Báo lỗi

Đi Về Đâu

Chương 58

Cô đi ra thì Ái Lan cười: "Không ngờ đi ăn cũng gặp nhau"

Cô nhìn Jane: "Anh về công ty trước đi"

"Vậy còn cô?" Jane hỏi

"Tôi tự có cách" Cô đáp bâng quơ

Chờ Jane đi cô quay sang nhìn ả: "Gặp tôi cô ăn có ngon không?"

"Gặp hay không gặp miễn đi ăn với Ngô Đình thì ăn gì cũng ngon" Ả nhìn

Thấy Ngô Đình đi ra ả liền trở mặt, nắm tay cô bắt đầu thảo mai: "Cô đừng hiểu lầm hai chúng tôi thật sự không có gì đâu"

Cô giựt tay: "Tôi nói có gì à? Sao phải hoảng lên như vậy"

Rõ ràng cô không làm gì, tự nhiên ả bổ vào bàn cái rụp. Cô định đi tới đỡ ả, hắn nhanh hơn cô một bước nên người đỡ Ái Lan không phải cô. Hắn hỏi: "Không sao chứ?"

Biết ả giờ trò nhưng cô không thèm vạch mặt, cây ngay không sợ chết đứng dửng dưng nói: "Đi giày cao, có lẽ trẹo chân rồi, nặng hơn nữa là gãy chân luôn đó. Bổ sang chảnh vậy không nặng mới lạ"

Ả vờ mếu máo: "Chắc vậy rồi"

Nhìn ai đó diễn sâu mà cô muốn ói, mặc kệ bỏ về. Ả còn hỏi: "Nãy cô đi chung xe với Jane, không phải Jane về rồi sao, cô lấy xe đâu mà về. Hay đi cùng chúng tôi luôn đi"

Cô nghiến răng quay ra nói thẳng mặt: "Tôi muốn về cùng thì còn chờ cô phải mời à? Chẳng qua hôm nay xe bị ai đó ngồi bẩn nên không muốn ngồi lên thôi, mà cô lo cho cái chân mình trước đi"

Nói xong không thèm nhìn hắn cô ấm ức bắt taxi về công ty. Tối đến tầm gần tám giờ hắn về, cô không nói không rằng ôm gối qua phòng David. Thấy cô David giấu lẹ cái khăn lau máu mũi dưới gối, hỏi: "Sao mẹ lại qua đây"

"Tối nay ngủ với con" Nằm phịch xuống giường

David quay qua chọc: "Vậy ai ngủ với ba"

"Không quan tâm"

"Con qua ngủ với ba cho"

"Tùy" Cô trùm chăn lại

Thấy mẹ hơi lạ: "Hôm nay mẹ có chuyện gì không vui à?"

"Sao con lại hỏi thế"

"Mặt mẹ buồn thiu"

Cô mở chăn cười cười: "Không có nhé. Bảo qua ngủ với ba, sao còn chưa đi?"

"Thôi, lâu lâu mẹ mới qua ngủ. Giờ con qua với ba, kiểu gì mẹ cũng bảo làm phản"

Cô phì cười ôm David: "Cái gì cũng biết hết nhở"

Lém lỉnh: "Con mà. À quên uống sữa, con xuống uống đây"

Nói xong lạch bạch chạy qua phòng hắn, thò đầu vào: "Tối nay ba phải ngủ một mình, lêu lêu"

Hắn hỏi: "Mẹ ở bên phòng con hử?"

David gật đầu: "Hình như tâm trạng mẹ không tốt, ba làm mẹ giận chứ gì"

Hắn thở dài, David lại nói: "Ba có muốn qua ngủ chung không nè, làm mẹ giận mà càng tránh mặt thì cứ chờ trăm năm nữa mẹ mới mở miệng nói chuyện với ba nhá"

Hắn cười cười: "Sao triết lí thế, qua thì qua"

Nói xong hắn cầm gối ra cửa nhưng bị David chống nạnh ngáng đường: "Tưởng được ngủ phòng con mà dễ à, muốn ngủ thì cõng con về phòng đi"

Sau năm phút lân la cuối cùng hắn nghiến răng cõng, được cõng David cười khanh khách, túm đầu hắn như dây cương: "Nhong nhong ba làm con ngựa"

Thấy hắn ở cửa cô liền đanh mặt, háy David lắm trò. David cười ngại ngùng: "Cái này không tính là làm phản nhé, với lại mai là thứ bảy ba mẹ tham gia hoạt động trường con, nên tối nay ngủ chung để nghe con dặn dò nè"

Cô nói: "Muốn truyền đạt gì thì nói nhanh lên, để mẹ về lại phòng. Ba ngủ với con được rồi"

David nghĩ trong đầu: "Con luyên thuyên cả tối, mẹ đừng mong về phòng"

Cu cậu phóc lên giường: "Tuân lệnh, mà mẹ nằm giữa đi. Con nằm giữa không quen"

Nói xong liền đẩy cô qua hắn, không cho cô trả lời. Rồi truyền đạt lại lời cô giáo nói, xong đến phần kể chuyện trên lớp. Hết đề tài nọ rồi sọ sang đề tài kia, bằng mọi cách không cho cô về phòng. Cô đột ngột hỏi: "Mỏi miệng chưa, không muốn mẹ về phòng thì nói thẳng ra"

David chu miệng: "Qủa thật không có chuyện gì là qua mắt được mẹ. Nãy con kể chuyện cho mẹ rồi, giờ mẹ đọc truyện cổ tích cho con nghe đi"

Cô đọc chưa đầy hai mặt thì cu cậu đã ngủ ngon lành, đắp chăn cho David rồi cầm gối về phòng không thèm nhìn hắn. Một lúc sau hắn cũng cầm gối về phòng làm cô tức hộc máu. Cầm gối qua lại phòng David nhưng bị hắn kéo lại: "Em định chơi trò mèo đuổi chuột với anh đấy à"

Cô nhìn không cảm xúc: "Ai mà thèm"

Hắn xuống nước: "Chuyện trưa nay anh xin lỗi"

Mặt đối mặt cô nhẹ nhàng hỏi: "Xin lỗi gì? Về nói dối đi ăn với đồng nghiệp? Hay nói em và Jane quan hệ không đứng đắn?...v.v"

"Tất cả" Hắn nói

Cô hỏi: "Anh biết Ái Lan về nước khi nào?"

"Ngày hôm sau khi Ái Lan mới trở về"

"Sao anh biết?"

"Cô ấy gọi cho anh" Hắn đáp

"Để làm gì"

"Để gặp mặt"

"Anh vẫn đi?"

"Ừ" Hắn thành thật

Cô gật đầu: "Đi với quan hệ là bạn bè, hai người gặp mặt nói chuyện xong làm gì?"

"Rồi Ái Lan mời anh đi ăn trưa"

Cô gật đầu: "Anh đi ăn với cô ta, đã hiểu"

Hắn nói: "Không, lúc đó em gọi nên anh không đi"

Cô không nhớ là mình có gọi, hắn nhắc: "Hôm chúng ta dẫn David đi công viên giải trí"

Hắn ôm cô: "Vẫn còn giận à"

Cô lắc đầu: "Không có, nhưng em không muốn anh thường xuyên qua lại với Ái Lan mặc dù quan hệ bạn bè"

"Anh chỉ gặp khi cô ấy nhờ giúp về công việc, còn đi ăn thì trưa nay là lần đầu, đi chơi tuyệt đối không có"

Cô bịt mũi hắn: "Anh dám đi chơi thử xem, cho anh ngủ ngoài cửa luôn. Khi nào Ái Lan điện nhờ anh giúp về công việc thì cứ bảo hỏi em. Bổn cung sẽ tận tình giúp đỡ"

"Hôm bữa anh cũng bảo hỏi em, cô ấy không hỏi à?"

Cô lắc đầu mờ mịt: "Thật sự chưa lần nào cô ấy mở miệng hỏi em, nói chung khi nào cô ấy điện anh hỏi về vấn đề gì thì anh phải điện cho em. Bà vợ này sẽ thay anh giúp và giải quyết hết mọi vấn đề"

"Ok, đều sợ em khó chịu thôi"

Cô nhéo hai má hắn cưng nựng: "Biết vậy là tốt, nhưng anh gặp mặt cô ta em còn khó chịu hơn nữa kìa"

"Không gặp nữa là được chứ gì"

Cô hôn má hắn: "Ngoan ngoan"

Hắn gõ đầu cô: "Ngoan cái đầu em ấy"

Cô cười cười: "Mà mai tham gia hoạt động trường David xong thì về thăm ông bà nội đi. Mẹ hôm bữa điện bảo nhớ David, dặn khi nào vợ chồng mình rảnh thì về chơi"

"Ừm, ở lại đến chiều chủ nhật rồi về luôn"



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT