Báo lỗi

Đồ Biến Thái! Tránh Xa Tôi Ra!

Chương 42: Lưu

Rồi, Fuu đứng dậy, bảo “ Về thôi, kẻo mọi người lại lo.” Nigi vẫn đang rối ren trong cái ngượng của mình, gật gật, rồi đứng dậy. “A!”, cô kêu lên khi cảm thấy nhói nhói dưới cổ chân. “Sao vậy? Bị đau ở đâu à?”, Fuu lo lắng. Cô lắc đầu “Chắc là do nãy lấy đà không kĩ nên bị trât chân xíu thôi, lát là hết à.” “Ổn không?” “Ổn mà!” Rồi cô ráng bước đi để chứng tỏ rằng mình chẳng sao cả. Tới khu cây cối rậm rạp, phải đi trên những mảnh đá gồ ghề, Nigi thấy đau hơn, nhưng cô cố không thốt lên. Nhưng điều đó đâu giấu được Fuu “Cổ chân sưng đỏ cả lên mà bảo không sao. Bong gân rồi chứ gì. Lên đây tôi cõng cho lẹ.” Nigi vẫn e ngại từ chối “Tôi không sao thật mà. Tôi tự...” “Lên!” Mệnh lệnh vẫn là mệnh lệnh, cô cũng cảm thấy bản thân cứ chậm chạp thế này, sẽ ảnh hưởng đến thời gian biết bao. Thế nên, một lần nữa, cô phải nhờ vào sự giúp đỡ của anh, dựa vào bờ lưng vững chãi ấy. Trên đường đi, cả hai không nói không rằng. Lạc vào tình huống này, thật sự cả hai đều rất khó xử. Fuu nghĩ lúc này, nên im lặng là tốt hơn cả. Anh cõng cô xuống núi, dù đường đi có hơi trắc trở, dốc mà còn gồ ghề, cây cối chằng chịt khắp nẻo, nhưng Nigi thấy yên tâm lắm. Và để không phụ lòng tin tưởng của Nigi, anh đã đưa cô về trại an toàn, rồi, anh dẫn cô vào phòng y tế để băng bó lại chỗ bong gân. Nigi ngập ngừng “Cảm...cảm ơn anh.” Cô vẫn còn ngượng, vẫn còn chưa dám đối diện với người vừa giúp đỡ cô. Fuu cũng ngại, nhưng khuôn mặt lạnh lùng của anh vẫn như in trên khuôn mặt, “ Số điện thoại cô là gì?” “Hở?” “Số cô, lỡ cô đi lạc còn biết mà gọi cho tôi.” “À, số tôi là...xxxxxxx” Fuu liền lấy điện thoại mình ra, bấm vào những con số mà cô vừa đọc. Chợt, điện thoại cô rung lên, một cuộc điện thoại của người lạ nào đó vừa nhá máy cho cô. “Lưu đi, của tôi đấy.” Hóa ra là Fuu vừa nhá qua. Nigi không chần chừ gì, lưu vào với cái tên “Biến thái”. Anh nhìn, im phăng phắc, giương mắt lạnh băng nhìn cô cười hì hì thích thú. Rồi, Fuu bước ra khỏi khu lều, đặt những ngón tay lên màn hình, nhấn lưu số cô với cái tên “Mine”.

Nigi nằm xuống nghỉ ngơi, chợt, hình ảnh khi nãy hiện lên [ Ai lại có thể để người mình yêu nguy hiểm chứ!] Câu nói đó vang vọng trong đầu cô mãi thôi. Đến giờ cô vẫn nghĩ là mình đang mơ. Rõ là anh ta có bạn gái rồi cơ mà, sao lại như thế. Trên chuyến xe đi về thành phố, cô đưa mắt ra ngoài cửa sổ, nhớ lại mọi thứ về anh với cô. Mọi chuyện cứ từ từ mà tiến triển, lời nói của anh lúc đó, liệu có được xem là lời tỏ tình không nhỉ? Nếu là lời tỏ tình thì...Nigi cảm thấy tai mặt đỏ phừng phừng. Làm sao cô dám nhìn mặt anh nữa đây. Cảm xúc lẫn lộn quá. Vừa bối rối, mà, hình như có chút gì đó vui vui nơi tận đáy lòng. Phức tạp quá, cô nhắm tịt mắt lại, cố ngủ để không phải nghĩ ngợi gì nữa. Trong khi đó, ở trên một chiếc xe khác, Fuu đang đeo chiếc headphone trên tai, nhịp theo điệu nhạc, cũng đang nhìn ra ngoài khung cảnh xung quanh kia. Đã lỡ để lộ rồi, nên giờ, anh không chần chừ, vòng vo gì nữa. Nigi, sẽ là của anh.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT