Báo lỗi

Đồ Biến Thái! Tránh Xa Tôi Ra!

Chương 54: Hãm hiếp

“Ơ, chỗ đó bị sao vậy nhỉ?” Nigi đứng lại khi thấy đường mình đi bỗng dưng tắt nghẽn lại. Rồi có tiếng la hét, đánh đập vang lên. Ngóng tình hình một hồi, Nigi nhận ra rằng, hóa ra là lũ du côn đang chém giết lẫn nhau. Sao mà không thấy ai ngăn chặn lại hay cảnh sát xuất hiện, cô bắt đầu lo. Nếu cô tiếp tục đi thẳng, thể nào cũng bị bọn chúng lôi vào. Ngoài con đường lớn này ra, còn có một lối tắt nữa, nhưng... Sợ trễ giờ hẹn, chỉ còn nửa tiếng nữa thôi, cô không chần chừ chuyển sang con đường tắt ấy, mặc dù hơi vắng vẻ một tí. Nigi bước nhanh hơn khiến bầu không gian yên tĩnh chỉ còn vọng lại tiếng bước đi của cô. Sao hôm nay cô có linh cảm không may, cứ có cảm giác chả ổn tí nào. Tin vào giác quan của mình. Nigi vừa định cất chân chạy thì từ phía sau, có một người nào đó bịt miệng cô, lấy một miếng vải che mắt cô lại, siết chặt cô vào người, lôi cô gái bé nhỏ đi.

Tới một khu hẻm u tối, hắn đè cô vào tường, không một chút chần chừ, nhào tới cơ thể cô hôn tới tấp, một tay thì giữ cô khư khư, tay còn lại cố kéo và cởi trang phục của cô. Nigi nhanh chóng lấy tay cố đẩy hắn xa ra người cô được cỡ nào hay cỡ đó. Hắn đưa lưỡi từ tai cô, xuống vùng ngực, tay thì cứ bóp bóp lấy mông rồi ngực cô khiến Nigi cảm thấy khó chịu vô cùng. “Cô bé đáng yêu, để anh phục vụ em một tí đi nào, ngoan nào, anh sẽ nhẹ nhàng thôi!” Tên này, cả thân người bốc lên một mùi nồng đến sặc thở, Nigi quát lên “Bỏ ta ra!” “Em nghĩ em trốn được anh à?” Nói rồi, hắn luồng tay vào trong áo ngực cô, liên tục mân mê chúng. Nigi bị bịt mắt, không thể biết được kẻ trước mặt là ai. Cô cắn môi khi hắn đang hôn lên đầu ti cô, bắt đầu lấp la chỗ đó, tay thì không ngừng ở một chỗ mà đã khẩn trương đưa vào trong chiếc váy ngắn ấy.Lát sau, vùng vẫy một hồi, tay cô trượt ra được khỏi sợi dây thừng trói đó. Tên trước mặt cô, vừa xấu xí mà còn biến thái. Cô ráng nhịn lại, lén thò tay vào túi xách, cô lấy ra được chiếc điện thoại của mình. Nhìn vào màn hình, chết tiệt, đã trễ hẹn mất rồi. Người run lẩy bẩy, Nigi ráng bấm vào danh bạ, tìm số Fuu rồi nhấn gọi. [Số máy quý khách vừa gọi hiện không bắt máy, xin quý khách để lại lời nhắn sau tiếng Píp...]. Lạ thật, sao anh ấy lại không bắt máy chứ. Nigi gọi lại, một cuộc nữa, thêm một cuộc nữa, cũng không được. Thêm xui xẻo, chợt, cánh tay của tên xấu kia vung ra, khiến cô đánh rớt cái điện thoại của mình ra xa. “À há, không để ý, cũng lắm trò lắm.”, vừa nói, hắn vừa luồng tay vào chà sát cô bé của Nigi. Chết tiệt, rơi vào tình thế bị động rồi, Nigi mà không nghĩ ra cách gì, chắc là cô sẽ bị hắn làm một trận tơi bời. Trời bỗng nhiên mưa tầm tã. Không lẽ là báo hiệu cho số phận Nigi đến đây là hết. Tên biến thái dìu cô vào mái hiên rồi tiếp tục hành động sàm sỡ cửa mình. Bình tĩnh, Nigi chợt nhớ ra cái clip hôm trước về cách chống lại khi gặp biến thái. Trấn an tinh thần, Nigi liền đổi khuôn mặt lo lắng sang một sắc thái khác.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT