Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 193: Nguy cơ sau lưng đắc ý 1

- Nếu như ngón tay của Dược Sư Điện ngả vào từng lãnh địa, ta tin tưởng, thời gian vương thất động đao với Dược Sư Điện, cũng không xa, Long gia chính là vết xe đổ. Dược Sư Điện chúng ta lịch sử đã lâu, lịch đại tổ sư có rất nhiều Đại Hiền Giả, chẳng lẽ bọn hắn không nghĩ tới khuếch trương? Không muốn đem chi nhánh kiến đến từng chư hầu lãnh địa? Vì cái gì bọn hắn không làm như vậy? Vì bọn họ đều là người hiểu chuyện! Vì bọn hắn hiểu được, việc buôn bán là việc buôn bán, không nên gây phiền toái không cần thiết, không nên thử đem lực ảnh hưởng tăng lên tới tình trạng so với vương thất còn cao. Đây không phải khuếch trương, mà là muốn chết!

Ứng trưởng lão nói đến đây, cười lạnh một tiếng, thở dài ra một hơi, phảng phất ác khí mấy ngày này, thoáng cái trút xuống toàn bộ.

Đặt mông ngồi xuống nói:

- Ta nói là những thứ này, đắc tội chớ trách.

Nhìn ra được, Ứng trưởng lão này cũng đã nghĩ thông, cũng không sợ đắc tội người. Dù sao đã bị biên giới hóa, cần gì phải tiếp tục giả vờ làm cháu trai? Có cái gì thì nói cái đó, cần gì cố kỵ người khác?

Không thể không nói, tuy lời nói này của hắn một chút tình cảm cũng không lưu, nhưng mà tuyên truyền giác ngộ. Mặc dù cao tầng ở đây đều hữu ý vô ý cô lập hắn, nhưng mà không thể không thừa nhận, lời nói này, xác thực vạch hạch tâm mà bọn hắn không ngờ tới.

Đúng vậy a, Long Đằng Hầu là vết xe đổ.

Tứ Điện Chủ Vương Ly thì mặt âm trầm, chủ ý khuếch trương này là hắn nói, Ứng trưởng lão kia nói như vậy, không thể nghi ngờ là đánh mặt của hắn.

- Ứng trưởng lão, lời này của ngươi, không khỏi có chút nói chuyện giật gân a?

Vương Ly mất hứng.

Ứng trưởng lão vốn đã ngồi xuống, nhắm mắt lại ý định không hề lên tiếng. Nghe Vương Ly chất vấn, nóng tính lại vọt lên.

Ứng trưởng lão khẽ đảo mắt:

- Ở đâu nói chuyện giật gân? Ta không biết là có chỗ nào nói chuyện giật gân a.

Vương Ly cao giọng nói:

- Long gia nắm giữ binh quyền, thế đại chấn chủ, đó là đúng. Dược Sư Điện chúng ta, làm là sinh ý, chỉ cầu tài, lại không cầm quyền. Cùng sự tình của Long gia, như thế nào có thể nói là một?

- Ha ha ha...

Ứng trưởng lão cười ha hả.

- Những lời này của ngươi, phải nói cho người Đông Phương nhất tộc nghe tin mới có thể. Ngươi thuyết phục ta, thuyết phục những người đầu óc nóng lên này của Dược Sư Điện, cũng không khó a. Muốn thuyết phục vương thất, kia thật không dễ dàng.

Ứng trưởng lão nói rất có đạo lý. Vương thất trải qua sự tình Long gia, nhất định là chim sợ cành cong, tuyệt đối sẽ không cho phép Long gia thứ hai xuất hiện.

- Dược Sư Điện chúng ta gần đây có danh tiếng, vương thất sao lại không rõ ràng?

Vương Ly lạnh lùng nói.

- Danh tiếng, đích thật là rất tốt. Cho nên, Dược Sư Điện chúng ta một mực không có khuếch trương đến từng lãnh địa, không có đem móng tay kéo quá dài. Đó là bởi vì Dược Sư Điện biết rõ giữ bổn phận, biết rõ tiến thối. Không có một mặt mù quáng khuếch trương. Nếu như tương lai mù quáng khuếch trương, danh tiếng này sẽ giảng như thế nào, chỉ có trời mới biết. Nói sau, có phải thật chỉ buôn bán hay không, còn không phải một câu của Chưởng Khống Giả? Chỉ cần người khống chế Dược Sư Điện, hơi có chút dã tâm, sau lưng làm ra mờ ám, muốn hình thành một thế lực như Long gia, khả năng so với Long gia càng càng dễ.

- Nói láo, ngươi đây là ác ý giả thiết, đây là hướng trên mặt nhà mình bôi đen! Ứng trưởng lão, ngươi còn có phải trưởng lão của Dược Sư Điện hay không?

Vương Ly giận tím mặt.

Lam trưởng lão cũng kêu lên:

- Có ít người là ưa thích lấy lòng mọi người. Có dạng chủ tử gì, sẽ có dạng nô tài đó.

Đầu mâu của Lam trưởng lão, lại một lần nữa chỉ hướng Kiều Bạch Thạch.

Ứng trưởng lão nổi giận, hung hăng vỗ bàn:

- Họ Lam, lão tử nhẫn ngươi không phải một ngày hay hai ngày rồi. Ngươi cái lão bà này, đem lời nói rõ ra. Cái gì là chủ tử, cái gì là nô tài. Đừng suốt ngày chanh chua, phảng phất người khác không biết miệng lưỡi ngươi độc ác.

- Ứng Vô Ưu, ngươi chớ cùng lão nương đùa nghịch hung ác! Ngươi là nô tài của Kiều Bạch Thạch. Ngươi nói nhiều như vậy, đơn giản là ghen ghét Tứ Điện Chủ, ghen ghét thanh danh của hắn hiện tại, ghen ghét hắn thay thế vị trí chủ tử của ngươi!

Lam trưởng lão dứt khoát vạch mặt.

Ứng Vô Ưu hung hăng gật đầu:

- Hảo hảo hảo, lời nói nói đến nước này, Ứng mỗ ta cũng đem lời nói rõ. Dược Sư Điện sau này, nếu như phải dựa vào loại người tài trí bình thường như ngươi, Dược Sư Điện mấy trăm năm căn cơ, trong vòng hai mươi năm, nhất định hủy toàn bộ! Ta ghen ghét? Một người ngay cả đại cục cũng không thấy rõ, có gì đáng được ta ghen ghét? Không sai, ta là bằng hữu của Kiều Bạch Thạch, là bằng hữu chí cốt của hắn. Đây không phải là bởi vì quan hệ cá nhân, mà là ta khâm phục nhân phẩm của hắn, bội phục tài năng của hắn. Không giống các ngươi, bè cánh đấu đá. Cỏ đầu tường, gió thổi nghiêng ngả. Trước đó nếu như Đại Điện Chủ nghe lời của các ngươi, hướng Long gia thỏa hiệp, hôm nay chỉ sợ các ngươi ngay cả cơ hội ở chỗ này mặt dầy cũng không có!

Ứng Vô Ưu chuyển hướng Tống Thiên Tinh, kiên quyết nói:

- Lời đã nói đến đây, Đại Điện Chủ, ta cũng nói thẳng. Ngươi hỏi vấn đề thứ hai, ta cũng có đáp án. Dược Sư điện lớn như vậy, ai cũng không thế được Kiều Bạch Thạch, ai cũng không giải quyết được hậu quả này. Trừ khi Kiều Bạch Thạch trở về! Buồn cười những người kia ở chỗ này chậm rãi nói, lại không biết Dược Sư Điện đang đối mặt thiên đại nguy cơ!

- Nguy cơ? Ứng Vô Ưu, ngươi đừng nói chuyện giật gân! Không có Kiều Bạch Thạch, chẳng lẽ Dược Sư Điện chúng ta sẽ đóng cửa hay sao?

Nhị Điện Chủ Nhạc Quần cũng không vui khiển trách.

Lam trưởng lão càng là cười trào phúng nói:

- Bởi vì cái gọi là một phấn đỉnh mười hắc a. Ứng Vô Ưu, ngươi cũng thực thành não tàn phấn như Kiều Bạch Thạch rồi. Ngươi thật là xem trọng Kiều Bạch Thạch a, ngay cả Đại Điện Chủ ở trong lòng ngươi, sợ cũng không bằng Kiều Bạch Thạch?

Không thể không nói, nữ nhân này nhanh mồm nhanh miệng, châm ngòi ly gián rất có kinh nghiệm.

Chỉ là Tống Thiên Tinh thân là Đại Điện Chủ, như thế nào sẽ ăn một bộ này của nàng, mặt đen lên nói:

- Đừng nói những lời nhảm nhí này, vấn đề thứ hai, Ứng trưởng lão đã nói, vậy thì thảo luận đi.

Ứng Vô Ưu cười nhạt một tiếng:

- Đại Điện Chủ, ta không có gì muốn thảo luận. Ta đã nói qua, không có người có thể thay thế Kiều Bạch Thạch. Hôm nay đem lời nói đến nước này, tâm tình của ta thoải mái rất nhiều. Thực không dám đấu diếm, qua hôm nay, ta cũng ý định từ chức. Dược Sư Điện tương lai như thế nào, vốn cùng ta không quan hệ. Bất quá ta từ nhỏ được Dược Sư Điện tài bồi, đối với Dược Sư Điện cảm tình rất sâu. Ta nói những lời kia, không phải là vì tư oán, mà là chân chân chính chính vì tiền đồ của Dược Sư Điện cân nhắc. Đến cùng Dược Sư Điện đi con đường nào, Đại Điện Chủ ngươi quyết định. Ta chỉ muốn nói, Vương Ly, hắn không phải người nối nghiệp hợp cách của Dược Sư Điện; Lam trưởng lão, loại nữ nhân lòng dạ hẹp hòi, dựa vào khoe khoang làm dáng, quan hệ bám váy thượng vị, càng không thích hợp làm trưởng lão. Loại người này càng nhiều, tương lai Dược Sư Điện sẽ càng chạy càng chật vật!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT