Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 222: Muốn điệu thấp, thật sự rất khó 2

Quảng sư huynh kia lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Giang Trần, hắn cũng không nghĩ tới, đám người dung mạo không sâu sắc kia, vậy mà cất dấu một đại cao thủ như vậy.

- Ngươi cũng là Chân khí đại sư!

Ngữ khí của Quảng sư huynh lành lạnh.

- Ở trong địa bàn Càn Lam Bắc Cung ta, ngươi cũng dám dùng vũ khí, rất tốt, ngươi nhất định phải chết!

- Nếu như nhớ không lầm, Càn Lam Bắc Cung ngươi chỉ là một trong các đạo tràng của Bảo Thụ Tông tại Thiên Quế Vương Quốc, nghe ra, tựa hồ so với Bảo Thụ Tông còn nhiều quy củ a?

Giang Trần cười lạnh, hắn như thế nào không biết Quảng sư huynh nghĩ cái gì?

Loại người này, có chút thực lực, ở trong tông môn tuyệt đối không tính đỉnh tiêm, nhưng hết lần này tới lần khác ưa thích làm náo động, gây chuyện, đập vào cờ hiệu tông môn, cáo mượn oai hùm.

Giang Trần xem thường loại người này, rõ ràng là truy kích hai đối đầu, bỗng nhiên nhìn thấy trên đường có người khác, vậy mà có thể ném nhiệm vụ qua một bên, làm lấy ý định cướp bóc.

Loại người này nói dễ nghe một chút là đệ tử tông môn; nói không dễ nghe, là thổ phỉ, cường đạo. Dù ngươi đem hết thảy vấn đề trả lời thanh thanh sở sở, bọn hắn cũng sẽ kiếm cớ đối phó ngươi.

Giang Trần cũng lười nói nhảm với bọn hắn, Đại Vũ cung xa xa tập trung. Ai dám lướt qua một bước, hắn nhất định bắn kẻ đó.

Coi như là địa bàn của Càn Lam Bắc Cung, Giang Trần cũng bất chấp nhiều như vậy. Hắn cho tới bây giờ không phải là người nhẫn nhục chịu đựng, càng không phải loại mặc người chém giết.

Đối phương đã đánh ý niệm cướp bóc trong đầu, tất đã động sát tâm. Giết người cướp của, từ trước đến nay là liên hệ chung một chỗ.

Chỉ cướp bóc, không giết người, Giang Trần không nghĩ những người Càn Lam Bắc Cung này nhân từ như vậy.

- Đường này, ai lướt qua, chết!

Khóe miệng Giang Trần tràn ra một tia mỉm cười thản nhiên.

Đây cũng không phải là hắn nói khoác, đám người kia mạnh nhất, là Quảng sư huynh. Tuy Quảng sư huynh này mạnh, nhưng nhiều lắm là mạnh hơn Long Ngâm Dã một chút, tuyệt đối không bằng Long Nhất.

Lúc trước Giang Trần, có thể bắn chết Long Nhất.

Hiện tại tu vi của hắn tăng hai cấp, tiến vào hàng ngũ mười một mạch Chân khí đại sư. Dựa vào Đại Vũ cung, muốn giết một cường giả đồng cấp, kia quả thực cùng giết gà không có bao nhiêu khác nhau.

Đôi mắt của Quảng sư huynh nhìn thẳng Giang Trần. Hắn cũng không nghi ngờ Giang Trần nói, từ trên người Giang Trần, hắn có thể ngửi được sát khí.

Tuy xưa nay Quảng sư huynh làm không ít sự tình giết người cướp của, nhưng hôm nay, hắn lại không dám tùy tiện đi mạo hiểm.

Nếu như hắn thật sự mạo hiểm tiến lên, nghênh đón hắn, rất có thể là một mũi tên trí mạng.

Quảng sư huynh thân kinh bách chiến, cũng giao thủ với không ít Chân khí đại sư, có thể nói là lẫn nhau có thắng bại. Qua nhiều năm như vậy, cũng tích lũy vô số kinh nghiệm thực chiến.

Nhưng mà, không có một lần, hắn gặp được đối thủ như hôm nay, để cho hắn động cũng không dám động.

Lang hồ trực giác, làm cho Quảng sư huynh rõ ràng cảm giác được, nếu mình xông qua cái tuyến kia, đối phương nhất định sẽ bắn chết hắn!

Quảng sư huynh hướng đồng bạn ném ánh mắt, đồng bạn kia lĩnh ngộ, cũng không xông qua tuyến, mà là hạ thấp, chuẩn bị đáp xuống mặt đất gọi viện binh.

- Lại động một bước, chết!

Mũi tên của Giang Trần, nhắm ngay tên đệ tử hạ xuống kia.

Quảng sư huynh khàn giọng nói:

- Tiểu tử, xem ra, ngươi là muốn đắc tội chết Càn Lam Bắc Cung chúng ta.

- Đừng nói nhảm nhiều như vậy! Ngoan ngoãn ở lại đó không nhúc nhích. Hiện tại điều kiện thay đổi, ai động thoáng một phát, chết!

Giang Trần há không biết bọn hắn đánh cái bàn tính gì.

Ở đây đánh không lại, phân không ra đuổi theo giết cướp, liền nghĩ cầu viện binh.

Đừng nhìn những người này hung hãn, nhưng thực đến trước mắt sống chết, nguyên một đám so với ai khác còn thức thời, đều cẩn thận từng li từng tí không nhúc nhích, sợ bỗng nhúc nhích, sẽ bị Giang Trần bắn chết.

Dưới cục diện bế tắc như thế, ước chừng giằng co một phút đồng hồ, Giang Trần cười ha ha, đoán chắc nhóm người Câu Ngọc đã ly khai rất xa.

Đám người kia muốn đuổi theo, chỉ sợ cũng đuổi không kịp.

Lập tức mang theo vài phần đùa cợt, liếc nhìn Quảng sư huynh nói:

- Đây không phải rất nghe lời sao. Không muốn ta giết người, các ngươi cũng đừng nóng vội đuổi theo tử lộ!

Giang Trần nói xong, thúc giục Kim Dực Kiếm Điểu, hóa thành một đạo kim sắc lưu quang, hướng lộ tuyến nhóm người Câu Ngọc ly khai đuổi theo.

Đám người Quảng sư huynh, lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm. Quảng sư huynh kia diện mục âm tàn:

- Lão Ngũ, ngươi đi thông tri Dịch sư huynh, những người khác cùng ta đuổi theo!

- Tốt!

Một người trong đó lao xuống đám mây, đi thông tri đồng bạn.

Quảng sư huynh nghiến răng nghiến lợi:

- Thằng này, mặc kệ hắn có lai lịch gì, hôm nay nhục nhã, không thể cứ như vậy bỏ qua.

- Đúng, không thể bỏ qua.

- Tọa kỵ của bọn hắn, so với Thanh Dực Long của chúng ta còn cao, cánh chim toàn thân Kim sắc, sắc bén giống như đao kiếm, tản ra sáng bóng, chậc chậc, thật là không tệ.

- Hơn nữa số lượng nhiều như vậy, nếu đoạt đến, cho dù là một con, đoán chừng cũng có thể bán giá trên trời. Thứ này Thiên Quế Vương Quốc chúng ta không có, vật dùng hiếm là quý!

- Nói nhảm nhiều như vậy làm gì, truy!

Quảng sư huynh thúc dục Thanh Dực Long, nghiến răng nghiến lợi xông lên trước nhất.

- Hắc hắc, xem ra các ngươi còn chưa từ bỏ ý định!

Đột nhiên, trong đám mây truyền đến một tiếng cười lạnh.

Cơ hồ cùng lúc đó, một tiếng xé gió xuyên phá mây mù, hóa thành một lưu tuyến đáng sợ, trực tiếp phóng tới cái ót của Quảng sư huynh.

Mũi tên này đến cực kỳ đột nhiên, tốc độ cực nhanh, quả thực là nhanh như lưu tinh.

Quảng sư huynh kia vội vội vàng vàng, căn bản không kịp phản ứng.

Phanh!

Mũi tên kia bắn trúng cái ót của Quảng sư huynh!

- A!

Quảng sư huynh kêu thảm một tiếng, bất quá lập tức, hắn lại phát hiện, đầu của mình cũng không có bay mất, bay mất chỉ là mũ bảo hiểm trên đầu.

- Mũi tên này, là cảnh cáo. Lại truy, mũi tên tiếp theo, tất giết ngươi!

Giang Trần hừ lạnh một tiếng.

Nếu như không phải mới vào Thiên Quế Vương Quốc, không muốn tùy ý sát nhân, dùng hành vi của Quảng sư huynh này, Giang Trần sớm đã giết mấy lần!

Quảng sư huynh hồn phi phách tán, ở trên ót sờ sờ, xác định đầu của mình không có dọn nhà, lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm. Trên đầu, trên cổ, trên lưng, đều là mồ hôi lạnh.

Mũi tên này, quá nhanh, quá tấn mãnh rồi, quả thực để cho người khó lòng phòng bị.

Nếu như không phải đối phương lưu thủ, chỉ sợ hắn đã bị bắn thành thịt vụn, còn có mệnh ở đây sao?

- Quảng sư huynh, còn truy hay không?

Ánh mắt Quảng sư huynh hung lệ, hung tính bị kích phát, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Đi xuống trước, chờ Dịch sư huynh đến, cùng một chỗ truy! Không giết người kia, ta nuốt không trôi cơn tức này!

Đơn thuần tốc độ, Kim Dực Kiếm Điểu có thể nói thập phần hoàn mỹ, hành trình ngắn chạy nước rút, tốc độ cơ hồ là vô địch.

Nhưng luận lâu dài, thân thể Kim Dực Kiếm Điểu không lớn, cấu tạo cánh chim không thể phi hành lâu, sức chịu đựng không phải quá tốt.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT