Báo lỗi

Độc Sủng - A Bạch Bất Bạch

A Bạch Bất Bạch - Chương 91

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau thịnh yến bắn pháo hoa, tiếp theo là bước vào chủ đề chính -- tiệc hằng năm.

Đứa nhỏ mười tuổi trở xuống theo tiểu thái giám đi Bình Hòa điện ăn tiệc tất niên, hài tử mười tuổi trở lên theo người trong nhà đi chánh điện.

Tiệc hằng năm ở chánh điện, người hưng phấn nhất, là những tiểu thư và tiểu thiếu gia vừa tròn mười tuổi.

Yến hội trong cung, phần lớn chỉ có thể lướt qua mấy ngụm, không thể ăn nhiều, mà ngự trù trong nội cung làm đồ ăn sắc hương vị đều đủ, chỉ có thể nhìn không thể ăn nhiều, thực sự khó chịu, đại đa số mọi người dự tiệc là nhìn mỹ thực mà đói bụng trở về.

Người lớn còn có thể đói bụng, tiểu hài tử sẽ không có sức chịu đựng mạnh như vậy.

Luôn nhịn không được ăn vụng.

Trộm ăn một miếng, khó tránh khỏi phải bị người lớn trong phủ đánh bàn tay, gia giáo của phủ đệ rất nghiêm, khả năng không chỉ có bị đánh bàn tay, sau khi trở về sử dụng gia huấn đánh gậy đều là có khả năng.

Quanh năm suốt tháng, cũng chỉ có tiệc lễ mừng năm mới năm mới có thể mặc người thả bụng ăn.

một bàn toàn món ăn hiếm lạ, chủng loại thức ăn trước bàn của mỗi người cũng khôngphải cố định. Tiểu thái giám hầu hạ đồ ăn đứng bên cạnh bàn, nếu là vừa ý thức ăntrên bàn người khác, có thể nói một tiếng với thái giám, thái giám đi Ngự Thiện Phòng lấy thêm một phần.

Toàn bộ trong bữa tiệc hằng năm, các loại thức ăn từng món đều đủ.

Hòa Sinh mặc dù là lần đầu tiên tham gia bữa tiệc hằng năm, cũng đã ở trong lòng so sánh món ăn yêu nhất.

Tôm hầm tỏi cay, nàng gọi liên tiếp bốn phần.

Thẩm Hạo nắm tay nàng, nhẹ giọng dặn dò: "Ăn ít một chút, cẩn thận đầy bụng."

hắn lúc này vừa nói ra tiếng, Hòa Sinh liền giống như nhận được mệnh lệnh vua ban, lập tức không dám ăn nữa.

Nàng chưa từng tham gia tiệc hằng năm, không biết quy củ, đương nhiên là chỉ có hắnbiết. Trước kia dự tiệc ăn hai ba ngụm liền không sai biệt lắm, hôm nay đã ăn vài đĩa, đủ thỏa mãn rồi.

Tâm tình dương dương tự đắc như vậy, qua 10 giây, lập tức phá công.

Ngồi đối diện là Thế tử Quận chúa Trường Giang Vương gia, đang ăn món cua xào bánh mật cay và ếch xào xả ớt, hai em bé vừa ăn vừa cay đến hít hà, uống một ngụm trà, hết cay lại liếm liếm lưỡi tiếp tục ăn.

Hòa Sinh ở bên cạnh nhìn, nuốt một ngụm nước bọt, nhìn muốn chảy nước miếng.

Thẩm Hạo đúng lúc đưa tới một cái khăn vuông, "Nàng lau nước miếng đi."

Hòa Sinh bĩu môi, mu bàn tay lau một cái, nào có nước miếng, lừa gạt người!

Thẩm Hạo chỉ muốn trêu chọc nàng, ngón tay kẹp khăn kề sát miệng nàng. Khăn hơi mỏng, đụng tới cái miệng nhỏ nhắn, lòng bàn tay cách khăn, động tác nhẹ nhàng cọ xát.

Động tác tràn ngập mập mờ như vậy, nhưng bởi vì nàng không đếm xỉa tới, nên tình thú đều không có.

Thẩm Hạo theo ánh mắt của nàng nhìn - - khá lắm, vẫn còn nhìn người khác ăn!

hắn do dự vài giây, rồi sau đó thở dài, không thể làm gì mà nói: "Trở về bảo đầu bếp trong phủ làm cái khác cho nàng."

"Vào thời tiết này, bên ngoài vẫn có thể mua được hải sản, cũng như trong cung ha ha ha." Hòa Sinh nhìn chằm chằm phía trước, Bình Lăng Vương Thế tử đang ăn vui vẻ, đột nhiên nhìn thấy đối diện có người ném tới ánh mắt mãnh liệt đối với hắn - - a,không phải, là đối với càng cua béo ngậy trong tay hắn.

Trường Giang Vương Thế tử vốn hiền lành, bé ngậm lại miệng vừa mở, khẽ lắc lắc càng cua trong tay, quăng ánh mắt đầy thiện ý về phía Hòa Sinh.

- - có muốn ăn hay không, muốn ăn thì cho ngươi nè.

Đứa trẻ mới mười tuổi, so với bạn cùng lứa tuổi trưởng thành sớm, đã học được cách ném mị nhãn.

Hòa Sinh cười cười, khoát tay với bé.

Thẩm Hạo ngồi bên cạnh cực kỳ khó chịu hung hăng trừng mắt nhìn đối diện -- xemhắn là người chết sao?

Cha nào con nấy, Thế tử Trường Giang Vương sau khi lớn lên chắc cũng giống phụ thân hắn là tình trường lãng tử.

Trường Giang Vương Thế tử nhún nhún vai, đôi mắt nhìn Hòa Sinh, nhưng miệng nóichuyện với Thẩm Hạo.

-- keo kiệt như vậy, tiệc hằng năm cũng luyến tiếc cho người ta ăn.

Thẩm Hạo sững sờ, giống như, hắn bị đứa con nít dạy dỗ?

hắn quyết định thật nhanh, gọi tiểu thái giám tới, chỉ vào Trường Giang Vương Thế tử đối diện nói: "bMón trên àn kia, toàn bộ lấy một phần."

Thái giám được lệnh, gọi ngự trù tìm danh sách món ăn Trường Giang Vương Thế tử gọi, dựa theo danh sách, từng món mang thức ăn lên.

Hai mắt Hòa Sinh cơ hồ tỏa sáng, chỉ vào mỹ thực trên bàn, hỏi: "Có thể ăn toàn bộ?"

Thẩm Hạo bóp gương mặt của nàng, gật gật đầu, cưng chiều nói: "Nàng muốn ăn bao nhiêu thì ăn."

Hòa Sinh xuống tay ăn thỏa thích.

Sau bữa ăn này, nàng ngồi phịch ở trên ghế hoa lê hoàn toàn không muốn động đậy.

Thẩm Hạo sờ sờ bụng nhỏ của nàng, tiến đến trước mặt nàng, ý vị thâm trường nói: "Bụng giống như hơi bị lớn."

Hòa Sinh vẫy vẫy tay của hắn: "Ta mới không có béo đâu, chỉ là bởi vì vừa ăn xong, cho nên nhất định sẽ lớn một chút a."

Thẩm Hạo lại ghé sát vào, nhìn chằm chằm vào bụng của nàng, như có điều suy nghĩ.

Hòa Sinh bị nhìn chòng chọc xấu hổ, hai tay che bụng, không cho hắn nhìn.

Thẩm Hạo lấy tay của nàng ra, hai bàn tay to dán lên, "Để ta sờ sờ tí, nói không chừng bên trong có em bé đấy."

Hòa Sinh mặt đỏ lên, "Có... Có em bé?"

Thẩm Hạo gật đầu, đối với ý tưởng vừa toát ra trong đầu cảm thấy dị thường hưng phấn.

hắn cùng A Sinh thành thân mấy tháng nay, trừ đi những ngày A Sinh gặp nguyệt sự, chỉ cần hắn ở đây, nhất định là muốn cùng nàng làm chuyện này.

nói không chừng đã có?

Thẩm Hạo cao hứng nói: "Trở về liền tìm đại phu trong phủ bắt mạch."

Hòa Sinh xấu hổ cúi đầu xuống, ánh mắt thăm dò chung quanh, ánh mắt chạm đếntrên bụng của mình, nhìn một cái liền không dời được.

Trong này, thật sự có em bé sao?

Tiệc chấm dứt, mọi người chờ nhận tiền mừng tuổi.

Tiền mừng tuổi này, là Thánh Nhân ban tặng. Đại đa số mọi người đều không có cơ hội được Thánh Nhân tự mình ban tặng, bất quá chỉ do nội đình ti phát, chỉ có rất ít người, mới có thể được Thánh Nhân tự mình ban ân.

Năm nay, Thánh Nhân cùng những năm qua giống nhau, điểm Thái Tử, Thẩm Hạo, Phần Dương Vương, Nam Dương Vương.... sau là thúc thúc Hoàng đế, tuổi tác đã cao, do Thế tử thay mặt.

Khác là, năm nay nhiều người hơn – có thêm Tam điện hạ Thẩm Mậu.

Thẩm Hạo hai tay cầm hầu bao màu đỏ Thánh Nhân ban cho, từ Thừa Thiên điện đira.

Thẩm Mậu đuổi theo, "Nhị ca, ngày mai Tam đệ chúc tết huynh nha, ha ha, chuẩn bị cho tốt tiền mừng tuổi đi!"

Thẩm Hạo nhìn hắn, cười: "Bằng của cải những năm gần đây của Tam đệ, còn cần tới Nhị ca lấy tiền mừng tuổi sao?"

Thẩm Mậu nhún nhún mày rậm, "Đệ nào có của cải gì, nhưng là vận khí tốt, được chút ít thôn trang mà thôi."

Thẩm Hạo cười khẽ không nói.

Thời gian trước giúp nạn thiên tai, Thẩm Mậu tự mình xin lấy ra mười vạn lượng bạc,hắn vừa ra tay, cơ hồ chống đỡ chi tiêu cả năm của phủ thân vương, Thánh Nhân tất nhiên là cao hứng, khen hắn thương cảm dân tình không tư lợi.

không cần đoán, tiền này nhất định là môn khách Thẩm Mậu đề ra. Thẩm Mậu thường ngày dâm xa (dâm đãng xa xỉ), căn bản không có năng lực, nếu muốn góp tiền hoặc là kiếm tiền, nhất định không có khả năng.

Bấm bấm ngón tay tính, môn khách của hắn cũng chỉ có một mình Vương Tiểu Bát là có bực bản lãnh này.

hắn cho người điều tra, liền tra được, ngoại trừ 18 tòa nhà lớn ở ngoại thành Vọng Kinh, châu báu tửu lâu phòng trọ phố Hoa Tây, ghi tạc dưới danh nghĩa Vương Tiểu Bát, nhất định có trên 20 sinh ý.

Đây chỉ là nhìn bên trong thành Vọng Kinh, tài sản không lộ ra, không biết còn có bao nhiêu.

Thẩm Mậu được người này, không chỉ là được túi gấm, còn được cây rụng tiền.

trên đường trở về, Thẩm Hạo và Hòa Sinh cùng ngồi xe ngựa, cùng nàng nói chuyện Thẩm Mậu giải buồn.

Hòa Sinh vỗ tay, "thì ra Vương đại nhân có tiền như vậy a!"

Thẩm Hạo trầm tư một lát, nói: "Nếu như người này có thể thuộc về chúng ta sử dụng, tất nhiên là không thể tốt hơn."

Hòa Sinh trừng to mắt, thì ra Vương gia có tâm tư này. Nàng suy nghĩ một chút, cườinói: "Mấy ngày nữa Tống Dao đến nhà chúc Tết, ta cùng nàng nói một chút, trước thử xem ý tứ."

Thẩm Hạo ngoái đầu lại nhìn nàng, ngón tay khều khều cằm của nàng, nụ cười mập mờ: "Sao, A Sinh của ta muốn thuyết phục người?"

Hòa Sinh cười đắc ý, "nói không chừng ta có bản lãnh này đó!"

Thẩm Hạo kéo nàng lại, ôm đến trên đùi, nhẹ nhàng bóp eo của nàng, một đường đilên phía trước, dán tại phần bụng, nói: "Nàng muốn có bản lĩnh, trước sinh cho phu quân hai em bé béo đã."

Hòa Sinh thẹn thùng nện hắn, "Đáng ghét!"

Thẩm Hạo túm tay nàng lại, "Làm sao lại đáng ghét, nếu không hiện tại liền thử xem?"

Hòa Sinh kinh hô một tiếng, toàn bộ tiếng thở dốc chui vào phần môi của hắn.

Xe ngựa lắc lư, hắn không dám quá phận, nhớ tới chuyện bụng nàng, chỉ hơi phát tiếtmột chút, liền đã xong.

Ôm nàng trở về phòng, cách năm mới bắt đầu, còn có ước chừng một nửa canh giờ.

không thể chờ đợi được liền gọi đại phu trong phủ đến bắt mạch trước, đại phu tới vội vàng, Thẩm Hạo thưởng bạc thật nhiều.

"Cẩn thận nhìn, không nên gấp."

Gần sang năm mới còn muốn đến khám bệnh tại nhà, hầu hạ vẫn là Vương phi rất quý giá trong phủ, đại phu cảm giác áp lực sâu sắc.

Liên tiếp giữ nhiều lần, không nhìn ra cái gì, ngoại trừ dạ dày ăn quá nhiều, không có vấn đề gì.

Thẩm Hạo cau mày, hỏi: "Ngươi lại nhìn một cái."

Đại phu run run rẩy rẩy vươn tay bắt mạch.

Hòa Sinh vừa ăn điểm tâm xốp giòn trong cung, vừa an ủi đại phu: "Xem bệnh ra cái gì thì là cái đó, ngươi yên tâm mạnh dạn nói."

Thẩm Hạo cũng tiến lên một bước, "Đúng, có cái gì thì nói cái đó."

Đại phu quẫn bách... nói... nói cái gì?

Ông dựa theo mạch tượng ban đầu lại nói một lần.

Đại phu khẩn trương nâng mắt lên, quan sát hai vị quý nhân đối diện.

Vương phi khá tốt, tiếp tục ăn rất vui vẻ, so sánh với vẻ mặt trên mặt Vương gia, lạikhông thoải mái như thế.

"Ngươi xem lại một lần nữa xem, đừng ấn như chẩn mạch bình an, cũng đừng chẩn bệnh như người có thai, ngươi kiểm tra đi." Thẩm Hạo dặn dò, ngại không đủ, xoay đầu lại, nói với Hòa Sinh: "Nàng tí nữa hãy ăn, súc miệng lè lưỡi cho đại phu nhìn mộtcái."

Hòa Sinh bất mãn buông bánh xốp, nói lầm bầm: "Có thai đâu mà bảo người ta nhìn đầu lưỡi..."

Đại phu bừng tỉnh đại ngộ, thì ra giày vò lâu như vậy, là muốn hắn chẩn ra hỉ mạch a!

Thế nhưng... trong bụng này không có em bé, chẳng lẽ phải cứng rắn nhét vào hay sao...

Đại phu hít một hơi, nơm nớp lo sợ nói một mạch.

Chủ quan chính là Vương gia Vương phi còn trẻ, chuyện con cái không gấp, hảo hảo điều dưỡng, nói không chừng ngày nào đó sẽ có.

Đại phu gạt một chút mồ hôi lạnh, nhận bạc, như làn khói rời khỏi chánh điện.

Thẩm Hạo dựa vào bên giường ngồi xuống, vẻ mặt thoáng có chút thất vọng.

Hòa Sinh nhặt khối bánh xốp nhân trái cây, kẹp ở trên môi, đưa tới miệng hắn, tiếngnói chuyện mơ hồ không rõ: "Phu quân chàng thử xem cái này, vừa vặn ăn rất ngon."

Thẩm Hạo lắc đầu.

Hòa Sinh kiên nhẫn, kéo tay hắn thả trên bụng, cười nói: "Ăn no rồi, mới có khí lực làm chuyện này, đón giao thừa nha, nhất định là phải làm thật lâu giết thời gian. Chẳng lẽ Vương gia không muốn năm mới có cục cưng sao?"

Ánh mắt của nàng sáng ngời như nước, ngoài miệng dỗ ngon dỗ ngọt nói lời vừa thành thật vừa chân thành tha thiết, Thẩm Hạo đè nàng hôn xuống.

"Nhìn gia đêm nay sao giày vò nàng, không khiến nàng cầu xin hô cứu mạng là khôngđược."

Hòa Sinh khanh khách một tiếng, đá văng hắn ra, leo qua bên kia, chống nạnh nghịch ngợm nói: "Hừ, trước bắt được ta hãy nói."



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT