Báo lỗi

Đích Trưởng Nữ

Chương 234: Chương 213

Nhìn người trước mắt bình tĩnh nói điều kiện với mình, không có một tia lùi bước, toàn thân nữ tử tản mát ra sự tự tin. Triệu Lâm cảm thấy rất xa lạ, ông không xác định được nữ tử trước mắt này thật sự là cháu gái của ông. Trước kia, cháu gái này nhát gan yếu ớt, vẫn luôn núp sau lưng Triệu Khả Nhân. Nhưng rốt cuộc bắt đầu từ lúc nào, nàng lại trở nên xuất sắc như vậy.

Nhất là khi thấy nàng vừa tự tin vừa lạnh nhạt nói điều kiện với mình, trong lòng của ông càng cảm thấy muôn vạn xúc động.

Triệu Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh nhìn Triệu Khả Nhiên, giọng nói mang theo tiếc nuối nói, “Khả Nhiên, nếu như con là nam tử, thì con nhất định là người thừa kế thích hợp nhất. Cho dù là tài học, hay là tâm trí, con đều xuất sắc hơn cha con rất nhiều, thậm chí ngay cả Phong nhi cũng không theo kịp con.”

Lời Triệu Lâm nói ra đều thật lòng, mặc dù hôm nay Triệu Khả Nhiên uy hiếp ông khiến ông rất không vui. Nhưng mà đồng thời ông lại cảm thấy tự hào, vì có một cháu gái như vậy. Khi tất cả con trai con gái của ông, còn có tôn tử tôn nữ, không có người nào có dũng khí và tâm trí như vậy. Nếu như nàng là nam tử, ông nhất định sẽ không chút do dự truyền Hầu vị cho nàng.

“Tổ phụ không cần cảm thấy đáng tiếc.” Nghe Triệu Lâm khen ngợi, Triệu Khả Nhiên cũng không có một chút tự mãn, nàng cười yếu ớt, mở miệng nói, “Phong nhi là một đứa trẻ thông minh, chỉ là bây giờ hắn vẫn chưa trưởng thành mà thôi. Chờ hắn thật sự trưởng thành, cho dù là phương diện nào hắn cũng tuyệt đối xuất sắc hơn bổn vương phi.”

“Ta tin tưởng.” Triệu Lâm đối với chuyện này tuyệt không hoài nghi, “Bởi vì con sẽ ở bên cạnh hắn chỉ bảo hắn trưởng thành. Chỉ là, Khả Nhiên, ta có một chút rất tò mò, hi vọng con có thể nói cho ta.”

“Tổ phụ cứ việc nói thẳng!” Triệu Khả Nhiên nhếch miệng cười, “Chỉ cần cháu gái biết, nhất định sẽ giải đáp giúp người.”

“Tại sao con lại đối tốt với Phong nhi như vậy?” Đối với chuyện này, Triệu Lâm thật sự cảm thấy không cách nào lý giải. Ông rất rõ ràng, Triệu Khả Phong có thể tiến vào viện Hàn Lâm, trong chuyện này tuyệt đối không thể không thiếu công lao của Triệu Khả Nhiên. Còn nữa, nếu như ông không có đoán sai, ngay cả Tôn Thị lên vị trí bình thê, chắn hẳn cũng là công lao của nàng. Nhưng ông nghĩ thế nào cũng không hiểu, thậm chí Triệu Khả Phong cũng không phải là đệ đệ cùng một mẹ sinh ra của nàng, tại sao nàng lại làm nhiều việc như vậy?

“Bởi vì hắn thật lòng đối xử tốt với ta.” Triệu Khả Nhiên nhàn nhạt nói ra một câu, liền kéo Tư Đồ Húc rời khỏi thư phòng.

Một câu nói rất nhạt, tuy nhiên nó giống như một tảng đá lớn nặng ngàn cân đè ở trong lòng Triệu Lâm. Câu trả lời như vậy ông cũng không có nghĩ tới. Bởi vì từ lúc ông còn trẻ, ông vẫn luôn tranh đoạt với huynh đệ của mình, chỉ có người thắng, mới có thể đi lên vị trí đó. Mà đối với nhi tử của ông, ông cũng đồng ý với cách làm này. Đấu tranh giữa bọn họ, trong lòng ông biết rõ, tuy nhiên ông chưa từng can thiệp qua. Bởi vì ông cho rằng trên thế giới này chính là cường giả vi tôn. Nhưng mà hôm nay một câu nói như vậy, hình như đánh trúng chỗ sâu nhất trong lòng ông.

Ra khỏi thư phòng, bọn họ ai cũng không bàn lại chuyện trong thư phòng nữa. Triệu Khả Nhiên dùng bữa tối ở phủ Trấn Bắc Hầu, mới trở về.

Có lẽ bởi vì đã giải quyết xong một chuyện lớn, cho nên tâm tình Triệu Khả Nhiên mấy ngày này đều rất tốt, chỉ là, vẫn lười biếng như cũ, một chút tinh thần cũng không có. Ngay cả buổi sáng Tư Đồ Húc thức dậy lâm triều, nàng cũng không có rời giường, thấy bộ dạng tham ngủ của Triệu Khả Nhiên, Tư Đồ Húc cũng không nói gì, chỉ là buồn cười lắc đầu.

Một ngày này, Tư Đồ Húc lâm triều về, liền chạy về Húc vương phủ. Nhưng không giống lúc trước, hôm nay trở về phủ, hắn cũng không thấy Triệu Khả Nhiên. Đối với lần này, hắn cảm thấy rất kỳ quái, gọi hạ nhân đến, liền hỏi, “Vương phi đâu?”

Nghe Tư Đồ Húc hỏi, gã sai vặt sợ hết hồn. Vội vàng cung kính trả lời, “Hồi vương gia, hôm nay vương phi dường như không có ra khỏi Du Nhiên Cư. Hơn nữa, ngay cả bữa sáng cũng chưa có truyền.”

Nghe câu trả lời như vậy, Tư Đồ Húc thất kinh, “Ngươi nói cái gì, hiện tại vương phi vẫn chưa truyền bữa sáng?”

Nhìn bộ dạng Tư Đồ Húc, gã sai vặt sợ đến nỗi không dám nói lung tung, vội vàng mở miệng lên tiếng, “Nô tài không dám nói láo. Đến hiện tại, Du Nhiên Cư vẫn không có động tĩnh gì!”

Tư Đồ Húc không để ý đến gã sai vặt kia, lập tức chạy về Du Nhiên Cư. Gần đây nhìn dáng vẻ lười biếng Triệu Khả Nhiên, hắn vốn cảm thấy không có gì, nhưng gần đây tình huống càng ngày càng nghiêm trọng. Bây giờ còn chưa truyền bữa sáng, cũng không biết có phải xảy ra chuyện gì hay không. Rốt cuộc là chỗ nào không thoải mái.

Khi hắn trở lại Du Nhiên Cư, liền phát hiện bọn Cầm Hương đang giữ ở ngoài cửa.

“Tham kiến vương gia.” Thấy Tư Đồ Húc, Cầm Hương liền vội vàng hành lễ.

“Sao các ngươi lại canh giữ trước cửa?” Tư Đồ Húc cau mày mở miệng hỏi, “Vương phi đâu? Bổn vương nghe nói đến giờ vương phi còn chưa dung bữa sáng, các ngươi hầu hạ chủ tử thế nào? Thời gian cũng đã trễ thế này.”

Nghe Tư Đồ Húc trách cứ, Thi Hương thi lễ, mở miệng trả lời, “Vương gia, không phải tụi nô tỳ không có phục vụ tốt vương phi. Cho đến bây giờ vương phi không dùng bữa sáng, là bởi vì nàng vẫn chưa rời giường.”

“Cái gì?” Mặt Tư Đồ Húc càng nhăn lại, “Nàng vẫn chưa dậy!”

“Đúng vậy, vương gia.” Cầm Hương cung kính trả lời.

Thật ra thì không phải các nàng không chăm sóc tốt vương phi, bởi vì sáng sớm hôm nay lúc rời đi vương gia đã dặn dò, mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng không được làm ồn vương phi, để cho nàng ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại. Nhưng kể từ khi vương gia lâm triều, vương phi vẫn đang ngủ. Họ cũng không dám tùy ý quấy rầy, chỉ có thể chờ ở ngoài cửa phòng, chờ vương phi tỉnh, mới đi vào phục vụ. Nhưng không ngờ, vương gia cũng đã trở lại, nhưng vương phi vẫn còn đang ngủ.

Trong lòng Tư Đồ Húc không nhịn được lo lắng, cũng đã lúc này, vật nhỏ vẫn còn ngủ? Hơn nữa tối hôm qua, nàng cũng đã ngủ rất sớm. Sao đến giờ này lại chưa ngủ dậy, có phải thân thể xảy ra chuyện gì hay không?

Nghĩ đến đây, Tư Đồ Húc đã không chịu được, vội vàng đẩy cửa, đi vào phòng.

Mà Cầm Hương các nàng thấy Tư Đồ Húc tiến vào phòng, cũng thở phào nhẹ nhõm, thật ra thì họ đã muốn đi vào nhìn một chút, chỉ là bởi vì trước đó vương gia đã từng căn dặn, không cho quấy rầy vương phi nghỉ ngơi, cho nên bọn họ chỉ có thể giữ ở ngoài cửa mà thôi.

Tư Đồ Húc đi vào phòng, trực tiếp đến bên giường. Thấy được người trên giường, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Hiện ra trước mặt hắn là một hải đường xuân thụy đồ. Hai mắt Triệu Khả Nhiên khép lại, màu da trên mặt hồng nhuận, không có một chút dấu hiệu không khỏe, cánh mũi nhỏ nhắn thỉnh thoảng động một cái, hô hấp đều đều, nhìn tiểu nhân nhi trước mắt đang ngủ say. Thấy tình cảnh như thế, tin tưởng không có người nào nỡ lòng đánh thức.

Nhưng mà mặc dù biết Triệu Khả Nhiên ngủ rất say,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT