Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 127: Ngươi chọn lựa hấn ta? 2

Dù sao, Long Ngâm Dã là con trai trưởng của Long Đằng Hầu, tương lai nhất định là kế thừa hầu vị.

Hồng Thiên Đồng âm dương quái khí, chỉ dâu mắng hòe, hiển nhiên là nhằm vào Giang Trần.

Chỉ là, Giang Trần giờ phút này, lại không có hứng thú cùng loại người nhàm chán này đấu võ mồm.

Mà là đưa lệnh bài khảo hạch cho giám khảo, giám khảo kia nhìn thoáng qua, nói:

- Sân thi đấu số 7, sau nửa canh giờ, khảo hạch đồng thời bắt đầu.

- Giang Trần, Hồng Thiên Đồng nói không sai. Có một số việc, vẫn là phải chú ý nội tình. Ngươi nhìn ngươi tìm những thân vệ này, đều là từ nông thôn tìm đến sao? Thấy thế nào cũng không được tự nhiên. Loại vũ phu ở nông thôn này, có thể đảm đương trách nhiệm sao?

Long Ngâm Dã cùng Hồng Thiên Đồng bất đồng, hắn muốn gây hấn ai, muốn chèn ép ai, tuyệt đối sẽ không quanh co lòng vòng, mà là nói thẳng.

- Ha ha, nếu như nói bọn họ là dạng không đứng đắn, tựa hồ tàn nhẫn một chút. Thế nhưng mà Giang Trần huynh, ngươi tìm những người này, cũng quá Thổ khí a? Đúng rồi, người này thoạt nhìn có chút quen mắt? A? Là cháu trai của Quách thái phó? Nhớ không lầm mà nói, phụ thân của hắn, là đào binh nổi danh vương đô a?

Hồng Thiên Đồng nhìn thấy Long Ngâm Dã xuất mã, thì càng thêm dũng cảm, cũng đi theo tới.

- Hồng Thiên Đồng? Ngươi đây là khiêu khích ta, ta không có lý giải sai a?

Giang Trần cười nhạt một tiếng.

Hồng Thiên Đồng đứng ở sau lưng Long Ngâm Dã, cảm thấy lực lượng mười phần, ưỡn ngực một cái nói:

- Nếu như ngươi nghĩ như vậy, vậy thì như thế a! Hồng mỗ ta, là không quen nhìn loại nhà giàu mới nổi như ngươi. Địa vị gì, làm chuyện gì. Giang gia ngươi hà đức hà năng, lại dám đến cạnh tranh vị trí Nhất phẩm chư hầu?

Bày tư cách, luận địa vị, đây là sáo lộ mà những cái gọi là quý tộc kia quen dùng.

Bất quá, Giang Trần từ trước đến nay không phải loại người theo sáo lộ an bài.

Ánh mắt nhẹ nhàng thoải mái liếc nhìn Hồng Thiên Đồng:

- Nói nhảm nhiều như vậy có làm được cái gì? Ngươi xem thường những thân vệ này của ta? Rất đơn giản, kêu tám thân vệ của ngươi đi ra. Hiện tại tỷ thí thoáng một phát. Dù sao cách khảo hạch còn có nửa canh giờ, mọi người ở chỗ này nhàm chán, không bằng cho mọi người chút việc vui, mọi người nói có đúng hay không?

Giang Trần như thế nào nhìn không ra, trong mắt Quách Tiến, đã muốn phun ra lửa. Hồng Thiên Đồng này đánh giá "đào binh", đã động đến điểm mấu chốt của Quách Tiến.

Giang Trần với tư cách thủ trưởng, đối với tôn nghiêm của thuộc hạ, tự nhiên là phải giữ gìn.

- Tỷ thí?

Con mắt của Long Ngâm Dã có chút sáng ngời, nhìn về phía Hồng Thiên Đồng nói.

- Thiên Đồng, Chu Tước Hầu phủ ngươi, dầu gì cũng là Tứ đại chư hầu. Chẳng lẽ lại bị một hạ đẳng chư hầu hù ngã?

Hồng Thiên Đồng tâm cơ rất nặng, ngẫm nghĩ thoáng một phát, tám gã thân vệ của mình, có một cái là tám mạch chân khí, ba cái bảy mạch chân khí, còn có bốn cái, đều là sáu mạch chân khí đỉnh phong.

Như vậy phối trí, cùng thân vệ của Long Ngâm Dã so sánh, nhất định là cách xa. Thế nhưng mà so với đệ tử Tứ đại chư hầu khác, tuyệt đối sẽ không thua kém.

Giang Trần, chỉ là một Nhị phẩm chư hầu, lại ở địa phương vắng vẻ như Giang Hãn Lĩnh, có thể chiêu mộ đến bao nhiêu thiếu niên thiên tài?

Thân vệ tỷ thí, Giang Trần lại không thể ra tay, hắn có gì phải sợ?

Hồng Thiên Đồng tính đi tính lại, đều cảm thấy tỷ thí này rất tốt, bên hắn là ổn thắng. Dù sao, những thủ hạ này của Giang Trần, liếc nhìn lại, cũng không có một cái nào xuất chúng.

Mà bên hắn, chỉ cần một tám mạch chân khí, đã đầy đủ nghiền áp ba bốn sáu mạch chân khí rồi. Còn có ba bảy mạch chân khí, cũng không phải ăn chay.

Nghĩ tới đây, trong lòng Hồng Thiên Đồng khẽ động, lộ ra một dáng tươi cười âm hiểm:

- Tỷ thí, không phải là không thể được! Bất quá khảo hạch sắp tới, nếu có gì không hay xảy ra, thì tính toán thế nào?

Long Ngâm Dã không nhịn được nói:

- Quyền cước không có mắt, nếu có cái gì không hay xảy ra, vậy thì tự nhận không may. Giang Trần, ngươi nói đúng không?

Đừng thấy Long Ngâm Dã này nhìn như thô bạo, kỳ thật dụng tâm hiểm ác, đây là sử dụng phép khích tướng đối với Giang Trần.

Giang Trần âm thầm buồn cười, nhưng lại cố ý cả giận nói:

- Tự nhận không may? Các ngươi còn không phải muốn Giang Hãn Hầu phủ ta mất mặt, muốn ta khảo hạch thất bại?

Long Ngâm Dã cười ha ha:

- Giang Trần, nếu như ngươi sợ ảnh hưởng khảo hạch, nhận thua cũng không có gì. Dù sao tỷ thí này, đều là tự nguyện, không có người có thể bức bách.

- Lâm trận lùi bước, đây chính là hành vi của người nhu nhược.

Yến Nhất Minh ở một bên, thình lình đến một câu như vậy.

Giang Trần cười ha ha:

- Hồng Thiên Đồng, bọn hắn đây là đem ta và ngươi đưa lên kệ nướng, ngươi nói như thế nào?

Hồng Thiên Đồng thấy Giang Trần như thế, cho là lòng hắn e sợ rồi, càng đắc ý cười nói:

- Chu Tước Hầu phủ ta, sao là thế hệ phá hư phong cảnh? Mọi người đã có hào hứng như vậy, vậy thì so một hồi a!

- So một hồi?

Giang Trần theo khẩu khí của Hồng Thiên Đồng hỏi.

- So!

Hồng Thiên Đồng hào khí vượt mây, hướng Long Cư Tuyết liếc qua. Phảng phất chứng kiến Long Cư Tuyết nhìn tới, tựa hồ đối với cử động lần này của hắn có chút khen ngợi.

Kể từ đó, ý chí chiến đấu của Hồng Thiên Đồng càng thêm sục sôi.

- Còn có nửa canh giờ, mọi người nhượng một khối đất trống đi. Chu Tước Hầu cùng Giang Hãn Hầu truyền nhân, sẽ phái thân vệ của mình tiến lên luận võ trợ hứng.

Long Ngâm Dã nói một câu, liền làm ra hiệu quả dọn bãi. Đội ngũ khắp nơi nhao nhao lui ra, nhường ra một chỗ khoáng đạt.

- Các ngươi làm cái gì vậy? Tiềm Long thi hội há là trò đùa?

Không biết lúc nào, Câu Ngọc công chúa lại uy phong lẫm lẫm xuất hiện.

Câu Ngọc công chúa có được mười một mạch chân khí, hôm nay không hề nghi ngờ là đỉnh cấp cường giả của Vương Quốc, nàng vừa xuất hiện, lập tức để cho không khí hiện trường phức tạp.

Hồng Thiên Đồng vốn là hùng hổ, ý chí chiến đấu sục sôi, giờ phút này cũng vô ý thức đứng phía sau Long Ngâm Dã, hi vọng mượn nhờ khí tràng của Long Ngâm Dã, ngăn cản lửa giận của Câu Ngọc công chúa thoáng một phát.

- Ha ha, công chúa điện hạ, chư hầu truyền nhân tầm đó, lẫn nhau luận bàn thoáng một phát, không ảnh hưởng toàn cục. Công chúa quyền cao chức trọng, bao nhiêu đại sự chờ điện hạ đi quan tâm, làm gì để ý những chuyện nhỏ nhặt này?

Long Ngâm Dã cười nhạt một tiếng, ở dưới khí thế của Câu Ngọc công chúa, vậy mà có thể chậm rãi nói chuyện.

- Hừ, ngươi cho rằng bản điện không có tai mắt, không biết ở đây xảy ra chuyện gì? Sau khi Giang Trần xuất hiện, nguyên một đám các ngươi, trái một câu ép buộc, phải một câu trào phúng, đơn giản là muốn cho Giang Trần xấu mặt. Cái gọi là Nhất phẩm chư hầu của Vương Quốc, chính là khí độ như vậy sao? Sợ kẻ đến sau cạnh tranh? Nhất định phải dùng loại thủ đoạn này, chèn ép người cạnh tranh?

Câu Ngọc công chúa bắt được cơ hội, lại đúng lý không buông tha người.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT