Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 158: Kế sách ứng đối 1

Nghĩ tới đây, lông mày hắn giãn ra, tâm tình cũng sáng sủa rất nhiều. Giang Trần trở lại, để cho tâm thần hắn yên ổn rất nhiều.

Dù Giang Trần không thắng được, chỉ cần kéo thời gian, chờ lão tổ xuất quan, hết thảy liền dễ làm.

Trong Giang Hãn Hầu phủ, người Giang gia đã từ trong cuồng hỉ tỉnh táo lại.

Bọn hắn biết rõ, chém giết Long Ngâm Dã, cái này chỉ là tranh chấp bắt đầu. Chính thức quyết chiến, còn xa xa chưa đến.

Không lâu sau, Kim Sơn Hầu, Hổ Khâu Hầu đã đến.

Hai người này, là bằng hữu của Giang Phong, dù bọn hắn không lên chiếc thuyền Giang gia, Long Đằng Hầu cũng sẽ không bỏ qua bọn hắn!

Lại để cho Giang Trần mừng rỡ là, Hồ Khâu Nhạc bình yên vô sự, cái này để cho hắn thiếu đi áy náy chi tình.

Bất quá, Giang Trần giờ phút này, lại không có thời gian cùng Hồ Khâu Nhạc ôn chuyện, hắn đã bí mật triệu tập Kiều Bạch Thạch.

Kiều Bạch Thạch đạt được Giang Trần triệu hoán, trước tiên đuổi tới.

- Bạch Thạch, vương đô thay đổi bất ngờ, cục diện ngươi cũng biết.

Tâm tình Kiều Bạch Thạch cũng kích động nói:

- Sư tôn, trước kia vương đô đều nói ngươi vẫn lạc trong vô tận địa quật, nhưng ta lại không tin. Ta biết rõ sư tôn là người có Đại Tạo Hóa, tuyệt đối sẽ không đoản mệnh chết non. Không nghĩ tới, sư tôn vậy mà dùng loại phương thức Truyền Kỳ như vậy trở về.

- Ha ha, phương thức Truyền Kỳ? Đây chỉ là người hiểu chuyện thêm mắm thêm muối mà thôi. Bạch Thạch, ngươi là người tỉnh táo, nên biết, vương đô sắp rối loạn.

- Ân.

Kiều Bạch Thạch nhẹ nhàng thở dài, nhưng ánh mắt lại tỏa ánh sáng.

- Sư tôn có kế sách gì không?

- Vương đô hỗn loạn, đại thế hình thành, ta cũng ngăn cản không được. Dùng chút thực lực ấy của Giang gia ta, là không đủ ngăn cơn sóng dữ. Nếu như nói cùng Long Đằng Hầu phủ chính diện đối kháng, đó là chê cười.

Tuy Kiều Bạch Thạch không muốn thừa nhận, nhưng cũng biết Giang Trần nói là sự thật. Long Đằng Hầu với tư cách đệ nhất thiên hạ chư hầu, căn cơ quá sâu.

Cũng không phải Giang gia một Nhị phẩm chư hầu có thể đối kháng.

- Bạch Thạch, ta quyết định lui lại!

- Lui lại?

Kiều Bạch Thạch hơi sững sờ.

- Đương nhiên không phải về Giang Hãn Lĩnh! Hiện tại thế cục vương đô rung chuyển, muốn ra vương đô, nhất định là đi không xa. Ta ý định xé chẵn ra lẻ, chia thành tốp nhỏ, giải tán đội thân vệ Giang gia ta, che dấu đến mỗi nơi hẻo lánh trong vương đô. Trong đó bộ phận hạch tâm, ta ý định cho ngươi an bài.

Kiều Bạch Thạch thấy Giang Trần tín nhiệm hắn như thế, nhiệt huyết dâng lên nói:

- Sư tôn, xin yên tâm, Dược Sư Điện ta ở vương đô, căn cơ so với Long Đằng Hầu còn sâu hơn. Giấu mấy người, đây tuyệt đối là không sơ hở tý nào.

- Ân, chỉ cần không có nỗi lo về sau, ta liền có thể cùng Long gia hảo hảo chơi đùa rồi!

Khóe miệng Giang Trần tràn ra một nụ cười lãnh khốc.

- Sư tôn, ngươi muốn đơn thương độc mã, đại chiến Long gia?

Kiều Bạch Thạch thất kinh hỏi, cái này cũng không tránh khỏi quá Truyền Kỳ đi à nha?

- Đơn thương độc mã? Ta mới không có nhàm chán như vậy! Ta có thủ đoạn của ta, ngươi không cần hỏi, đến lúc đó sẽ biết!

Giang Trần cười rất thần bí.

Không biết tại sao, Kiều Bạch Thạch đã quen loại thần bí này của Giang Trần, nhưng nó lại để cho hắn tràn ngập cảm giác an toàn.

Mỗi một lần, sư tôn tổng có thể ở thời khắc mấu chốt, thể hiện ra thần kỳ.

Một lần một lần sự thật, đều chứng minh điểm ấy.

Cho nên chứng kiến Giang Trần cười như vậy, trong nội tâm Kiều Bạch Thạch đã có ngọn nguồn rồi.

- Sư tôn, hiện tại ta trở về chuẩn bị một chút, tùy thời có thể tiếp nhận các ngươi.

Kiều Bạch Thạch đứng dậy cáo từ.

- Bạch Thạch, khổ cực ngươi. Chuyện này ngươi làm tốt, ta sẽ nhớ kỹ công lao.

Kiều Bạch Thạch cao hứng bừng bừng, đi theo Giang Trần, hưởng thụ phúc lợi đã rất cao. Những đan phương thần kỳ kia, làm cho địa vị của Kiều Bạch Thạch ở Dược Sư Điện, cơ hồ có thể so sánh với Đại Điện Chủ rồi.

Chỉ là, hôm nay tầm mắt của Kiều Bạch Thạch, cũng đã rất phóng khoáng. Có sư tôn như vậy, sao có thể đem tầm mắt cực hạn ở một Vương Quốc chứ?

Xem điệu bộ, khí chất này của sư tôn, rõ ràng không phải là một Vương Quốc có thể trói buộc hắn.

Giang Trần cùng Kiều Bạch Thạch thỏa đàm xong, liền đi tới đại sảnh. Giờ phút này, bọn người Giang Phong cùng Kim Sơn Hầu, Hổ Khâu Hầu, còn đang khẩn trương thương nghị.

Mấy người bọn hắn thương nghị rất nhiều đối sách, lại thủy chung cảm thấy, những đối sách này, ở trước mặt lực lượng tuyệt đối, căn bản không dùng được.

- Giang huynh, vì kế hoạch hôm nay, vẫn phải hướng vương thất cầu cứu a.

Kim Sơn Hầu khẽ thở dài.

Giang Phong nhàn nhạt lắc đầu:

- Nhị vị hiền đệ, nếu các ngươi hướng vương thất cầu cứu, ta không phản đối. Bất quá căn cứ hiểu rõ của ta đối với Đông Phương Lộc, nhị vị không thể đối với hắn kỳ vọng quá cao.

Nghe được ra, Giang Phong đối với Đông Phương Lộc, trái tim cũng triệt để băng giá rồi.

Dùng công lao của Giang gia, Thiên Đô quân của Đông Phương Lộc, nói rút lui liền rút lui. Ở đâu là đảm đương của vua một nước? Đây quả thực là một tiểu nhân trở mặt vô tình.

Nghe được phụ thân đánh giá Đông Phương Lộc, Giang Trần vỗ tay cười to:

- Phụ thân, ngươi rốt cục nhìn thấu rồi. Đông Phương nhất tộc, thực không đáng chúng ta thuần phục. Hôm nay ta có một kế, các ngươi nghe một chút xem thế nào?

- A? Trần Nhi, ngươi có kế sách gì?

Hôm nay nhìn thấy Giang Trần, Giang Phong cũng tốt, Kim Sơn Hầu cùng Hổ Khâu Hầu cũng tốt, đều không dám coi hắn trở thành một ăn chơi thiếu gia đối đãi rồi.

Giang Trần cười cười, đem kế hoạch của mình nói ra.

- Xé chẵn ra lẻ, chia thành tốp nhỏ? Tránh đi mũi nhọn?

Giang Phong lẩm bẩm nói.

Kim Sơn Hầu có chút gật đầu:

- Kế này của hiền chất không tệ, chỉ là, tại vương đô, muốn trốn tránh Long Đằng Hầu lùng bắt, cần nhân mạch rất sâu mới được.

- Việc này, ta tự có biện pháp, không biết nhị vị thúc phụ, phải chăng tin cậy tiểu chất?

Kim Sơn Hầu thở dài một hơi, hắn cũng nghe nói "hành động vĩ đại" hôm nay của nhi tử, đây chính là triệt để đắc tội chết Long Đằng Hầu phủ rồi.

Dẫn theo thủ cấp của Long Ngâm Dã cùng Long Nhất đi Long Đằng Hầu phủ thị uy, loại sự tình này đã làm, Kim Sơn Hầu cũng biết, hắn không có đường quay về, phải cùng Giang gia đi đến cuối cùng.

- Hiền chất đại trí giả ngu, đủ loại hành động vĩ đại thần kỳ, đã có thể thuyết phục hết thảy. Kim Sơn Hầu nhất mạch ta, nghe ngươi an bài.

- Mà thôi, làm quan cả đời, khó được có hai hảo huynh đệ như các ngươi. Hổ Khâu Hầu nhất mạch ta, cùng với các ngươi sinh tử không lùi.

Hổ Khâu Hầu cũng tỏ thái độ.

Tam đại chư hầu, ở Hầu phủ tạm thời trong vương đô, kỳ thật đội ngũ đều không coi là nhiều. Giang Hãn Hầu phủ có một ngàn người, Kim Sơn Hầu cùng Hổ Khâu Hầu, đều chỉ có vài trăm.

Những đội ngũ bên ngoài tản đi, nhân số hạch tâm, mỗi một nhà, cũng không quá đáng là hơn 100 người!

Cộng lại ba bốn trăm người, ở trong vương đô to như vậy, tựa như đá chìm đáy biển vậy.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT