Báo lỗi

Đồ Biến Thái! Tránh Xa Tôi Ra!

Chương 57: Cười thầm

Fuu đẩy Gin ra, chau mày cau có “Này! Cậu vừa làm gì vậy hả?” Giả vờ tội lỗi, Gin ấp úng “Xin... xin lỗi... Vì...tớ không thể chịu được... Em thật sự rất yêu anh!” Nói rồi, Gin nhào tới quấn quýt lấy Fuu. Anh tỏ vẻ khó chịu vô cùng, đè Gin vào tường, giọng nghiêm túc “Xin lỗi, nhưng, tớ có người để yêu rồi.” “Là người cậu đang đợi đúng không?” “Sao cậu biết?” “Cậu ăn mặc chỉnh tề đẹp trai như vậy, không lẽ tớ không biết” “Biết vậy thì, cậu đừng...” Chưa kịp nói hết câu, Gin đã nhanh nhảu chen vào “Nhưng mà! Cậu đợi nãy giờ cô ấy có tới đâu!” Câu nói của Gin khiến Fuu chợt bừng tỉnh. Lúc này, anh mới nhìn lại đồng hồ, đã chín giờ hơn rồi. Trễ quá rồi, sao không thấy tin tức gì của Nigi, không một cú điện thoại, không một lời nhắn. Lo lắng, anh liền mở điện thoại ra gọi. Không gọi được. Tim thắt lại, nhưng anh vẫn quyết định đứng đó chờ. Gin cũng ngồi đó. Nửa tiếng nữa trôi qua, Fuu cảm thấy trong lòng não nề. Không lẽ, anh thật sự quá tin vào Nigi rồi. Gin đắc ý, nhưng không lộ ra bên ngoài, cô tiếp tục vở kịch ngây thơ của mình, choàng tay qua người Fuu “Hãy để em làm chỗ dựa cho anh nhé!” Rồi, cô đè Fuu vào tường, ngồi lên người anh, từ từ hôn nhẹ vào cổ anh. Cô bắt đầu hành động sờ soạng của mình trên vùng ngực nóng hổi của Fuu, rồi nhẹ nhàng, ép sát đôi ngực căng tròn của mình vào anh. Fuu vẫn giữ đôi mắt lạnh tanh, đứng phắt dậy, đẩy Gin ra chỗ khác “Khuya rồi, cậu về đi.” “Fuu à...Rõ là trễ lắm rồi, cô ta có tới đâu! Gọi còn chả bắt máy, chắc chỉ chơi đùa với cậu thôi đó!” “CẬU IM ĐI!” Fuu giận dỗi thét lên. Với Gin, đây là lần đầu tiên cô thấy Fuu tức như vậy, và cũng là lần đầu tiên anh quát cô. Tim đau, Gin bỏ chạy, khóc nức nở “TỚ GHÉT FUU!”

Fuu đứng yên đó, tâm trạng rối bời bởi những suy nghĩ tiêu cực. Khuya thế này rồi, trời mưa tầm tã, Nigi chưa đến, không biết có chuyện gì không, hay thật sự là, cô ấy... Trầm lặng hồi lâu, anh cũng bước chân chạy đuổi theo Gin, vì dù gì, Fuu cũng nghĩ Gin như một người bạn tốt của mình, để đêm tối mưa giông bão bùng vậy mà về một mình, Gin có mệnh hệ gì, anh cũng sẽ hối hận lắm. Bắt kịp Gin, anh dỗ, rồi dẫn cô về. Nghĩ rằng mình đã đạt được mục đích, Gin khẩy cười thầm, rồi dựa đầu vào vai Fuu, cùng anh bước về nhà.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT