Báo lỗi

Đồ Biến Thái! Tránh Xa Tôi Ra!

Chương 151: Tiệm bánh ngọt

“Ủa, Fuu, không phải đã về rồi à?” Một chị nhân viên thanh toán hỏi. Sau khi chị dứt lời thì có thêm mấy anh phục vụ cũng quay sang nhìn “Ủa, quay lại mua bánh cho người yêu nữa à?” rồi bọn họ cười lên trêu chọc. “Không, hôm nay tôi không mua cho cô ấy nữa, mà dẫn cô ấy đến đây luôn” Nói rồi, anh khoác vai Nigi như muốn giới thiệu rằng: Đây là người yêu tao nè. Nigi đỏ mặt trước ánh mắt ngỡ ngàng cũng như khoái chí của bao người. “Ghê nha ghê nha!”

Joyce đi phía sau, lặng lẽ bước vào. Anh bước theo dấu chân của Nigi khi cô bị Fuu dẫn vào ngồi ở một bàn trong quán bánh ngọt. Joyce và Fuu lướt qua chỗ nào là bọn con gái ngồi gần đó đều không khỏi đưa mắt nhìn họ, ánh mắt lộ rõ bốn chữ: Đại mỹ nam kìa! Menu được đưa ra “Mời quý khách!” Một cậu bạn làm chung với Fuu vừa phục vụ vừa đùa giỡn với anh. Nigi hớn hở mở menu ra xem, khuôn mặt rạng rỡ với một thiên đường bánh hiện ra trước mắt. “Người yêu dễ thương nha!” “Im đi” Fuu lạnh lùng liếc cậu bạn. “Tên gì thế nhỉ? Tao làm quen nhá?” “Không biết” “Hừ, thế thì tao hỏi” Cậu ta vừa dứt lời thì đã bị Fuu liếc và nhéo chân cậu một cái rõ đau “Đ...đauu...rồi rồi...không hỏi...” Fuu liền buông ra.

Cậu ta quay sang nhìn Nigi, tươi rói “Cô em dễ thương, em...a...hự...” “Em chọn xong chưa?” Fuu liền ngắt lời bằng cách đạp vào chân cậu bạn một cái...ứ hự khiến cậu chẳng thể gọi Nigi nữa. “Ưm... em không biết... nhiều loại ngon quá...phân vân quá hì hì” Cô nàng lè lưỡi cười bởi sự thèm thuồng quá mức của mình. Cũng đúng thôi, trông cái nào cũng hấp dẫn, biết chọn cái nào bây giờ. “Thế thì đưa đây” Joyce chen vào, giọng lạnh lùng với ánh mắt vô cảm xúc. Anh cầm lấy cuốn menu trên tay Nigi cho dù cô nàng không có vẻ gì là đồng ý. Joyce nhìn qua một thoáng, rồi bắt đầu gọi món “One Cream Matcha, one Teddy Mint, one Roll Panda and three Itali Soda glasses.” Vì Joyce nói bằng tiếng anh nên khiến anh phục vụ hơi hoang mang một tí, vội vã ghi lại các món được anh order. “Anh hai, anh gọi nhiều vậy?” Nigi lên tiếng lo lắng cho túi tiền của Fuu, vì dù gì Fuu cũng chỉ đi làm thêm thôi mà, tiền anh còn phải để dành cho nhiều kế hoạch, sao mà lại... Hiểu sự lo lắng của em mình, Joyce ngước mắt nhìn Fuu “Ý kiến cậu sao?”. Fuu đáp, thản nhiên “Cứ tự nhiên”. Nigi biết, dù gì đi nữa, sao Fuu có thể nói ra là mình không đủ chi trả cho số tiền này, nhưng vì lòng tự trọng của một chàng trai, anh đành phải đề cao mình như vậy. Nhưng mà, không hiểu sao, cô thấy hạnh phúc lắm. Joyce tuy lúc nào cũng trưng bộ mặt đáng ghét trước cô, nhưng lúc nãy, chính anh là người gọi những món bánh mà cô thích nhất.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT