Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 163: Đông Phương nhất tộc vào tuyệt cảnh 1

Đông Phương Lộc một đêm đầu bạc, trong thiên hạ, hẳn là vương thổ, thế nhưng hắn thân là vua một nước, giờ phút này chỉ có thể co đầu rút cổ ở trong cung, làm lấy khốn đấu cuối cùng.

Bởi vì cái gọi là binh bại như núi đổ.

Nếu như Thiên Đô quân cùng Thành Vệ quân không có bị phân hoá, bền chắc như thép, tại vương đô, Đông Phương Lộc hoàn toàn có thể cùng Long Chiếu Phong đấu lực lượng ngang nhau.

Chỉ tiếc, Long Chiếu Phong bố cục nhiều năm, Thiên Đô quân cùng Thành Vệ quân đều bị hắn thành công thẩm thấu.

Bởi như vậy, vốn là chiến cuộc giằng co, biến thành công thủ chiến thiên về một bên.

Trong nội tâm Đông Phương Lộc đắng chát, hắn so với ai khác đều tinh tường, bị vây khốn ở trong Vương Cung, chỉ có thể làm khốn thú đấu, chống đỡ không được bao lâu.

Trừ khi, lão tổ sớm xuất quan, ngăn cơn sóng dữ.

- Câu Ngọc.

Con mắt Đông Phương Lộc đỏ bừng.

- Trẫm sai rồi, sai lợi hại. Hối hận không có nghe lời ngươi. Trẫm biết rõ, không phải trẫm thua Long Chiếu Phong, mà là trẫm thua nhân tâm chính mình.

Người sắp chết, hắn nói đều thiện.

Đông Phương Lộc giờ khắc này, đi tới tuyệt lộ, mới giật mình minh bạch, Câu Ngọc nói, đều đúng.

Chỉ là, cái thế giới này, không có thuốc hối hận có thể ăn.

Câu Ngọc chém giết liên tục ba bốn ngày, cũng mệt mỏi không chịu nổi. Mặc dù là mười một mạch Chân khí đại sư, ba bốn ngày liên tục chiến đấu, cũng tiêu hao cực lớn.

Nghe được "lời tâm huyết" của Đông Phương Lộc, Câu Ngọc công chúa phản ứng đạm mạc.

Bây giờ nói những thứ này, đã muộn.

- Câu Ngọc, trẫm biết rõ, trong lòng ngươi cũng xem thường trẫm. Chuyện cho tới bây giờ, nói những thứ này cũng vô dụng. Bất kể nói thế nào, ta và ngươi là huynh muội. Trong người chúng ta, đều là huyết mạch của Đông Phương gia tộc.

Đông Phương Lộc khó được tình cảm lộ ra ngoài như vậy.

- Ngươi nói rất đúng, hôm nay ta còn ở nơi này huyết chiến, chỉ là vì Đông Phương nhất tộc mà chiến.

Câu Ngọc công chúa ngữ khí đạm mạc.

- Ai! Câu Ngọc ngươi có thể hận trẫm, đây là trẫm tự làm tự chịu. Mà thôi, Câu Ngọc, chuyện cho tới bây giờ, ta chỉ cầu ngươi một sự kiện, mang Nhược nhi cùng Lân Nhi đi, có thể trốn bao xa liền trốn bao xa. Chỉ cần Đông Phương nhất tộc ta huyết mạch không dứt, sau khi lão tổ xuất quan, đợi một thời gian, tổng có thể thu phục Giang Sơn. Đây là thỉnh cầu cuối cùng của ta. Muội tử, ngươi không thể cự tuyệt điều thỉnh cầu này của Vương huynh.

Đông Phương Chỉ Nhược, Đông Phương Lân, đây là một trai một gái mà Đông Phương Lộc yêu nhất.

- Trốn? Hiện tại Thiên La Địa Võng, còn trốn như thế nào?

Câu Ngọc công chúa miệng đầy đắng chát, lúc trước Giang Trần ném ra ngoài cành ô-liu, lại bị Đông Phương Lộc váng đầu cự tuyệt.

Hiện tại, đại binh tiếp cận, Vương Cung bị vây chật như nêm cối, như thế nào liên lạc Giang Trần?

Nói sau, hiện tại Giang Trần ở địa phương nào? Câu Ngọc công chúa nàng căn bản không biết.

- Câu Ngọc, ngươi tỉnh lại một chút a. Tuy ta bị Long Chiếu Phong xếp đặt một đạo, nhưng mà, Đông Phương nhất tộc ta, há có thể không có một chút át chủ bài? Trong tay của ta còn có một lá bài tẩy cuối cùng, tuy chưa đủ chuyển bại thành thắng, nhưng muốn mở một đường máu, yểm hộ các ngươi đào tẩu, vẫn có bốn năm thành hi vọng!

Lời này của Đông Phương Lộc, đã biểu lộ tử chí.

Nói ra lời nói này, ánh mắt của Đông Phương Lộc ngược lại thanh tịnh rồi, có một cỗ nhìn thấu sinh tử.

- Câu Ngọc, ngươi không cần khích lệ ta. Đây là trẫm tạo nghiệt, trẫm dùng tánh mạng đi gánh chịu. Về sau ngươi nói cho Lân Nhi cùng Nhược nhi, tuy lão tử bọn hắn là hôn quân mất nước, nhưng ít ra coi như là một nam nhân có đảm đương!

Đông Phương Lộc nói đến đây, đã hơi có chút nghẹn ngào.

- Vương huynh...

Tuy Câu Ngọc công chúa ảo não Đông Phương Lộc bảo thủ, hận Đông Phương Lộc không nghe nàng nói, làm cho cục diện bế tắc như hôm nay.

Nhưng dù sao là cốt nhục đồng bào, thấy Đông Phương Lộc như thế, Câu Ngọc công chúa cũng hơi đau lòng.

- Nhớ kỹ, lát nữa thừa dịp loạn, giết đi ra ngoài! Ta sẽ để Vệ Thiên Đô mở đường thay các ngươi. Nhớ kỹ, không được không quả quyết, bắt đúng giờ gian, phải đi!

Đông Phương Lộc nói đến đây, bàn tay vỗ vài cái, từ trong bóng tối đi ra tám gã Hắc y nhân.

- Bệ hạ.

- Chư vị, đến một bước này, trẫm chỉ có thể mời các ngươi cùng một chỗ động thủ.

- Nguyện vì bệ hạ quên mình phục vụ!

Tám người này, dĩ nhiên là thuần một sắc Chân khí đại sư, hơn nữa là Chân khí đại sư mà ngay cả Câu Ngọc công chúa cũng chưa từng thấy qua!

- Câu Ngọc, tám tử vệ này, từ tám tuổi bắt đầu, vẫn phụ tá ta. Ngoại trừ ta, không có ai biết sự hiện hữu của bọn hắn.

Đông Phương Lộc từ trong lòng lấy ra một cái bình ngọc, đổ ra mười hạt đan dược:

- Đây là Đại Đạo Phong Ma hoàn, sau khi phục dụng, có thể cho Chân khí đại sư ở trong thời gian ngắn, thực lực tăng lên gấp đôi, thậm chí thêm nữa.

Tám tử vệ kia không nói hai lời, từng cái đi tới, riêng phần mình cầm một viên thuốc uống.

Ánh mắt Đông Phương Lộc thâm thúy, đưa mắt nhìn đan dược này, cũng ngửa đầu nuốt xuống.

- Một hạt cuối cùng, lưu cho Vệ Thiên Đô.

Đông Phương Lộc nhẹ nhàng thở dài.

- Các ngươi, đều chuẩn bị xong chưa?

- Nguyện vì bệ hạ chịu chết!

Tám người kia ngữ khí thần kỳ nhất trí, mang theo một cỗ kiên quyết chi ý.

- Tốt, trong chốc lát trẫm tự mình ra trận, hấp dẫn lực chú ý của đối phương. Các ngươi phụ tá ta, tận lực kéo dài thời gian, tận lực hấp dẫn càng nhiều cao thủ nữa.

- Thiên Đô, tiến đến.

Vệ Thiên Đô từ ngoài cửa đi vào, không có một chút do dự, đem một viên còn lại ăn vào.

- Thiên Đô, trẫm tự mình ra trận, tất sẽ hấp dẫn rất nhiều cao thủ đối phương. Ngươi phụ trách công kích, không biết dùng biện pháp gì, mở một đường máu, yểm hộ Câu Ngọc công chúa lui lại!

Vệ Thiên Đô khom người lĩnh mệnh:

- Chỉ cần Thiên Đô còn một hơi, nhất định sẽ yểm hộ huyết mạch của bệ hạ ly khai!

Đông Phương Lộc gật gật đầu:

- Chuẩn bị một chút a, đi gọi Lân Nhi cùng Nhược nhi tới!

Sau nửa canh giờ, sắc trời dần dần ảm đạm xuống, lại một vòng Hắc Dạ sắp đến.

Ánh mắt Đông Phương Lộc chậm rãi từ trên mặt tất cả mọi người nhìn quét qua.

- Bọn ngươi, có bằng lòng vì trẫm quyết tử một trận chiến hay không?

- Nguyện vì bệ hạ tử chiến!

Tám tử vệ, Vệ Thiên Đô, còn có một đám đại nội cao thủ, đều trăm miệng một lời.

- Tốt, vậy để cho trẫm tự mình gặp lại Long Chiếu Phong kia!

Vừa mới nói xong, thân hình Đông Phương Lộc nhoáng một cái, dẫn đầu bay đi ra ngoài.

- Long Chiếu Phong, ngươi đại nghịch bất đạo, mưu phản soán vị. Có dám cùng trẫm chiến một trận không?

Đông Phương Lộc làm vua của một nước, sống an nhàn sung sướng, có rất ít người biết rõ, bản thân hắn cũng là một mười một mạch Chân khí đại sư!

Đại quân Long Đằng Hầu, đem Vương Cung vây quanh chật như nêm cối, có thể nói là nắm chắc thắng lợi trong tay.

Nhóm bộ khúc của Long Chiếu Phong, đã cấu tứ như thế nào cho Long Chiếu Phong lên ngôi, chúc mừng Long Chiếu Phong khoác hoàng bào rồi.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT