Báo lỗi

Đích Trưởng Nữ

Chương 238: Chương 217

Cũng không lâu lắm, mọi người cũng trở lại Húc vương phủ. Sau khi trở lại Húc vương phủ, Tư Đồ Húc ôm Triệu Khả Nhiên nhanh chóng về Du Nhiên cư. Sau đó lập tức phái người đi mời thái y. Mọi người thấy vương phi bị vương gia ôm trở lại, đều kinh ngạc, mà khi thấy một nữ tử áo trắng mang theo hai nha hoàn đi theo phía sau, cũng cảm thấy rất giật mình. Nhưng cũng không dám tùy tiện hỏi lung tung, nhất là thấy sắc mặt vương gia, bọn họ càng không dám tùy ý lên tiếng.

Rất nhanh, liền có thái y đến Húc vương phủ. Kể từ biết tín Húc vương phi có thai, hoàng thượng từng muốn phái một vị thái y trực tiếp ở lại trong Húc vương phủ, bất cứ lúc nào cũng có thể an thai cho Húc vương phi, chỉ là bị Húc vương cự tuyệt mà thôi. Sau đó hoàng thượng nhún nhường cầu việc khác, trực tiếp bổ nhiệm một vị thái y đặc biệt khám thai cho Húc vương phi. Cho nên vừa nghe Húc vương phủ truyền, hắn lập tức chạy tới.

Thi Hương vẫn chưa về, Cầm Hương các nàng nhìn thấy sắc mặt Triệu Khả Nhiên tái nhợt, cũng cảm thấy vô cùng lo lắng. Nhất là Nguyệt cô, cũng muốn khóc lên.

“Nguyệt cô, ta không sao, ngươi không cần lo lắng như vậy.” Thấy bộ dạng Nguyệt cô, Triệu Khả Nhiên vừa mặc cho thái y chẩn mạch, vừa mở miệng an ủi Nguyệt cô ở bên cạnh, “Chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Ta không có việc gì.”

“Còn nói không có việc gì!” Giọng nói Nguyệt cô mang theo sự lo lắng, “Vương phi, vừa rồi nô tỳ cũng đã nói với người, bây giờ người đã là phụ nữ đang mang thai, không thể đi ra ngoài. Nhưng người vẫn muốn đi. Một mình người ra ngoài đang tốt đẹp, nhưng lại bị ôm trở về, sao nô tỳ có thể không lo lắng cho người!”

“Được rồi, Nguyệt cô, ngươi đừng nói nữa.” Triệu Khả Nhiên làm bộ đáng thương nhìn Nguyệt cô, mặc dù bây giờ nàng đã là vương phi, nhưng ở trước mặt Nguyệt cô, nàng vẫn như một đứa bé làm nũng, “Ta đã đủ xui xẻo rồi, ngươi đừng nói nữa.”

“Vương phi, nô tỳ cũng là vì tốt cho người!” Nguyệt cô thành khẩn nói, “Bây giờ người đã không phải là đứa bé, người cũng sắp làm mẫu thân rồi, sao vẫn còn liều lĩnh như vậy? Về sau, người cứ an tâm ở trong phủ dưỡng thai! Không cần chạy ra bên ngoài.”

Bộ đáng Triệu Khả Nhiên đáng thương đem ánh mắt cầu cứu người bên cạnh mình Tư Đồ Húc, hi vọng hắn có thể mở miệng nói một câu. Nhưng không ngờ hắn lại không nói tiếng nào.

Mặc dù Tư Đồ Húc chú ý tới ánh mắt Triệu Khả Nhiên, nhưng lại không mở miệng ngăn cản, bởi vì hắn cũng cho là Nguyệt cô nói đúng, y theo tình huống của nàng bây giờ, căn bản cũng không thích hợp ra ngoài, nhưng nàng vẫn cố tình đi ra ngoài. Hắn không nỡ nói nặng một câu với nàng, như vậy, để cho Nguyệt cô đánh thức nàng đi!

Không có một người nguyện ý giải cứu Triệu Khả Nhiên, nàng chỉ có thể tiếp tục lặng lẽ nghe Nguyệt cô ân cần dạy. Thấy cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người cười thầm trong lòng. Mà Nguyệt cô càu nhàu, mãi cho đến khi thái y chẩn mạch xong mới dừng lại.

Dưới ánh mắt bức người của Tư Đồ Húc, thái y bị đè nén rốt cuộc bắt mạch xong, hắn xoa mồ hôi lạnh trên trán, mở miệng nói, “Vương gia, vương phi cũng không có gì đáng ngại, chỉ là bởi vì bị kinh sợ, cho nên động thai khí một chút mà thôi, chỉ cần dùng vài vị thuốc dưỡng thai, nằm trên giường nghỉ ngơi một khoảng thời gian, thì không có việc gì.”

Nghe thái y báo cáo, Tư Đồ Húc mới thở phào nhẹ nhõm. Mới vừa rồi mặc dù hắn cũng nhìn ra được, Triệu Khả Nhiên không có gì đáng ngại, nhưng vẫn lo lắng, dù sao hắn cũng nhìn không ra cái gì. Mà bây giờ nghe được thái y nói, xác định Triệu Khả Nhiên thật không việc gì, hắn mới thật sự yên tâm.

“Nếu vương gia không có phân phó khác, thần cáo lui trước, điều chế thuốc cho vương phi.” Thái y mở miệng cáo lui.

“Được, ngươi có thể rời đi.” Tư Đồ Húc gật đầu một cái, rốt cuộc chịu mở miệng, “Nguyệt cô, dẫn thái y đi xuống đi!”

Tư Đồ Húc cảm thấy Nguyệt cô nói cũng đủ rồi, cho nên mở miệng để Nguyệt cô mang thái y đi ra ngoài. Mà Triệu Khả Nhiên nghe lời này, rốt cuộc thở dài một hơi, bởi vì không cần lo lắng Nguyệt cô càm ràm nữa. Mặc dù biết Nguyệt cô là vì muốn tốt cho nàng, nhưng vẫn càu nhàu như vậy, nàng thật sự có chút không chịu nổi!

“Các ngươi đều lui ra đi!” Tư Đồ Húc phất tay.

Mọi người nối đuôi rời khỏi phòng, mà Cầm Hương đi tới trước mặt của Tiêu Tiểu Tiểu, mở miệng cười hỏi, “Vị này, uhm, phu nhân, người theo ta đi ra ngoài đi!”

Cầm Hương cũng không biết gọi người toàn thân áo trắng trước mắt này như thế nào, nữ tử mang khăn che mặt. Nhưng nhìn thấy búi tóc của nàng, cũng chỉ phải mở miệng xưng hô nàng là phu nhân. Mặc dù không biết rốt cuộc người trước mắt là ai, nhưng mà đi theo vương gia trở về, mặc dù vương gia không nói gì, nhưng nàng cảm thấy cần phải dẫn nàng đi ra ngoài, dù sao vương gia đã lên tiếng, về phần có muốn dàn xếp nàng hay không, vậy phải xem vương gia và vương phi phân phó.

“Không cần phải để ý đến nàng, ngươi đi ra ngoài đi!” Tư Đồ Húc lạnh lùng nói.

Nghe Tư Đồ Húc nói, Cầm Hương cũng không hỏi gì, rất nhanh rời khỏi.

Cũng không lâu lắm, trong phòng, cũng chỉ còn lại hai phu thê họ, Tiêu Tiểu Tiểu và hai nha hoàn của nàng. Bây giờ trong bụng Triệu Khả Nhiên tràn đầy nghi ngờ, mà Tư Đồ Húc cũng biết rõ điểm này, cho nên định nói ở trong phòng. Mặc dù hắn biết hiện tại Triệu Khả Nhiên cần nghỉ ngơi thật tốt, nhưng hắn cũng hiểu, lòng hiếu kỳ của tiểu thê tử mình rất nặng, nếu không thỏa mãn lòng hiếu kỳ của nàng, thì tuyệt đối dẽ không chịu nghỉ ngơi. Cho nên bọn họ mới có thể ở lại trong phòng.

Mọi người rời đi, Tiêu Tiểu Tiểu tháo khăn che mặt xuống. Khi Triệu Khả Nhiên thấy được dung nhan khuynh quốc khuynh thành, vẫn không nhịn được cảm thán.

“Húc nhi, nhiều năm không gặp con cũng đã lớn như vậy.” Nhìn gương mặt của Tư Đồ Húc, Tiêu Tiểu Tiểu cảm khái mở miệng nói, “Nhớ năm đó khi ta rời khỏi con, con cũng chỉ là một hài tử năm tuổi mà thôi.”

“Ngươi là ai?” So sánh với giọng nói nhớ nhung của Tiêu Tiểu Tiểu, thái độ của Tư Đồ Húc cũng không tốt như vậy, hắn lạnh lùng mở miệng hỏi một câu, “Còn nữa, rốt cuộc ngươi muốn làm gì, ngươi có mục đích gì?”

“Húc nhi, con quên rồi sao? Ta là mẫu phi của con!” Nghe giọng nói lạnh nhạt của Tư Đồ Húc, Tiêu Tiểu Tiểu rất đau lòng, “Ta không có mục đích, ta chỉ muốn đến nhìn con một chút mà thôi, ta sẽ không quấy rầy cuộc sống của con. Vốn dĩ ta không có ý định gặp con sớm như vậy, chỉ là không nghĩ tới hôm nay sẽ gặp phải con.”

“Người không phải là đã…” Trong mắt Tư Đồ Húc tràn đầy nghi ngờ, hơn nữa còn mang theo cảnh giác, “Tại sao, nếu như người là mẫu phi của ta, vậy người năm đó qua đời là ai?”

“Húc nhi, chuyện năm đó, nói ra rất dài dòng. Năm đó ta giả chết, chính là vì muốn rời khỏi hoàng cung.” Nhìn thấy con trai của mình đối xử với mình như vậy, trong lòng của Tiêu Tiểu Tiểu không có tư vị, “Chỉ là, chuyện năm đó ta cũng bất đắc dĩ, nếu có thể, ta tuyệt đối không làm như vậy.”

“Rốt cuộc năm đó xảy ra chuyện gì?” Trong mắt Tư Đồ Húc chợt hiện ánh sáng sắc bén, giọng nói bình thản, cũng không có bất kỳ phập phồng, “Còn nữa, tại sao bây giờ người muốn trở lạii? Nếu đã rời đi nhiều năm như vậy, cũng không cần trở lại nữa.”

Đối với chuyện đột ngột xảy ra này, hắn vẫn cho là mẫu phi đã qua đời, là sự thật, trong lòng Tư Đồ Húc thật sự không dậy nổi gợn sóng. Thứ nhất là bởi vì lúc Tiêu Tiểu Tiểu rời đi, tuổi của hắn thật sự quá nhỏ, thứ hai là bởi vì đối với Tiêu Tiểu Tiểu, hắn cũng không có quá nhiều tình cảm.

Nghe Tư Đồ Húc nói, thái độ Tiêu Tiểu Tiểu trở nên chán nản, nàng cũng biết, nhiều năm qua là lỗi của nàng. Nhưng khi nghe được con trai mình nói không cần trở lại nữa, nàng rất đau lòng. Nàng cho là cho dù nhi tử có oán hận với mình, đó cũng là đương nhiên. Nhưng nàng không ngờ thì ra vị trí của mình trong lòng nhi tử đã không còn. Cho dù nàng quay trở về, hắn cũng vô cùng bình tĩnh, không có một tia tình cảm dao động.

“Tiểu thiếu gia, sao người có thể nói chuyện với tiểu thư như vậy chứ?” Lam Y đứng ở sau lưng cũng không nhịn được nữa, “Thật ra thì mấy năm nay, phu nhân vẫn luôn nhớ người, nhưng bởi vì sợ ảnh hưởng đến người, cho nên vẫn luôn chịu đựng không đi gặp người mà thôi.”

“Đúng vậy! Tiểu thiếu gia, nhiều năm như vậy, thật ra thì phu nhân vẫn một mực lặng lẽ quan tâm người.” Hoàng Y cũng không nhịn được mở miệng giải thích vì chủ tử, “Hơn nữa, chuyện năm đó, tiểu thư cũng không phải cố ý, mấy năm nay, tiểu thư thường phái người đến hỏi thăm tin tức của người, hơn nữa nàng còn thường xuyên bức



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT