Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 144: Nhập cấm địa 2

- Được rồi, cho hắn liền cho hắn. Ngày khác ta tiến vào tông môn, chỉ là một kiện Linh khí, không đáng giá nhắc tới.

Long Cư Tuyết càng hiểu xem xét thời thế.

- Ha ha, vẫn là Long tiểu thư có tri thức hiểu lễ nghĩa. Cái kia cứ như vậy định rồi. Giang Trần hắn bây giờ là con chuột trong lồng, đi không được.

Giang Trần mặt không biểu tình, ánh mắt đảo qua ba người này:

- Ta nhớ kỹ các ngươi, muốn giết ta, cùng một chỗ vào đi! Các ngươi cũng đừng quên, ngày Giang Trần ta tái xuất hiện, chính là thời điểm các ngươi hoàn lại gấp mười gấp trăm lần!

Vừa mới nói xong, hai chân Giang Trần đạp mạnh, trực tiếp nhảy vào trong bóng tối, vậy mà không quay đầu, ngược lại hướng cấm địa tầng thứ tư vọt lên!

- Cái này... Giang Trần, ngươi đi vào, đó là hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Long Ngâm Dã hô to.

- Giang Trần, nếu như ngươi đi ra, chúng ta cam đoan không liên quan đến gia tộc của ngươi; nếu như ngươi cố ý đi vào, cũng chỉ còn đường chết, sau đó, chúng ta chắc chắn huyết tẩy Giang Hãn Hầu phủ!

Long Cư Tuyết càng hiểu được kế công tâm!

Huyết tẩy Giang Hãn Hầu phủ?

Trong nội tâm Giang Trần có chút co lại, nhưng lại cứng như bàn thạch, hướng cấm địa phóng đi.

Mặc dù đầu hàng, bọn hắn sẽ bỏ qua Giang Hãn Hầu phủ sao?

Tựa như lão hổ hứa hẹn với dê, căn bản không có bất luận độ tin cậy gì.

- Phụ thân, xin lỗi rồi. Không nghĩ tới sau khi ta chuyển sinh, vẫn không thể trợ giúp Giang Hãn Hầu phủ đi ra khốn cảnh?

Dáng tươi cười của Giang Trần, mang theo vài phần đắng chát.

- Ai, tiểu tử này, vậy mà bướng bỉnh như vậy!

Sát thủ lão Đại kia cũng thở dài.

Long Ngâm Dã cả giận nói:

- Còn không phải ngươi? Nếu như ngươi không đề cập tới sát nhân đoạt đao, có lẽ còn chưa đủ để kích thích hắn đi đến một bước này.

- Ha ha. Long Tiểu Hầu gia, ngươi nói như vậy, chứng minh ngươi căn bản không biết đối thủ Giang Trần này. Thứ cho ta nói thẳng, nếu như không có hôm nay, cho ngươi cùng Giang Trần quang minh chính đại cạnh tranh, vị trí đệ nhất chư hầu của ngươi, tất khó giữ được!

Ngữ khí của sát thủ lão Đại kia, một chút cũng không khách khí.

- Ngươi...

Long Ngâm Dã giận tím mặt.

- Được rồi, miệng lưỡi lợi hại, có làm được cái gì? Chúng ta nên đoàn kết nhất trí, là truy kích, hay là thủ ở chỗ này?

Long Cư Tuyết mở miệng khuyên bảo.

- Các ngươi không muốn sống, có thể truy kích vào. Ta không phụng bồi.

Sát thủ lão Đại kia dù thủ hạ bị giết, cũng không có chút thất thố, nhưng ánh mắt nhìn về phía tầng không gian thứ tư kia, lại lộ ra một tia hoảng sợ cảnh giác.

- Vậy chờ đợi a?

Long Ngâm Dã khó chịu nói.

- Chúng ta không có bao nhiêu thời gian đâu.

- Ta có thể đợi.

Sát thủ lão Đại cười nhạt một tiếng.

- Bốn lần tiền thù lao không thay đổi, ta ở chỗ này chờ thêm mấy tháng.

- Chúng ta làm sao biết ngươi sẽ không thả lỏng?

Long Ngâm Dã cười lạnh.

- Thả? Thứ nhất, một khi ta thu tiền thù lao, là tuyệt đối sẽ không phóng nước; thứ hai, ta phóng nước, chẳng lẽ chờ hắn phát triển đến báo thù ta? Thứ ba, ta muốn cây đao kia của hắn.

Những lý do này, bất luận cái cái đều đủ.

Cuối cùng, song phương thương định, do sát thủ lão Đại ở chỗ này giữ vững vị trí, để ngừa Giang Trần bỏ chạy ra.

Long Cư Tuyết ngược lại không nghi ngờ sát thủ lão Đại sẽ không tuân thủ lời hứa, nàng rất rõ ràng, người nọ là thế hệ không lợi không dậy sớm, chỉ cần hắn đối với chuôi đao của Giang Trần chưa từ bỏ ý định, hắn tuyệt đối sẽ không đi.

Đương nhiên, chờ đợi thời gian dài cũng không có ý nghĩa. Tiến vào cấm địa tầng thứ tư, ai cũng không sống qua ba ngày.

Ước định của bọn hắn, là chờ một tháng thời gian, vậy là đủ rồi.

- Long gia huynh muội, ta hi vọng thời điểm ta đi ra ngoài, bốn lần tiền thù lao đã vào vị trí của mình. Nếu không, các ngươi nên biết, ta sẽ làm như thế nào.

Sát thủ lão Đại nhàn nhạt nhắc nhở một câu.

Long Ngâm Dã hừ lạnh một tiếng, lại bị Long Cư Tuyết túm lấy, hai người hướng ra ngoài chạy đi.

Giang Trần thất tha thất thểu, dùng hết tất cả lực lượng lưu lại trong thân thể, hướng ở chỗ sâu trong tầng không gian thứ tư chạy đi. Giờ khắc này, hắn đã bất chấp cái gì cấm địa, chẳng quan tâm cái gì có đi không về rồi.

Hắn có thể chết, nhưng tuyệt đối không thể chết ở trong tay huynh muội Long gia!

Hắn tuyệt đối không tiếp thụ được, huynh muội Long gia mang theo thủ cấp của hắn, trở lại vương đô hướng phụ thân diễu võ dương oai!

Nếu như sống không thể khống chế, như vậy chết như thế nào, ít nhất cũng phải do chính mình khống chế!

Cho nên, Giang Trần không ngừng lại, bước chân cứ xông về phía trước, cũng không biết đi bao lâu, hắn chỉ cảm thấy toàn thân càng ngày càng nặng, đầu óc càng ngày càng chìm, bước chân càng ngày càng loạn, ý thức càng ngày càng mơ hồ.

Phanh!

Hắn ngã xuống, một thân máu tươi ngã xuống.

Cũng không biết đã qua bao lâu, ý thức của Giang Trần, phảng phất ở trong bóng tối vô tận, bắn ra một tia ánh sáng nhạt.

Hắn phảng phất đã tỉnh, lại phảng phất như đang nằm mơ.

Hắn mộng thấy, mình giống như về tới kiếp trước, về tới phong quang của Thiên Đế chi tử, về tới kiếp trước trấn thủ thư khố trăm vạn năm...

Trong nháy mắt, mộng cảnh xoay chuyển, hắn lại phảng phất về tới vương đô, chứng kiến rất nhiều rất nhiều giáp sĩ Long Đằng Hầu phủ, xông vào Giang Hãn Hầu phủ, trói gô phụ thân hắn bắt đi ra.

Sau đó một đao phủ giơ Quỷ Đầu Đao lên cao cao, chém về phía thủ cấp của phụ thân Giang Phong.

- Không!

Giang Trần chỉ cảm thấy ngực đau xót, rồi đột nhiên mở mắt ra.

Hừm!

Một con Kim Dực Kiếm Điểu toàn thân kim quang, phảng phất như bị kinh hãi, nó vỗ cánh, từ bên cạnh hắn bay ra.

Mà Giang Trần cúi đầu xem xét, phát hiện y phục của mình đã bị Kim Dực Kiếm Điểu cắt, cũng may có một tầng Thiên Tằm cự kình giáp ở trên thân, nếu không, vừa rồi một kích kia, chỉ sợ đã khiến Giang Trần bể bụng rồi.

- Kim Dực Kiếm Điểu?

Giang Trần vô cùng suy yếu, vừa vận chuyển kinh mạch, liền cảm thấy toàn thân muốn tan rã, kinh mạch như muốn đứt gãy.

Giang Trần nhẹ ho vài cái, đem một tia tàn dịch trong lồng ngực phun ra, cảm thấy hô hấp có chút thông thuận.

Thò tay móc ra một viên Thần Tú Tạo Hóa Đan, đang muốn để vào trong miệng, bỗng nhiên tay của Giang Trần dừng lại.

Ánh mắt của hắn, cơ hồ trừng ra.

Tả hữu xem xét, lỗ chân lông cả người kìm lòng không được dựng lên.

Bốn phương tám hướng một mảnh đông nghịt, vậy mà đứng đầy Kiếm Điểu!

Trên nham bích, trên quái thạch, trên đầm lầy, trên rừng cây, trên vũng bùn...

Chỉ cần nơi có thể đặt chân, cơ hồ đều chật ních Kiếm Điểu!

Đều nói ngàn vạn, thế nhưng mà Kiếm Điểu trước mắt, đâu chỉ ngàn vạn?

Giang Trần liếc nhìn lại, quả thực nhìn không tới cuối, chỉ thấy một mảnh Kiếm Điểu, cánh chim sắc bén chỉnh tề, linh châu trên đỉnh đầu phát ra hào quang, còn có mỏ chim còn nhọn hơn đao kiếm.

- Ta... Ta đây là tiến vào đại bản doanh của Kiếm Điểu sao?

Tuy một hai con Kiếm Điểu, một chút lực uy hiếp cũng không có, thế nhưng mà tràng diện trước mắt này, quả thực là Kiếm Điểu hải dương!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT