Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 180: Thương Linh giai cường giả 1

Nhưng mà nhục thể của hắn, cuối cùng vẫn chỉ là Chân khí đại sư, không có đạt tới trình độ của Linh Đạo cường giả.

Cho nên, một đao vượt qua sức thừa nhận thân thể kia của hắn, còn hấp thu chân khí của mấy trăm con Kim Dực Kiếm Điểu quán chú, trong nháy mắt chẳng khác gì nhận lấy một kích của mấy trăm tên Chân khí đại sư.

Tuy hắn dựa vào Đao Đạo huyền ảo, dẫn dắt mấy trăm đạo chân khí, hội tụ, chém ra. Theo đạo lý mà nói, lực lượng cường đại này, hắn chỉ là qua tay thoáng một phát, cũng không phải công ở trên người hắn.

Nhưng chỉ là dẫn đạo thoáng một phát như vậy, uy năng mang đến tổn thương kia, cũng làm cho toàn thân Giang Trần cực kỳ không dễ chịu, kinh mạch toàn thân cơ hồ muốn nổ, tạm thời không cách nào tụ tập lực lượng, tiếp tục công kích đao thứ hai.

Cũng may, một đao kinh thế kia, kịp thời đem lực lượng bạo tạc này chém ra.

Mà một kích hội tụ mấy trăm Chân khí đại sư, dù cường đại như Dư Giới, coi như hắn dùng toàn lực, chỉ sợ cũng không thể đối kháng.

Huống chi, hắn chỉ dùng bảy tám phần lực lượng.

Trước kia Giang Trần bày ra yếu thế, chính là vì tê liệt đối thủ, cho Dư Giới một loại ảo giác, để cho Dư Giới không có bất kỳ đề phòng, để đối phương cho rằng thật sự có thể nghiền áp hắn như con sâu cái kiến.

Hết thảy động tác giả, vì chính là một đao tuyệt xử phùng sinh cuối cùng này!

Chứng kiến Dư Giới chỉ là phun một ngụm máu tươi, Giang Trần cảm thấy đáng tiếc, lại không thể không bội phục, tông môn đệ tử không hổ là tông môn đệ tử.

Một đao kia, chẳng khác gì ngưng tụ lực lượng của mấy trăm con Kim Dực Kiếm Điểu, vậy mà gần kề chỉ mang đến một chút thương tích cho đối phương.

Không thể không nói, trình độ tổn thương này, so với Giang Trần dự đoán thấp hơn rất nhiều.

Chỉ là, Giang Trần giờ phút này, cũng bất chấp nhiều như vậy rồi.

Tuy kinh mạch toàn thân đều đang run rẩy, phảng phất tùy thời sẽ vỡ vụn, nhưng Giang Trần vẫn huýt sáo, vài con Kim Dực Kiếm Điểu mang theo rất nhiều Ngân Dực Kiếm Điểu hướng Nhị Độ Quan bay đi.

Còn lại mấy trăm con Kim Dực Kiếm Điểu, thì bảo trì tư thế trước kia, ở trên không trung xoay quanh. Mặc dù đối mặt cường địch, trước khi không có được Giang Trần hạ lệnh, thì không có một con nào có ý định đào tẩu.

Con Kim Dực Kiếm Điểu chở Giang Trần thì quay đầu, rơi vào phía sau mấy trăm con Kim Dực Kiếm Điểu.

Mà Giang Phong cùng Câu Ngọc công chúa, thì sớm bị vài con Kim Dực Kiếm Điểu đưa trở về Nhị Độ Quan.

Cho nên Ngân Dực Kiếm Điểu, Thanh Dực Kiếm Điểu, đều phảng phất nhận được hiệu lệnh, nhao nhao bay trở về, rơi xuống bốn phía Nhị Độ Quan, đem quan khẩu thủ hộ chật như nêm cối.

Trên Nhị Độ Quan, tất cả người bên Giang Trần, cũng đã đứng ở trên quan ải.

Giang Phong, Câu Ngọc công chúa, còn có Giang gia thủ hạ, kể cả tám thân vệ của Giang Trần.

- Quách Tử, ngươi đừng cản ta, Kiều Sơn ta không làm rùa đen rút đầu! Tiểu Hầu gia bị người vây công, chúng ta với tư cách thân vệ, ở chỗ này nhìn xem, tính toán chuyện gì?

- Đúng vậy a, các ngươi không đi, thì để cho hai huynh đệ chúng ta đi!

Kiều Xuyên cũng hổ gầm nói.

Quách Tiến thì mặt lạnh, gắt gao ngăn hai huynh đệ bọn chúng lại.

- Hiện tại các ngươi đi, ngoại trừ thêm phiền, còn có thể làm gì?

Quách Tiến khiển trách.

- Coi như là thêm phiền, đó cũng là một mảnh trung tâm của thuộc hạ chúng ta. Cho dù chết, có thể tranh thủ cho Tiểu Hầu gia một chút thời gian, vậy thì chết có ý nghĩa!

- Đúng, quân tử báo thù, mười năm không muộn! Chỉ cần Tiểu Hầu gia có thể đi, tương lai tổng sẽ báo thù cho huynh đệ chúng ta!

Kiều Sơn cùng Kiều Xuyên không ngừng kêu la, muốn gọi Kim Dực Kiếm Điểu chở bọn hắn xuống chiến đấu.

Quách Tiến ngăn đón như thế nào cũng ngăn không được.

- Các ngươi đều im ngay! Nghe Tiết Đồng, hắn là đội trưởng, cũng là biểu đệ của Tiểu Hầu gia.

Ánh mắt mọi người, đều nhìn về phía Tiết Đồng.

Ánh mắt Tiết Đồng, một mực đều không rời chiến tuyến, ánh mắt bình tĩnh mà tỉnh táo, cũng không có bởi vì thế cục không xong mà rối loạn.

- Tiết đội trưởng, ngươi ngược lại là cho câu nói a!

Kiều Sơn nôn nóng nói.

- Kiều Sơn, tu vi của mấy người chúng ta, có người đạt tới Chân khí đại sư sao?

Tiết Đồng nhàn nhạt hỏi.

- Không có!

Kiều Sơn tức giận.

- Không có Chân khí đại sư, thì làm rùa đen rút đầu sao?

- Vậy mấy người chúng ta, lĩnh ngộ《 Bát Hoang Nhiếp Linh Trận 》đến mười thành sao?

Tiết Đồng lại hỏi.

- Nói nhảm, bây giờ chúng ta lĩnh ngộ trận pháp mới sáu bảy thành, sao ngươi luôn hỏi những câu nhảm này?

Kiều Sơn không kiên nhẫn.

- Đã không phải Chân khí đại sư, trận pháp lại không có lĩnh ngộ đến mười thành, bây giờ chúng ta đi, có thể phân ưu cho Tiểu Hầu gia sao?

Tiết Đồng cau mày hỏi lại.

- Dùng Tiểu Hầu gia nhân nghĩa, thời khắc mấu chốt, hắn thậm chí không buông tha cho chúng ta. Nếu như bởi vì chúng ta ngu ngốc tiến lên, làm trễ nãi kế hoạch của Tiểu Hầu gia, chúng ta không phải công thần, mà là tội nhân.

- Kế hoạch?

Kiều Sơn nhíu mày.

- Tiết Đồng, ngươi nói Tiểu Hầu gia có kế hoạch gì? Sao ngươi thấy được?

Ánh mắt Tiết Đồng thâm thúy, nhìn qua đại quân Kim Dực Kiếm Điểu xoay quanh ở phía trước.

- Các ngươi nhìn những Kim Dực Kiếm Điểu kia, chúng phân bố, trận thế, có phải cảm thấy nhìn rất quen mắt hay không.

Ôn Tử Kỳ một mực im lặng, nhưng là loại nữ tử tú ngoại tuệ trung, nghe lời này của Tiết Đồng, giữa lông mày mở ra, phảng phất suy nghĩ trong nội tâm đã nhận được nghiệm chứng:

- Tiết Đồng, ngươi cũng thấy nhìn quen mắt sao?

- A? Tử Kỳ cô nương cũng hiểu được?

Tiết Đồng thoáng có chút ngoài ý muốn.

Ôn Tử Kỳ gật gật đầu:

- Ta cảm giác, đây là 《 Bát Hoang Nhiếp Linh Trận 》 bố cục. Chúng ta là tám người bày trận, mà những Kim Dực Kiếm Điểu kia, chúng phân thành tám bộ phận. Mỗi một bộ phận, đều có ba bốn mươi con Kim Dực Kiếm Điểu. Nếu như ta không đoán sai, vừa rồi Tiểu Hầu gia đã thông qua thủ pháp gì đó, đem huyền ảo của trận pháp truyền cho những Kim Dực Kiếm Điểu này.

Tuy Kim Dực Kiếm Điểu là cầm thú, nhưng có thể tiến hóa đến Kim Dực Kiếm Điểu, trí tuệ của nó là tuyệt đối không thua nhân loại.

Tuy nói ở trên lĩnh ngộ trận pháp, Kim Dực Kiếm Điểu chưa hẳn có ngộ tính mạnh như nhân loại. Nhưng mà Giang Trần tinh thông thú ngữ, có thể thông qua thú ngữ đến câu thông Kim Dực Kiếm Điểu.

Mà Kim Dực Kiếm Điểu lại là tồn tại cường đại nhất trong Kiếm Điểu, ngộ tính cùng trí tuệ của chúng, tất nhiên cũng là mạnh nhất.

Nếu như là mấy trăm con Kim Dực Kiếm Điểu bố trí 《 Bát Hoang Nhiếp Linh Trận 》, coi như là phát huy một hai thành huyền ảo của trận pháp, cũng đủ để đối kháng những Linh Đạo cường giả này!

Phải biết rằng, đây chính là tương đương với mấy trăm Chân khí đại sư bày trận a!

- Bát... Bát Hoang Nhiếp Linh Trận?

Kiều Sơn cảm giác đầu mình có chút lớn, trừng to mắt, cẩn thận nhìn một phen, gãi gãi đầu.

- Giống như là vậy a.

- Hiện tại, ngươi còn muốn lên thêm phiền sao?

Quách Tiến cười ha hả hỏi.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT