Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 100: Manh mối truy tung

Lục Bá Ngọc này dáng người cao to, đôi má thon gầy lộ ra một cỗ phong lưu phóng khoáng, đôi mắt phảng phất như biết nói chuyện.

Giơ tay nhấc chân tầm đó, cũng có vài phần khí độ.

Lại để cho Giang Trần có chút ngoài ý muốn là, hai người này vậy mà đều là sáu mạch chân khí!

Ở một Tinh Loan Cung nho nhỏ, vậy mà xuất hiện hai sáu mạch chân khí cường giả, quả nhiên làm cho những người đang xem cuộc chiến kia, cũng phát ra một tí cảm thán.

Khuôn mặt vốn là tự tin của Ngọc phu nhân, lại đột nhiên trầm xuống, nàng đem đệ tử đắc ý này an bài ở cuối cùng, che giấu thực lực, vốn là chuẩn bị bỗng nhiên nổi tiếng. Không nghĩ tới, Nam Tông cũng lưu lại một tay.

Hai đệ tử ẩn giấu tầm đó đối kháng, quả nhiên so với lúc trước đặc sắc hơn nhiều.

Đừng nhìn Ôn Tử Kỳ nhã nhặn, lời nói cũng nói xấu hổ, nhưng một khi tiến vào trạng thái chiến đấu, lại cực kỳ nghiêm túc, tiến thối có độ, có công có thủ, vậy mà rất có khí độ đại gia.

Chỉ là Lục Bá Ngọc này, hiển nhiên là nhân vật được Nam Tông trọng điểm tài bồi, mặc Ôn Tử Kỳ kia đánh như thế nào, hắn cũng có thể áp chế Ôn Tử Kỳ một đầu.

Hơn nữa, xem thái độ chiến đấu thành thạo kia, hiển nhiên là còn lưu lực.

Giang Trần nhẹ nhàng lắc đầu, trong nội tâm liếc Nam Tông tông chủ Thẩm Nhung kia, đến cùng vẫn là cáo già a. Mười năm thi đấu này, xem ra Bắc Tông vẫn không thắng được.

Ý niệm trong đầu Giang Trần vừa hiện lên, Lục Bá Ngọc khẽ quát một tiếng, trong tay nhẹ nhàng trảo một cái, lại chộp nửa ống tay áo của Ôn Tử Kỳ vào tay, thuận tay đưa lên trước mũi khẽ ngửi:

- Ân, sắc nước hương trời, đại khen, đại khen!

Ôn Tử Kỳ xấu hổ đến cực điểm, trong lúc nhất thời tiến cũng không được, thối cũng không xong. Con mắt đỏ hồng, nước mắt ở trong hốc mắt đảo quanh rồi.

Ba!

Bắc Tông Ngọc phu nhân vỗ án, đối với Nam Tông Thẩm Nhung cả giận nói:

- Thẩm Nhung, ngươi dạy dỗ đệ tử, cùng ngươi khinh bạc không có đức hạnh sao?

Thẩm Nhung cười ha ha, khẽ vuốt râu dài:

- Ngọc sư muội, người trẻ tuổi vui đùa một chút, không ảnh hưởng toàn cục, lại có làm sao?

Ngọc phu nhân tức giận đến thân thể mềm mại khẽ run, khuôn mặt tức giận đến đỏ bừng. Nàng đau khổ mười năm chuẩn bị, kết quả vẫn là cờ thua một chiêu, cổ phiền muộn này có thể nghĩ.

Lục Bá Ngọc hướng Ôn Tử Kỳ chắp tay:

- Ôn sư muội, ngu huynh cũng không có ý gì, thuần túy là cùng sư muội vui đùa một chút mà thôi.

Ôn Tử Kỳ nước mắt đảo quanh, nhẹ nhàng dậm chân, chạy tới trước mặt Ngọc phu nhân, ủy khuất khóc lên.

- Khóc cái gì khóc?

Ngọc phu nhân cũng phiền muộn quát.

- Tài nghệ không bằng người, trở về hảo hảo tu luyện là được. Người tập võ, gặp được sự tình đã chảy nước mắt, tương lai như thế nào đảm đương đại sự?

Thẩm Nhung với tư cách người thắng, cũng không có mượn cơ hội bỏ đá xuống giếng, mà đi đến trước mặt Ngọc phu nhân, chắp tay nói:

- Sư muội, một chữ không viết ra được hai Tinh Loan Cung, ta và ngươi tuy là nam bắc phân tông, cũng không quá đáng là tạo hóa trêu người. Ta chưởng quản Tinh Loan Cung này, một mực đều có một chí nguyện to lớn, là đem nam bắc hai tông xác nhập, khôi phục rầm rộ năm đó, lớn mạnh thanh thế của Tinh Loan Cung ta, để cho Tinh Loan Cung ta, trở thành nhất lưu tông môn của toàn bộ Đông Phương Vương Quốc.

- Làm bộ làm tịch.

Ngọc phu nhân tức giận.

- Sư muội, ngu huynh vài ngày trước ở trong núi ngộ đạo, trong lúc vô tình phát hiện một tông môn Bí Cảnh, khả năng liên quan đến một ít truyền thừa của tổ sư khai sơn Tinh Loan Cung ta. Ngu huynh một cây chẳng chống vững nhà, cố tình mời sư muội trở về núi, cùng bàn đối sách.

Thẩm Nhung tư thái phóng rất thấp.

- Tông môn Bí Cảnh? Khai sơn tổ sư?

Đôi mi thanh tú của Ngọc phu nhân có chút nhăn lại.

- Sư muội, ta và ngươi đồng tông đồng nguyên, ở loại đại sự này, cần gì phải phân ta và ngươi? Nếu việc này có thể thúc đẩy nam bắc hai tông xác nhập, ta và ngươi, ngày sau chẳng phải là đại công thần của tông môn?

Thẩm Nhung ngữ khí thập phần chân thành.

Ngọc phu nhân lâm vào trầm tư, trong nội tâm nàng có chút mâu thuẫn. Nếu như tư thái của Thẩm Nhung cao, Ngọc phu nhân tất sẽ phẩy tay áo bỏ đi.

Thế nhưng mà Thẩm Nhung lại hết lần này tới lần khác tư thái phóng rất thấp, hơn nữa mỗi một câu, đều là đứng ở trên tông môn đại nghĩa, cái này để cho Ngọc phu nhân có chút động tâm.

- Sư muội, nơi đây nhiều người, không bằng ta và ngươi vào tông môn mật thất nói chuyện, ta có một ít manh mối, vừa vặn cùng sư muội trao đổi.

Ngọc phu nhân do dự một lát, rốt cục gật gật đầu:

- Thẩm Nhung, nếu ngươi có tâm thành toàn tông môn xác nhập, Ngọc phu nhân ta cũng không phải người không có tim không có phổi.

Thẩm Nhung đại hỉ:

- Sư muội rộng lượng, là may mắn của tông môn ta, mời.

Lập tức phân phó Lục Bá Ngọc:

- Bá Ngọc, ngươi chiêu đãi các vị khách quý thoáng một phát. Ta với sư thúc ngươi có việc thương nghị.

- Vâng.

Thẩm Nhung hướng các tân khách xin lỗi một tiếng, cùng Ngọc phu nhân đi vào trong Tinh Loan Tông.

Giang Trần ngồi ở vị trí trước, trong nội tâm lại cảm thấy không hiểu thấu. Một cuộc tỷ thí, cứ như vậy đã xong, mà hắn lại đầu mối gì cũng không tìm được.

Trực giác rõ ràng nói cho hắn biết, hôm nay mười năm thi đấu, tuyệt đối có địa phương không tầm thường. Thế nhưng mà vô luận hắn quan sát như thế nào, thủy chung tìm không thấy nửa điểm dấu vết.

- Đến cùng vấn đề ở nơi nào?

Nhìn xem những khách nhân này, đã tốp năm tốp ba tán đi. Có chút chuẩn bị ly khai, có chút chuẩn bị quay về chổ ở, chờ ăn xong yến hội của Tinh Loan Cung lại đi.

Giang Trần nhất thời bàng hoàng vô sách, lâm vào cục trong cục.

- Chẳng lẽ việc này, thật sự một chuyến tay không?

Giang Trần không cam lòng, hắn cảm thấy nhất định còn có chi tiết gì, bị chính mình bỏ sót.

Tu luyện qua 《 Bàn Thạch Chi Tâm 》, hắn tự tin trực giác của mình so với người bình thường mạnh hơn rất nhiều.

Ngay lúc này, nội môn lại đi ra một đệ tử, đối với sáu bảy tên nữ đệ tử như Ôn Tử Kỳ lưu lại nói:

- Mấy vị sư muội, theo Ngọc sư thúc chi mệnh, mời mấy vị sư muội đi qua tế bái khai sơn tổ sư của bổn tông.

Ôn Tử Kỳ nghe nói sư tôn có lệnh, hơn nữa lại là bái tế tổ sư, tự nhiên sẽ không cự tuyệt, đi theo tên đệ tử kia.

Nhìn qua đệ tử truyền tin này, trong lòng Giang Trần không hiểu sinh ra một tia rung động.

- Ta đã thấy người này?

Trong đầu Giang Trần đem mấy ngày nay nghĩ một lần, lại tìm không thấy bất luận trí nhớ gì về người này.

Thế nhưng mà, thời điểm đệ tử vừa rồi kia đến, Tâm lực của hắn lại cảm ứng, nhận ra một tia quen thuộc.

- Người này, là ai?

Giang Trần tâm tư khẽ động, đi về phía Lục Bá Ngọc.

- Lục huynh.

Lục Bá Ngọc thấy Giang Trần một thân giang hồ tán tu, cười nhạt một tiếng hỏi:

- Các hạ có gì chỉ giáo?

- Lục huynh, vừa rồi đệ tử tới đưa tin kia, cùng Tinh Loan Cung các ngươi liên hệ thế nào?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT