Báo lỗi

Đồ Biến Thái! Tránh Xa Tôi Ra!

Chương 87: Trận đấu

Khán giả hô to lên rầm rộ cổ vũ cho cả Fuu và Nigi. Hai người đứng đối diện nhau, ánh mắt đầy kiên quyết. “Biết chơi à?”, Fuu lên tiếng trêu chọc. Cô nàng bản lĩnh đáp lại “Tất nhiên! Không phải chỉ có một mình anh đâu!” “Người yêu tôi giỏi phết nhỉ?” “Hứ!” Bóng trên tay Nigi đập xuống sân, một nhịp, hai nhịp, cô khụy gối xuống, rồi, bụp, Nigi lướt ngang qua người Fuu, mang theo trái bóng bên mình, chạy thật nhanh đến cây rổ cao phía trước. Trong khi đó, Fuu vẫn còn hơi bất ngờ khi thấy Nigi của mình lại có thể chơi giỏi vậy. Vừa quay người chạy lại thì Nigi đã bật nhảy lên và ném cú bóng vào rổ đầu tiên. Tiếng hò reo vang lên dữ dội của các anh trai “Trời ơi em ơi tuyệt quá!!!!” “Em ới em ơi tên gì thế!!!” “Đáng yêu quá bé ơi!!!” Nigi nhếch mép ngẩng cao đầu nhìn Fuu đầy kiêu hãnh. Lần này, bóng trên tay Fuu, anh trông vẫn thản nhiên vô cùng. Cũng như lúc nãy, nhưng lần này là tới phiên Fuu tỏa sáng. Anh nhanh chớp mắt đã vượt qua Nigi làm cũng ném một cú như cô lúc nãy. Tỉ số bây giờ là 1-1 đều. Các cô gái bắt đầu cất giọng thánh thót “Fuuuuuu ơi!!! Anh tuyệt quá!!!” “Cố lên Fuu ơi!!!!!” Không chịu thua, để chứng tỏ bản lĩnh của mình, lần này, lượt của cô, Nigi chuyển sang chơi cách khác. Cô không tranh thủ sơ hở để vượt qua Fuu nữa, mà cô chợt dừng lại, lùi về phía sau nhanh như chớp, rồi từ khoảng cách xa, nhún gối bật lên, ném vào một cú 3 điểm. Có thể ném từ khoảng cách gần nửa sân đó, hẳn là phải có rất nhiều lực và kĩ thuật mà không phải hầu như ai cũng làm được. Nigi lại ném không chần chừ do dự vậy, chắc cô cũng không phải là dạng vừa. Sự kịch liệt của trận đấu ngày càng đi lên. Tuy không ném được một cú ở xa như Nigi, nhưng Fuu lại ghi bàn rất đẹp với một cứ alley-hoop úp rổ từ xa. Cổ động viên phấn khởi cả lên. Trái cuối cùng rồi, anh ghi bàn trước sẽ thành người chiến thắng. Mà dù ai thắng đi chăng nữa thì cả hai cũng đã trở thành chủ đề hot cho trường ngay thôi. Nigi cũng có thể cảm nhận được sự tập trung của Fuu giống hệt như cô hiện giờ. Cô sang trái, anh cũng chặn, lấy đà sang trái rồi đột ngột chuyển sang phải, tưởng là thành công rồi nhưng không, Fuu cũng nhanh lắm, anh đã kịp chặn đường cô lại. Anh ấy cao to hơn cô, đã thế cũng nhanh nữa, khó mà qua được đây. Bình tĩnh, Nigi kéo chân lùi về phía sau, rồi nhón chân giơ tay một lần nữa sử dụng cú ném từ xa. “Bộp!” Trái bóng vừa rời khỏi tay Nigi 2 giây đã bị Fuu lập tức block lại. Anh cướp được bóng, hai người nhanh chóng đổi nước cờ. Cạnh tranh nhau là thế, hai người hình như vẫn còn tâm trạng để chọc nhau “Quà anh đâu?” “Quà gì cơ?” “Quà Valentine.” “Không có” “Cái gì?” “Đã bảo là không có!” Fuu thừa cơ tính xông lên thì thầy giám thị từ bên ngoài chạy vào, tay cầm theo cây roi “Đã đến giờ vào học rồi sao còn ở đây? Tôi cho mấy anh chị vào sổ hết giờ!” Hốt hoảng, cả đám bỏ sân bỏ bóng bỏ của chạy về lớp của mình.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT