỉ còn lại mình cô, mọi người cùng mọi vật, chỉ là bối cảnh mà thôi.

Khoảng cách giữa hai người chỉ mười mấy thước, mười mấy thước này lại đủ để cho lòng của hai người vượt qua thời không, cách xa nhau vạn dặm.

Trình Thiệu thúc giục Từ Linh đi phía sau, "Từ Linh, nhanh lên một chút, chúng ta đi trước."

Từ Linh đương nhiên hiểu ý, trong nháy mắt thấy Bảo Mặc, cô ta đã hiểu, tại sao Trình Thiệu gọi điện thoại ình.

Đồng Đồng chỉ cùng mẹ vẫy vẫy tay một cái, sau đó thật vui vẻ đi theo Trình Thiệu.

Bảo Mặc đi tới, cúi đầu nhìn Kiều Vi Nhã đang vuốt chìa khóa , "Vi Vi, em. . . . . . Em đã đến rồi."

Kiều Vi Nhã phản ứng kịp, Trình Thiệu không nói cho cô biết, tập hợp tại nơi nào, Kim Thái Dương lớn như vậy, nếu không đi theo Bảo Mặc, một lát nữa khẳng định không tìm được bọn họ.

Lấy lại bình tĩnh, Kiều Vi Nhã lộ ra một nụ cười thản nhiên, "Bạn học cũ, đi thôi, đừng làm cho bọn họ chờ."

Bạn học cũ, ba chữ này, kích thích Bảo Mặc thật sâu.

Hắn túm tay Kiều Vi Nhã lên, lúc này mới phát hiện ra, tay của cô đã không còn nhẵn nhụi như năm đó, những chỗ mềm mại trên tay tất cả thay bằng những vết chai thật dày, có thể suy ra, những năm này cô chịu khổ thế nào.

Sự cứng rắn trong lòng Bảo Mặc, lập tức lại mềm nhũn, hắn có thể quyết đoán sát phạt ở trên thương trường, nhưng với người con gái này, vĩnh viễn đều dịu dàng nhân nhượng cùng áy náy.

Nếu như năm đó hắn không hề rời đi làm sao sẽ để mất cô, đứa bé kia, rõ ràng phải là con gái của hắn.

"Vi Vi." Trong lúc vô tình, Bảo Mặc phát hiện có rất nhiều người đang nhìn chăm chú bọn họ, liền bước nhanh hơn, mang theo Kiều Vi Nhã lên lầu.

"Bọn họ ở phía trên?" Kiều Vi Nhã có chút buồn bực, lên lầu hai, chính là nơi dành cho khách, tổng cộng tám tầng đều là phòng khách, hội nghị trung tâm..., trong đại viện phía sau, còn có nhà trọ cùng biệt thự sang trọng, địa phương vui chơi chính cũng không ở trong toà nhà này.

Cô thấy rõ ràng bọn Trình Thiệu đi qua đại sảnh, hướng về phía sau.

Bảo Mặc luôn luôn cường thế , hiện tại hắn cũng không muốn nghe kháng nghị của Kiều Vi Nhã.

Hắn không đi vào thang máy, lại lên thêm một tầng, dừng lại ở cửa một gian phòng trên hành lang.

Cắm thẻ vào, cánh cửa mở ra.

Kiều Vi Nhã bị hắn lôi vào.

Nhìn gương mặt phòng bị của Kiều Vi Nhã, Bảo Mặc cười khổ, "Vi Vi, em xem anh là loại người nào?"

Sau khi Bảo Mặc ngồi xuống, Kiều Vi Nhã ngồi ở đối diện hắn.

"Anh kéo em vào đây làm gì? Bảo Mặc, em bây giờ là phụ nữ đã có chồng, anh đừng. . . . . ."

"Anh đừng làm sao?" Bảo Mặc cắt đứt lời Kiều Vi Nhã, "Vi Vi, em thật tính sống cùng tên cầm thú kia cả đời sao? Em có biết hắn bây giờ hắn ở bên ngoài có người khác không? Em có bối cảnh của người đàn bà kia như thế nào không? Em có biết. . . . . ."

Kiều Vi Nhã nhàn nhạt cắt đứt lời Bảo Mặc đang kích động, "Bảo Mặc, đừng nói nữa... Em đều biết, người đàn bà kia, đầu tiên là người tình của một người Đài Loan, sinh cho hắn một đứa con trai, một bé gái , sau đó hắn ta trở về Đài Loan, đưa theo con trai, con gái cùng khách sạn để lại cho cô ta, sau đó, cô ta lại trở thành người tình của một quan chức cấp cao nhưng sau đó bởi vì hắn lên chức, sợ tiền đồ bị ảnh hưởng, cho nên hai người mới chấm dứt, cơ duyên xảo hợp, để cho cô ta quen với Cổ Khánh Nhất, sau đó ở cùng một chỗ với Cổ Khánh Nhất, chuyện này sảy ra đã hơn một năm, nhưng mà, Bảo Mặc đây là chuyện riêng của em, anh không có lý do để can thiệp."

"Em. . . . . .Em cư nhiên cũng biết, em còn sống cùng với hắn, em tình nguyện lựa chọn một tên cặn bã, cũng không cần anh, tại sao!" Cảm xúc của Bảo Mặc lần nữa trở nên kích động, hắn cho là Kiều Vi Nhã không biết chuyện, không ngờ, Kiều Vi Nhã biết so với hắn cũng không thiếu là bao.

Nếu là trước khi sống lại, Kiều Vi Nhã hẳn không biết chuyện, nhưng bây giờ, tất cả đều bất đồng, cô biết những chuyện này, cũng không ngạc nhiên.

Kiều Vi Nhã bình tĩnh nhìn Bảo Mặc, chậm rãi nói từng chữ: "Bảo Mặc, em sẽ ly hôn, nhưng mà, sau khi ly hôn cũng sẽ không ở cùng một chỗ với anh, giữa chúng ta, cho tới bây giờ đều không ở trên một con đường, chênh lệch giữa chúng ta quá lớn, trước kia không thích hợp, hiện tại lại càng không thích hợp!"

Bảo Mặc rốt cuộc bộc phát, hắn chợt đứng lên, đi tới trước mặt Kiều Vi Nhã, từ trên cao nhìn xuống cô, ngực nhấp nhô bất định, đáy mắt cuộn sóng mãnh liệt, "Vi Vi, tại sao? Ngày hôm sau khi anh về qua nhà, đã thương lượng qua cùng cha mẹ, cha mẹ anh cũng không phản đối hôn sự của anh, mẹ anh nói, nếu như em ly hôn, sẽ đồng ý đón em vào cửa. Bảo gia chúng ta không phải giống như em nghĩ coi trọng quan niệm môn đăng hậu đối, hơn nữa, bọn họ rất tôn trọng em..em. . . . . ." Bảo Mặc khổ sở nhắm mắt lại, trong mắt Kiều Vi Nhã , không có một tia ôn nhu, hắn bắt đầu hoài nghi, năm đó, bọn họ thật sự chưa từng yêu nhau.

Thân thể mềm mại của Kiều Vi Nhã chấn động, mẹ của hắn đã biết, lần này, sẽ mang đến loại ảnh hưởng như thế nào đây?

Tại sao sau khi cô sống lại, mọi chuyện vẫn không thể như ý.

Nhìn gương mặt bi thương của Bảo Mặc, trong lòng cô cũng không chịu nổi, nhưng mà, tâm địa cô phải cứng rắn lên bởi cô bây giờ, mặc dù có chút tài sản, nhưng cô có con, nhất định phải suy tính cho con cô.

"Bảo Mặc, cầu xin anh bỏ qua cho em..ở trong lòng của em, đã sớm không còn có anh."

"Vậy trong lòng của em có ai! Tên cặn bã kia sao? Hắn so với anh đẹp trai, có tiền hơn, si tình với em hơn, hay là. . . . . . về phương diện kia hắn tương đối mạnh, có thể thỏa mãn em? Anh cũng có thể như thế, anh cũng có thể thoả mãn em như hắn!"

Bỗng chốc, Kiều Vi Nhã đứng lên, đánh một bạt tai trên mặt hắn, bờ môi run rẩy , nửa ngày mới nói ra hai chữ, "Vô sỉ!"

Bảo Mặc ôm mặt, trong lòng cực kỳ hối hận, hắn cũng muốn đánh chính mình là một bạt tai, lời nói khốn kiếp như vậy, làm sao có thể nói ra từ trong miệng hắn

Kiều Vi Nhã vừa đi mấy bước, liền bị Bảo Mặc ôm lấy từ phía sau, "Vi Vi, thật xin lỗi, anh mới vừa rồi tức giận, nói không lựa lời, tha thứ cho anh, đó không phải là lời thật lòng của anh. Vi Vi, đã nhiều năm như vậy, anh vẫn không thể quên em, anh cho rằng, chúng ta còn có thể trở lại quá khứ , là anh quá tự tin rồi, mới để em chịu khổ nhiều như vậy, Vi Vi ly hôn với hắn đi, anh giúp em, về sau, anh sẽ chăm sóc em."

Thân mình Kiều Vi Nhã trở lên cứng ngắng, nghe Bảo Mặc nói xong, cô hít một hơi thật sâu, "Bảo Mặc, thật xin lỗi, em cũng vậy, không bình tĩnh lắm, giữa chúng ta, thật sự đã qua, cho dù ly hôn, chúng ta cũng không thích hợp ở cùng nhau, em chỉ muốn yên lặng làm ăn, nuôi lớn con cái, những thứ khác, đã không muốn quan tâm nữa."

"Vi Vi, em mới hai mươi tám tuổi, không phải 48, 68, em còn có rất nhiều thời gian, anh không phải Cổ Khánh Nhất, không phải tất cả nam nhân đều giống loại cặn bã kia."

"Bảo Mặc, anh buông em ra trước, chuyện này, sau này chúng ta hãy nói, mặc kệ nói thế nào, em bây giờ là gái đã có chồng, trước khi em chưa ly hôn, không muốn cho người khác nắm đằng chuôi, nếu như anh thật muốn tốt cho em, bây giờ nên đi tham gia họp lớp, được không?"

Bảo Mặc mừng rỡ khi hai người có chuyển biến , mặc dù biết, có thể lần này cô chỉ nói qua loa, không sao cả, lần này, hắn có nhiều thời gian cùng cô dây dưa.

Tối ngày hôm qua, hắn cũng đã nói cùng cha mẹ, muốn đem công ty thiết lập tại thành phố B, thành thị duyên hải này rất chiếu cố các xí nghiệp nước ngoài, bây giờ hắn là người Mỹ gốc Hoa, có thể hưởng thụ rất nhiều chính sách ưu đãi.

Rất kỳ quái chính là cha mẹ hắn cũng không phản đối quá nhiều liều đồng ý, thậm chí, hắn nói tới Kiều Vi Nhã, bọn họ cũng không phản đối, thấy hắn vài năm ở lại nước ngoài không trở lại, thật sự doạ cha mẹ hắn sợ.

Để cho hắn không có nghĩ tới là trở ngại giữa hai bọn họ, lại đến từ Kiều Vi Nhã, có phải trong lòng của Kiều Vi Nhã, thân phận của hắn thực sự chỉ còn sót lại vị trí của một người bạn học mà thôi.

"Vi Vi, mặc kệ em là gạt anh, hay là nói thật, anh đều xem như em đã đồng ý, anh đã trở lại, cũng sẽ không có lý buông tha cho chính mình." Bảo Mặc vừa nói xong liền mang theo cô ra ngoài, không cho cô có nửa phần kháng cự.

Kiều Vi Nhã cười khổ, nếu như các bạn học thấy cô cùng Bảo Mặc đồng thời xuất hiện, nhất định sẽ mơ tưởng viễn vông, tốc độ truyền bá lời đồn tại thành phố B luôn luôn nhanh hơn cả Bom Nguyên Tử, có lẽ ngày mai Cổ Khánh Nhất sẽ biết Bảo Mặc trở lại.

Thời điểm hai người xuất hiện tại biệt thự, trên mặt mọi người cũng thật bình tĩnh.

Mười mấy người ở thành phố B, phần lớn cũng đã trở thành tinh anh trong mọi ngành nghề, cho nên thường xuyên cử hành các hoạt động để tình cảm thêm gần nhau.

Bảo Mặc vừa xuất hiện, mọi người đều hiểu, Bảo Mặc vì sao mà đến.

Đối với sự xuất hiện của Kiều Vi Nhã phần lớn bọn họ đều thán phục vẻ đẹp trước sau như một của cô.

Cảm giác xa cách do tốt nghiệp rất nhiều năm chưa từng liên hệ rất nhanh bị nhiệt tình của mọi người ép xuống.

Biệt thự cũng là một phần của khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Kim Thái Dương, biệt thự chia làm ba tầng, hai tầng là phòng khách, lầu một là phòng tiếp khách, còn có tiền sảnh, karaoke, quầy bán rượu, nhà cơm buffett, suối nước nóng trong nhà.

Lần này mấy người kết hôn cũng mang con đến, xem ra Trình Thiệu đã an bài từ trước.

Sớm có nhân viên phục vụ chăm sóc ăn uống ấy đứa nhỏ, sau đó đi sân chơi trong suối nước nóng , chỗ đó có khu vui chơi đặc biệt dành thiếu nhi.

Mọi người cố ý tránh né một số đề tài, cũng không ai hỏi Bảo Mặc những năm gần đây sống như thế nào, Kiều Vi Nhã những năm này ra sao, tán gẫu đều nói chuyện năm xưa.

Bảo Mặc không e dè ngồi ở bên cạnh Kiều Vi Nhã, có người nói chuyện với hắn , hắn liền mỉm cười đáp lại, nhưng ánh mắt vẫn chưa từng rời khỏi Kiều Vi Nhã, mọi người âm thầm thở dài, đối với kim đồng ngọc nữ năm đó, còn có hi vọng ở cùng một chỗ sao?



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT