Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 186: Dư Giới sợ hãi 2

Giang Trần ngừng lại thế xông, nắm vô danh đao trên tay, trận địa sẵn sàng đón quân địch. Cả người như một dây cung kéo căng, tùy thời có thể bắn ra lợi tiễn.

Phốc!

Phốc!

Lúc này, chung quanh Long Cư Tuyết, hiện lên vô số đạo bạch quang, từng đạo ngân quang như cá chép nhảy lên, ở trong hư không tháo chạy.

Sau một khắc, từng tiếng kêu thảm thiết truyền đến.

Tất cả Ngân Dực Kiếm Điểu, ở trên không trung trực tiếp bạo thể, hóa thành từng đoàn từng đoàn huyết vụ, không ngừng bắn ra bốn phía.

Chừng trăm con Ngân Dực Kiếm Điểu, cơ hồ là trong một cái hô hấp, dĩ nhiên một con không thừa, không ngừng nổ bung, không ngừng rơi xuống đất.

Một cái hô hấp, cả đoàn bị diệt hơn 100 con Ngân Dực Kiếm Điểu!

Mà mấy con Kim Dực Kiếm Điểu kia, vốn còn muốn dựa vào Kim Dực cứng rắn đến đối kháng bạch quang Ngân sắc, nhưng mà cánh chim của chúng vừa cùng bạch quang va chạm...

Xuy xuy xuy xuy!

Cánh chim không thể phá vỡ của Kim Dực Kiếm Điểu, thật giống như giấy trắng bị xé. Vài con Kim Dực Kiếm Điểu liên tục gào thét, bị bạch quang gọt thành mảnh nhỏ!

Giang Trần thấy một màn như vậy, trực tiếp sợ ngây người.

Vừa rồi Dư Giới cùng Từ Chấn ra tay, đó là dựa vào Linh lực khí tràng cường đại, áp bách đại quân Kiếm Điểu. Diệt sát, đại bộ phận là Thanh Dực Kiếm Điểu.

Kim Dực Kiếm Điểu cũng bị bọn hắn chém giết vài con, nhưng cái kia đều là công kích chân thật, mà Kim Dực Kiếm Điểu là vì bảo hộ Giang Trần, chủ động dùng thân thể đón đỡ, lúc này mới bị diệt sát.

Còn lần này, người cũng không thấy, chỉ thấy bạch quang nhảy lên, sáu bảy con Kim Dực Kiếm Điểu, hơn 100 con Ngân Dực Kiếm Điểu, cơ hồ trong một cái hô hấp bị diệt sạch!

Thực lực bực này, quả thực là nghe rợn cả người.

Long Cư Tuyết vốn tưởng rằng hẳn phải chết không thể nghi ngờ, không nghĩ tới đột nhiên phát sinh một màn này, đôi mắt đẹp bối rối một chút, cuối cùng khôi phục trấn định.

Nàng biết rõ, nhất định là Tử Dương Tông đến viện thủ cường đại hơn!

- Dư Giới, ngươi như thế nào như vậy? Chút chuyện như thế cũng xử lý không ổn?

Trong hư không, một thanh âm trầm thấp truyền đến. Người này còn không có xuất hiện, nhưng chỉ bằng giọng nói kia, liền có một loại uy thế để cho người nhịn không được huyết khí trở mình.

Dư Giới vốn chật vật không chịu nổi, nghe được thanh âm này, lại như cực khát chi nhân nghe được thanh âm nước suối róc rách, mừng rỡ kêu.

- Tinh Hán sư huynh?

Thanh âm của Dư Giới, mang theo kích động, lại có vài phần sợ hãi.

Trong lòng Giang Trần nghiêm nghị, biến đổi trận hình, tất cả Kim Dực Kiếm Điểu lập tức đình chỉ công kích, toàn bộ đổi về xu thế phòng ngự.

Đồng thời, Bàn Thạch Chi Tâm cũng không thể ức chế nhảy loạn.

Chỉ nghe thanh âm, không thấy đối thủ, khiến cho Giang Trần cảm thấy một loại trọng áp, một loại cảm giác căn bản không thể địch nổi.

Dư Giới giờ phút này, cũng bất chấp bọn người Giang Trần, trực tiếp bay xuống mặt đất, rơi vào trước mặt Long Cư Tuyết, đôi mắt nhanh như chớp nhìn qua hư không.

Ở trong một đám mây trắng phía Tây, chân trời phảng phất mở ra một ke hở, từ đó bắn ra một đạo hàn mang, giống như sao băng, đạp trên mây trắng, giẫm lưu quang, rơi xuống trước mặt Long Cư Tuyết.

Người này một thân áo gai, dáng người cao to, vốn là khí vũ hiên ngang, nhưng ở trong khí chất lại mang theo vài phần đau khổ nhàn nhạt, mặt mày tầm đó, có một loại cảm giác thâm thúy làm cho lòng người vì sợ mà tâm rung động.

- Bái kiến Tinh Hán sư huynh.

Dư Giới thay đổi thái độ ngạo mạn trước kia, phảng phất Tinh Hán sư huynh mới tới này, địa vị trong lòng hắn so với phụ thân của hắn còn cao.

- Dư Giới, nếu ta không đến, ngươi thiếu chút nữa hư mất đại sự của sư tôn. Chút sự tình như vậy cũng làm không xong, thiếu chút nữa để cho đệ tử sư tôn khâm điểm chết. Ta xem, ngươi cái danh hào mười đại đệ tử này, thật đúng là góp đủ số.

Tinh Hán sư huynh này, thoạt nhìn không giống Dư Giới ngạo mạn như vậy. Nhưng vài câu răn dạy nhàn nhạt, lại làm cho Dư Giới đầu đầy mồ hôi.

- Tinh Hán sư huynh, ta...

Dư Giới cực khổ nói.

- Không cần phải nói nữa.

Tinh Hán sư huynh hất tay áo lên, đối với Long Cư Tuyết nói:

- Long sư muội, ngu huynh Sở Tinh Hán, Thủy Nguyệt Đại Sư tọa hạ nhị đệ tử. Chuyện hôm nay, để cho sư muội sợ hãi rồi.

Long Cư Tuyết lê hoa đái vũ, một bộ người thấy yêu tiếc, đau thương nói:

- Nếu như không phải Tinh Hán sư huynh kịp thời đuổi tới, ta... Ta chỉ sợ là không thấy được sư tôn lão nhân gia rồi.

Sở Tinh Hán khẽ gật đầu, liếc nhìn Dư Giới, lại không nói cái gì nữa.

Hai chân giẫm mạnh, thân thể huyền không trôi nổi, mà dưới chân hắn, một luồng khí xoáy màu xanh da trời tách ra như là hoa sen, đem cả người hắn từ từ nâng lên.

- Ngươi gọi Giang Trần?

Hai mắt thâm thúy như sao của Sở Tinh Hán đánh giá Giang Trần. Hắn ngược lại không giống Dư Giới, ánh mắt nhìn Giang Trần, thiếu đi vài phần ngạo khí, nhiều thêm vài phần ngưng trọng.

- Không sai.

Tuy Sở Tinh Hán này không ngang ngược kiêu ngạo như Dư Giới, nhưng mà người này bình thản nhất cử nhất động tầm đó, lại khiến toàn thân Giang Trần phảng phất như bị hung thú nhìn thẳng.

- Một Võ Giả thế tục, có thể gây ra động tĩnh như vậy, ngươi không đơn giản.

Sở Tinh Hán gật gật đầu.

- Ta muốn giết ngươi, những Kim Dực Kiếm Điểu này cứu không được ngươi.

Tuy Giang Trần muốn phản bác, nhưng nghĩ nghĩ, vẫn không nói gì thêm.

Thực lực của Sở Tinh Hán này, hoàn toàn chính xác hơn Dư Giới rất nhiều, thậm chí căn bản không phải một cấp bậc.

Nếu như 《 Bát Hoang Nhiếp Linh Trận 》 có thể thao luyện ba tháng, Giang Trần có lẽ còn có ba thành hi vọng đối kháng Sở Tinh Hán. Giờ khắc này, hắn muốn phản bác Sở Tinh Hán, thực sự phản bác không được.

Bất quá, Giang Trần cũng không phải dê đợi làm thịt, Sở Tinh Hán này là rất mạnh, nhưng Giang Trần sẽ không có chuyện không chiến mà khuất.

- Như vậy đi.

Sở Tinh Hán cân nhắc chốc lát, mở miệng nói.

- Nếu như ta dùng đại thần thông trấn áp ngươi, không khỏi rơi xuống thanh danh ỷ lớn hiếp nhỏ. Ta cho ngươi hai lựa chọn.

Ánh mắt Giang Trần lạnh nhạt, không có mở miệng, giữ lực mà chờ.

- Lựa chọn thứ nhất, ngươi theo ta về Tử Dương Tông, ân oán của ngươi cùng Long sư muội, do cao tầng tông môn ta xử lý. Cái lựa chọn này, ngươi có chín thành sẽ chết, nhưng mà có một đường sinh cơ.

- Lựa chọn thứ hai, ta tại chỗ giết chết ngươi, mang đầu của ngươi về tông môn hướng sư tôn phục mệnh.

Sở Tinh Hán nói đến đây, khí thế khẽ rung lên.

Trong lúc đó, quanh thân Sở Tinh Hán này, như hiện lên một đạo Ngân Hà, lực lượng thâm thúy mà huyền ảo, cho người một loại cảm giác thâm bất khả trắc.

- Về điểm thứ hai, tin tưởng ngươi sẽ không hoài nghi ta có năng lực như thế hay không a?

Ngữ khí của Sở Tinh Hán, từ đầu đến cuối đều rất thong dong, bình tĩnh.

Nếu như là Dư Giới, cho ra hai lựa chọn này, Giang Trần nhất định sẽ xì mũi coi thường.

Nhưng mà Sở Tinh Hán, bất kể là khí độ, hay thực lực, làm cho Giang Trần không thể không suy nghĩ.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT