Báo lỗi

Điều Bác Sĩ Muốn

Chương 1

Cố Thanh Thời mắc hội chứng mù mặt thể nhẹ. Ấy nhưng trong khoảnh khắc xoay người, chẳng hiểu sao anh lại bất ngờ nhận ra cô gái đã từng là bệnh nhân của mình.

Trước ngày tốt nghiệp một đêm thì bất thình lình bị té ngã. Người úp sấp trên nền gạch vuông chống trượt, đầu gối được phen chào hỏi thân thiết với mặt đất. Trần Noãn chỉ mặc quần short nên lĩnh đủ, máu me be bét hết cả.

Lúc mới ngã, cô nàng  còn tự mình đứng dậy cười hì hì với lũ bạn đang hoảng hốt: “Không sao, chẳng đau mấy!”

Ngã trầy da, ngoài bị giật mình thì đúng là không đau lắm thật, vì máu chưa kịp chảy ra, chỉ nhìn thấy dấu ngã dính đầy đất cát.

Cô nàng thậm chí còn đi mấy bước không cần người dìu để chứng tỏ.

Thế nhưng lũ bạn vẫn không yên tâm nên cứ bắt xe, ép cô nàng phải đến bệnh viện xem thử.

Lúc xe trên đường, miệng vết trầy bắt đầu rỉ máu, Trần Noãn đau méo mặt, sợ chốc nữa bị khử trùng sẽ càng xót hơn.

Lũ bạn bèn trêu: “Không phải lúc nãy cậu bảo là không đau cơ mà?”

Cái chân bị thương được gác lên, không thể động cựa. Bác sĩ thăm khám nói những gì, Trần Noãn đều chẳng để ý, chỉ lo nhắm tịt mắt lại kêu đau.

“Vết thương này phải khử trùng trước.” Bác sĩ thủng thẳng bảo, “Chà, trầy ra nông nỗi này cơ.” Ý là rất đáng sợ.

“Thưa thầy, có phải băng lại không ạ?”

“Không được, trời nóng, dễ nhiễm trùng lắm, phải khử trùng trước đã.”

Trần Noãn chỉ biết kêu đau, chẳng để ý gì đến bác sĩ, mọi việc nhờ cậy cả vào đám bạn.

Lúc bác sĩ khử trùng, vì không dám nhìn miệng vết thương nên cô nàng cắn răng, nhắm mắt, ngoảnh đầu đi.

Cái nhíp gắp bông tẩm cồn sát trùng vừa chạm vào đầu gối, Trần Noãn lập tức bật khóc thành tiếng.

Tiếng khóc thảm thương đến độ bác sĩ phải cau mày ngẩng đầu nhìn cô gái một cái, ngừng động tác tay lại. Bác sĩ ngồi xổm trên nền nhà, tay tựa trên đầu gối, đổi bông qua chỗ khác, lần này làm nhẹ hơn nữa, thấy cô gái chịu nín khóc mới đưa bông lia một vòng trên miệng vết thương.

Trần Noãn chăm chú nhìn bác sĩ.

Lần này tuy vẫn đau nhưng chỉ phản xạ hơi rụt chân lại. Lực chú ý của cô gái dồn cả vào bàn tay của vị thầy thuốc, những khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài, tư thế cầm nhíp bỗng thật đẹp mắt. Quan trọng nhất là động tác nhẹ nhàng của bác sĩ, chính nó đã khiến Trần Noãn động lòng.

Trần Noãn ngơ ngẩn chuyển qua ngắm nhìn khuôn mặt. Mặt không lớn, đeo khẩu trang, chỉ thấy mỗi tóc mái, mày dài, ngươi đen, dáng mũi có lẽ cũng đẹp, da xem chừng còn trắng mềm hơn da con gái.

Trần Noãn đứng hình, đúng lúc này thì bác sĩ lại ngẩng đầu lên nhìn, bốn mắt nhìn nhau. Trần Noãn thất bại né mắt nhìn qua chỗ khác, tiếp tục xuýt xoa rên rỉ cái chân đau.

“Phải rửa sạch dị vật bám ở miệng vết thương, cô chịu khó chút nhé.” Anh ngẩng đầu lên nói, đôi mắt đen láy, biểu cảm có vẻ hơi không nỡ.

Vẻ mặt dịu dàng này khiến tim Trần Noãn đập bùm bùm loạn nhịp, ngơ ngác đáp: “Vâng ạ.” Có điều là vẫn đau muốn chết.

Khả năng thăng bằng của Trần Noãn kém từ trong trứng, mọi người đều trêu là tiểu não không phát triển, sái chân là chuyện thường, nhưng từ sau khi lớn, bị đến nỗi này là lần đầu tiên. Khả năng hồi phục của da Trần Noãn cũng kém. Người khác xước da, dăm ba ngày là khô vảy, còn Trần Noãn thì phải cả tuần, có khi còn mưng mủ. Cha mẹ rất rõ thể chất của con gái nên hôm sau liền đưa Trần Noãn đi tiêm kháng viêm ngay.

Đã hơn một năm, gặp lại anh bác sĩ đó, Trần Noãn thật mừng chết đi được. Tuy lúc đó anh đeo khẩu trang nhưng trực giác mách bảo rằng chính là người đó, quả nhiên anh bác sĩ rất ưa nhìn.

Bước chân Trần Noãn bất giác bám theo anh đi mua cả xe đồ trong siêu thị. Thật không may, tiểu não kém cỏi lại nhè lúc này báo hại cô, chẳng hiểu sao tự dưng lại bị trật chân, vẹo người ngã ầm vào giá hàng bày mì ăn liền.

Tiếng ngã không nhỏ, anh quay đầu nhìn thoáng qua, cô đang vội vàng ngồi thụp xuống đất nhặt các gói mì tôm rơi. Đến khi đứng lên, anh đã thanh toán xong ra về, đi trước được một quãng xa, cô lại vội vàng bám gót.

Theo đuôi một hồi, dần dần cô bất giác chỉ đi theo anh mà không để ý mình đang đi đâu nữa, chẳng ngờ đã đi vào một ngách cụt, hai người bốn mắt nhìn nhau.

“Sao cô lại đi theo tôi?” Anh nhướng mày hỏi.

Trần Noãn hơi bối rối, đầu còn chưa nghĩ ra đáp lại thế nào, miệng đã buột thốt: “Em muốn ngủ với anh.”

Lúc nghe thấy tiếng mình lọt vào lỗ tai, đến cô còn phải điếng người, không chỉ mặt cô đỏ mà người đối diện cũng đỏ mặt, mắt trợn tròn, mặt cô dần tái mét. Không phải anh ta sắp sửa tát mình một cái, mắng mình là đồ lưu manh chứ?

Không khí tất nhiên rất xấu hổ. Hai người đều lặng im.

Cố Thanh Thời lảo đảo lách người lao qua cô, cứ như là chạy trốn khỏi ngách hẹp.

Trần Noãn qua cơn ngơ ngác, sực tỉnh lại đuổi theo, đã mang tiếng đùa giỡn, vậy phải làm cho trót.

Nghe thấy phía sau có tiếng bước chân, Cố Thanh Thời gần như muốn co giò bỏ chạy.

“Em là Trần Noãn, anh tên là gì?”

Cố Thanh Thời không quay lại nhìn, da mặt căng lên, chân vội bước thoăn thoắt. Giữa nơi công cộng bị con gái trêu ghẹo, thật hết hồn.

“Anh nói cho em biết, em sẽ không đi theo nữa, nếu không em sẽ đi theo về tận nhà anh đấy.” Trần Noãn mặt dày dọa dẫm.

“Cố Thanh Thời.”

“Vậy anh phải nói cả số điện thoại nữa chứ, không thì liên lạc kiểu gì?” Trần Noãn cười đắc ý.

Cố Thanh Thời ngừng bước, hậm hực quay lại trừng mắt với cô, cứ như đang muốn nói: đồ dối trá.

Trần Noãn vuốt mũi bật cười: “Em có phải lưu manh đâu, cho số đi chứ ạ.”

Đầu óc Cố Thanh Thời rối bòng bong, thế này là đang bị quấy rối ư, có phải là đang xem phim kinh dị nửa đêm không, hay là mình bị phơi nhiễm virus gì… Nghĩ đến đây, anh lập tức quay gót, bước đi còn vội vã hơn cả lúc trước.

Trần Noãn chân ngắn không đuổi kịp, chỉ kịp kêu mấy tiếng “này, này”, tiểu não lại tác oai tác quái, người ngã sõng soài xuống sàn đúng lúc cần kíp.

Trần Noãn không đuổi theo Cố Thanh Thời được nữa, đau toát mồ hôi, ngồi bệt dưới nền đất, tay nắm chặt mắt cá chân.

“Đã bảo cô đừng có theo tôi rồi còn không nghe, bị ngã à?” Trên đỉnh đầu bỗng có một giọng nói bất đắc dĩ, Trần Noãn mừng húm.

Cô còn chưa ngẩng đầu lên, người ấy đã ngồi xổm xuống, đặt túi đồ sang bên, ngón tay chạm vào mắt cá chân của cô: “Ở đây à?” Ngón tay ấn nhẹ, Trần Noãn đau méo mặt.

Cố Thanh Thời nhìn đường rồi lại nhìn sang đôi giầy đế bằng của cô, tỏ vẻ rất khó hiểu: “Thế này mà cũng ngã trật chân được à? Đau lắm hả?”

Trần Noãn cuống quýt lấy lòng: “Không sao, từ nhỏ em đã hay vậy, quen rồi ạ, đợi một lát nữa là ổn.”

Cô thử đứng lên, Cố Thanh Thời chẳng hề có ý đỡ một tay, cau mày nhìn cô: “Không sao thì tôi đi nhé?”

Trần Noãn ngạc nhiên nhìn lại: “Gì cơ? Sao anh có thể như thế nhỉ, không phải là nên an ủi em ư? Thấy em ngã rồi, anh còn đòi đi.”

Cố Thanh Thời không nói gì, ấn nhẹ lên mắt cá chân cô nàng thêm lần nữa: “Không thấy sưng, chắc là không nghiêm trọng đâu.”

Trần Noãn nhanh chóng hiểu ra người này đang nghi ngờ mình giả bộ. Nội tâm tuôn trào ngàn lời mắng chửi, cô bị ngã thật mà! Chẳng qua lần này bị nhẹ thôi.

Cố Thanh Thời chẳng phải đang nghi ngờ gì, thực ra anh chỉ nêu lên chẩn đoán khách quan của một người thầy thuốc.

“Đau! Anh đưa em đi bệnh viện đi.”

“Giờ đã tan tầm, bệnh viện hết giờ khám rồi, cô cởi tất ra tôi xem cho, tôi là bác sĩ.” Cố Thanh Thời vẫn tiếp tục nhìn chăm chú vào mắt cá chân cô.

May là không bị hôi chân, Trần Noãn đường hoàng tháo tất ra, thuận miệng hỏi: “Anh còn nhớ em không?”

“Nhớ chứ.” Cố Thanh Thời vẫn không nhìn mặt mà chỉ nhìn cổ chân, thẳng thắn trả lời.

Trần Noãn ngạc nhiên giây lát, không biết anh nhớ thật hay chỉ giả vờ có nhớ, có điều hôm đó khóc kinh hồn như thế, mong là anh chỉ đang giả vờ có nhớ.

Anh giữ mắt cá chân cô nhìn ngó, ngón tay chạm vào da thịt, mặt Trần Noãn ửng hồng còn anh thì chẳng khác gì mình chỉ đang sờ tảng đá, chẳng thấy có xúc động gì.

“Không nặng đâu, tôi xoa bóp cho cô, về nghỉ ngơi cẩn thận là khỏi.” Nói dứt lời liền đỡ cô đứng dậy.

Bên ghế đá công cộng ven đường, Cố Thanh Thời ngồi xổm xoa bóp mắt cá chân cho Trần Noãn, lúc đầu còn hơi đau, sau đó cảm giác ấy tan đi, ấm áp hơn, dễ chịu hẳn.

“Cơ thể không giữ được thăng bằng à?” Anh đứng lên rồi hỏi.

“Vâng, từ nhỏ đã không đi được cầu thăng bằng, cũng không biết cảm giác chơi xà…” Trần Noãn nhún vai, có phần bất đắc dĩ, lấy đồ uống trong túi đưa cho anh.

Cố Thanh Thời nhận lấy, lại không nhịn được mà nhoẻn cười, để lộ hàng răng trắng đều tăm tắp, đôi mắt như được nhuộm một thứ ánh sáng sặc sỡ kỳ diệu. Trần Noản nhìn đờ cả người, nhịp tim như trống trận, có vẻ là cô chẳng thể ngăn mình chìm đắm nổi đâu.

“Không sao nữa rồi, tôi về đây, cô đừng có đi theo tôi nữa đấy.” Anh vặn chai nước uống một hớp, quay đầu lại nhìn cô, mày vừa giãn ra đã cau trở lại.

Trần Noãn giật mình, buột miệng: “Đừng mà…”

Hai chữ “còn đau” Trần Noãn chưa kịp nói, Cố Thanh Thời đã ba chân bốn cẳng xách đồ lên bỏ chạy. Trần Noãn chỉ còn nước gọi với theo: “Em là Trần Noãn, chữ Trần có bộ Đóa, Noãn trong “ôn noãn”, anh nhất định phải nhớ đó nhé!”

Bị bỏ lại ngồi một mình, bảo không buồn thì quá giả dối, vốn dĩ mừng vì thấy anh quay lại, nhưng anh chẳng nói chuyện, số điện thoại không cho, loáng cái đã lại đi mất rồi, đúng là mừng hụt.

Trần Noãn cà nhắc cái chân lành lặn đứng dậy, xỏ giầy vào đang định về nhà thì lại bất ngờ nhìn thấy một thứ trước mặt.

Trần Noãn không khỏi bật cười: “Ha ha ha, hôm nay đúng là được trời giúp!”

Cô nhặt cái di động dưới đất lên, chắc lúc nãy anh ngồi xổm nên mới rớt ra. Màn hình không khóa mật mã, có điều lúc nhìn thấy hình nền màn hình điện thoại, trái tim như bị bóp nghẹt. Đó là hình anh chụp cùng một cô gái xinh đẹp, hai người cười thật ấm áp, Trần Noãn thấy thật khó coi, ra là đã có bạn gái rồi… Cho dù anh trong hình rất ưa nhìn, khóe mắt tỏa sáng khiến Trần Noãn mê mẩn, nhưng cô vẫn thấy khó chịu trong lòng.

Nhìn một hồi, cuối cùng vẫn lưu số điện thoại của mình vào, lúc nhập tên có phân vân một chút rồi quyết định lưu theo kiểu xưng hô thân thiết là “Tiểu Noãn” cho hả dạ. Làm xong vẫn không hết khó chịu, khóc thì không khóc được, bèn bật weibo tám nhảm với Lạc Thủy Hà.

Chú thích:
  • Hội chứng mù mặt: Theo bác sĩ Joachim, đây là tình trạng rối loạn chức năng của trung tâm thu nhận, phân tích – tổng hợp tín hiệu trong não bộ, khiến cho khả năng nhận biết và ghi nhớ khuôn mặt của não bộ bị hỏng. Theo tạp chí The American Journal of Medical Genetics thì trung bình cứ 50 người có 1 người là nạn nhân của hội chứng mù mặt và đây là một căn bệnh bẩm sinh hay một dạng rối loạn phát triển. 
  • Trần Noãn: 陈暖. Chữ Trần 陈 phiên âm là chén, nhưng có nhiều từ khác cũng đồng âm là chén: 陳,塵,蔯,螴. Vì vậy Trần Noãn phải chú thích tên mình là chữ Trần có bộ đóa 朵 để phân biệt. Noãn trong ôn noãn có nghĩa là ấm áp. Tương tự như chữ Trần, chữ noãn cũng có nhiều từ đồng âm, ví dụ noãn trong kê noãn nghĩa là trứng gà, noãn trong noãn thủy là tên một con sông, noãn có bộ hòa 禾 là lúa nếp, noãn có bộ xích 赤 là thẹn thùng…




COMMENT