Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 138: Đột nhiên bị ám toán 1

Giang Trần lại quay đầu đối với Âu Dương Bình nói:

- Âu Dương Bình, lần này nhờ có ngươi báo tin. Ta nơi này dư hai khỏa Thanh Linh Châu, xem như thù lao cho ngươi.

Âu Dương Bình gãi gãi đầu:

- Cái này... Này làm sao không biết xấu hổ a?

- Nhận lấy đi!

Giang Trần nhướng mày.

- Hắc hắc, ta liền cung kính không bằng tuân mệnh?

Âu Dương Bình sợ hãi rụt rè, cong lưng, cẩn thận từng li từng tí đi tới, tiếp hai khỏa Thanh Linh Châu, trong miệng nói lời cảm tạ.

- Cảm ơn Giang Trần huynh.

Tuyên Bàn tử ôi một tiếng, kêu lên:

- Trần ca, xương bả vai của ta vẫn có chút đau, ngươi tới giúp ta nhìn xem, có phải rớt ra rồi hay không?

- Chút chuyện trật khớp như vậy, đáng giá ngạc nhiên sao? Tốt xấu ngươi cũng là sáu mạch chân khí, chút chuyện như vậy cũng làm không được?

- Hắc hắc, đây không phải là có Trần ca ở chỗ này sao?

Tuyên Bàn tử da mặt rất dầy.

- Mập mạp chết bầm.

Giang Trần ngoài miệng mắng chửi, nhưng vẫn đi tới. Giúp đỡ sờ tới bả vai của Tuyên Bàn tử.

Trong lúc đó, chín mạch chân khí trong cơ thể Giang Trần đột nhiên vận chuyển, bàn tay đưa tới hóa thành nắm đấm, ầm ầm một quyền, đánh tới ngực của Tuyên Bàn tử!

Tuyên Bàn tử "A nha" một tiếng, thân hình nhanh chóng thối lui, nhưng vẫn chậm nửa nhịp.

Phanh!

Một quyền ẩn chứa bốn khô bốn vinh huyền ảo, rắn rắn chắc chắc đánh trúng hắn.

Thân hình mập mạp của Tuyên Bàn tử hung hăng đâm vào nham bích, miệng phún huyết.

Cơ hồ trong nháy mắt Giang Trần động thủ, Hồ Khâu Nhạc ở bên cạnh cũng động, trong tay chẳng biết lúc nào nhiều hơn một thanh đoản kiếm, như độc xà đâm tới dưới xương sườn Giang Trần.

Một kiếm này, không có chút sức tưởng tượng nào, lại như độc xà công kích, trực chỉ chỗ hiểm.

Giang Trần hiển nhiên đến có chuẩn bị, một quyền đập trúng Tuyên Bàn tử, đồng thời tay kia nắm vô danh bảo đao, ngăn trở một kiếm kia.

Thân hình Giang Trần nhanh chóng thối lui, muốn hướng bên cạnh lách ra.

Ngay lúc này, trong bóng tối, một đạo lực lượng không hề có dấu hiệu, từ trong hư không nhanh chóng bắn tới.

Cung tiễn!

- Chân khí thành lưu, Chân khí đại sư?

Giang Trần chấn động, muốn tránh đi nhưng đã không kịp.

Mũi tên giống như sao băng kia, ầm ầm đánh trúng phần lưng của Giang Trần.

Phanh!

Một tiếng trầm đục, mũi tên này vô cùng sắc bén, lại mang theo một kích súc thế của Chân khí đại sư, vốn nên là một màn đâm thủng ngực mà qua, lại không có phát sinh.

Mũi tên kia đánh trúng phần lưng Giang Trần, lại kêu một tiếng trầm đục, chân khí cường đại trùng kích, thân hình Giang Trần bị oanh ra hơn mười thước, trùng trùng điệp điệp đâm vào nham bích.

- Ọe...

Một ngụm máu tươi phun ra.

Chân khí cường đại va chạm, mặc dù trên người Giang Trần có Thiên Tằm cự kình giáp hộ thể, không có bị mũi tên xuyên thấu, nhưng chân khí cường đại xuyên vào trong cơ thể, vẫn chấn lục phủ ngũ tạng của hắn thiếu chút nữa lệch vị.

Phun ra một ngụm máu tươi, tay phải Giang Trần bắt lấy vô danh bảo đao, chống đỡ đứng lên, Thiên Mục Thần Đồng khuếch trương cực hạn, điều tra bốn phía.

Những người trước mắt, Giang Trần ngược lại không lo lắng thế nào, cung tiễn núp trong bóng tối tập kích kia, mới là Giang Trần kiêng kỵ nhất.

Nếu lại bị cung tiễn thủ kia đánh trúng một lần nữa, dù không chết cũng sẽ trọng thương.

Mà trận doanh của đối phương, thậm chí có Chân khí đại sư!

- Các ngươi đến cùng là người nào?

Giang Trần ngữ khí bình tĩnh, nhưng lại không hề buông lỏng cảnh giác, Thiên Mục Thần Đồng liếc nhìn lại, khắp nơi đều là các loại quái thạch.

- Không được, tại đây có quá nhiều đồ vật chướng nhãn, còn phải dùng Thuận Phong Chi Nhĩ.

Thiên Mục Thần Đồng không cách nào phát hiện mục tiêu, Giang Trần lại lần nữa thi triển Thuận Phong Chi Nhĩ.

Thuận Phong Chi Nhĩ này, có thể nắm bắt bất luận một tia gió thổi cỏ lay nào trong phương viên mười dặm.

Phía đông, không có!

Phía tây, cũng không có!

Mặt phía nam, ngoại trừ thanh âm sinh vật dưới mặt đất quấy đầm lầy ra, cũng không có!

Mặt phía bắc, Giang Trần vãnh tai, cẩn thận lắng nghe, đã bắt đến một tiếng hít thở, áp chế đến cực hạn, nếu như không phải Thuận Phong Chi Nhĩ, căn bản là bắt không đến.

- Mặt phía bắc, có một Cung Tiễn Thủ cấp bậc Chân khí đại sư!

Giang Trần bắt đến vị trí đối thủ, trong nội tâm càng có chút ít ngọn nguồn rồi.

- Giang Trần, ngươi rất mạnh! Chỉ là một Cao giai Chân Khí cảnh, vậy mà có thể phát hiện sơ hở của chúng ta, không đơn giản, không đơn giản!

Người giả trang Âu Dương Bình kia, ném đi hai khỏa Thanh Linh Châu, khóe miệng lộ ra một tia mỉm cười quỷ dị:

- Đáng tiếc, hôm nay, ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

- Chết? Ta một cái đổi mấy người các ngươi, dù chết, cũng phải kéo mấy cái đệm lưng.

- Hừ, một quyền kia của ngươi, nhiều lắm là làm bị thương lão Tứ, muốn giết chết hắn, dùng tu vi Cao giai Chân Khí cảnh của ngươi, tuyệt đối làm không được!

- Thật sao? Vậy ngươi ngược lại là đánh giá cao năng lực bị đánh của đồng bạn mình rồi.

Giang Trần cười nhạt một tiếng.

Một quyền ẩn chứa huyền ảo của《 Khô Vinh Thần Quyền 》, dù đối phương là Chân khí đại sư, bị đánh trúng ngực, cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Điểm tự tin này, Giang Trần vẫn phải có.

- Lão Tứ, ngươi như thế nào rồi?

Sát thủ giả trang Âu Dương Bình kia khàn giọng hỏi.

Sát thủ giả trang Tuyên Bàn tử kia, chỉ thấp giọng hừ hừ một câu, khí tức như có như không.

- Không cần hô, coi như là thần tiên hạ phàm, cũng không cứu được hắn.

Tên sát thủ giả Hồ Khâu Nhạc kia, cũng từ chỗ tối lướt ra, kêu lên:

- Lão Tam, chúng ta liên thủ công kích hắn, lão Đại, ngươi dùng cung tiễn tập trung, chơi chết tiểu tử này!

Thân ảnh Giang Trần nhoáng một cái, liền vọt đến dưới một nham bích khác, thân hình tựa vào nham bích, vừa vặn tránh được phạm vi công kích của Cung Tiễn Thủ kia.

- Tiểu tử, đừng lẩn trốn nữa, chúng ta ba đánh một, ngươi cũng trốn không thoát.

Sát thủ giả trang Âu Dương Bình kia, nhe răng cười nói.

- Ba đánh một? Ngươi xác định ngươi còn có sức chiến đấu?

Giang Trần khinh thường cười nói.

- Có ý tứ gì?

- Không tốt, lão Tam, vừa rồi ngươi tiếp Thanh Linh Châu của hắn, chỉ sợ có độc. Căn cứ cố chủ tình báo, tiểu tử này có lẽ am hiểu dụng độc!

Sát thủ giả trang Hồ Khâu Nhạc kia, chính là lão Nhị, lập tức lên tiếng nhắc nhở sát thủ giả trang Âu Dương Bình.

Giang Trần thừa dịp bọn hắn bối rối trong nháy mắt, thân ảnh lần nữa lướt trên, như là U Linh, tránh vào trong bóng tối, mấy cái lên xuống, liền biến mất vô tung.

- Không tốt, tiểu tử này muốn chạy trốn!

Tuy Giang Trần bỏ chạy, lại không đi xa. Thứ nhất, những người này trêu chọc hắn, Giang Trần hắn là tuyệt đối sẽ không đơn giản bỏ qua.

Thứ hai, bọn hắn giả trang Tuyên Bàn tử cùng Hồ Khâu Nhạc, lại để cho Giang Trần ẩn ẩn có chút bận tâm, không biết Tuyên Bàn tử cùng Hồ Khâu Nhạc giờ phút này phải chăng an toàn, hay là đã bị mấy gia hỏa này giết?

- Nhìn thân thủ của mấy người này, tất nhiên là sát thủ bị qua huấn luyện chuyên nghiệp. Chỉ là, cửa vào vô tận địa quật này, không phải đã bị phong tỏa sao? Mấy gia hỏa này, là hỗn vào như thế nào?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT