Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 233: Lão đầu giả ngu mại manh không tiết tháo

Mà lão nhân này là Đan Dược Sư, tựa hồ đối với những thủ đoạn đường ngang ngõ tắt kia, căn bản khinh thường chú ý, có một loại thanh cao tự sinh.

Người như vậy, dù tính tình có chút cổ quái, nhưng luận bản tính, là tuyệt đối không xấu.

- Ta nghe lầm?

Giang Trần cố ý nói.

- Trăm phần trăm nghe lầm.

Lão đầu rất chân thành gật đầu.

- Nói như vậy, ta có thể ly khai, có thể đi vương đô?

- Đương nhiên có thể a, vì cái gì không thể?

Lão đầu một bộ rất kỳ quái, phảng phất Giang Trần hỏi vấn đề này quả thực là không hiểu thấu.

Không thể không nói, tính cách lão nhân này, ngược lại có chút ít Lão Ngoan Đồng. Biết giả ngu, biết mại manh, biết đùa nghịch tính tình.

Giang Trần trêu chọc hắn cũng trêu chọc đủ rồi, lập tức cười cười:

- Phí lão đúng không, như vậy đi, qua một thời gian ngắn, ngươi đi vương đô tìm ta.

- Thật sự?

Tròng mắt Phí lão bốc lên tinh quang.

- Ngươi thấy ta giống lừa đảo sao?

- Không giống không giống.

Lão đầu lắc đầu như trống bỏi.

- Lão đầu ta lần đầu tiên chứng kiến ngươi, đã cảm thấy ngươi ngọc thụ lâm phong, diện mạo bất phàm, chính là nhân trung long phượng, thần tiên hạ phàm... để cho lão đầu ta nhịn không được muốn cùng ngươi thân cận, thậm chí hận không thể lập tức trảm đầu gà, đốt giấy vàng, kết bái làm huynh đệ kim lan.

Mã thí tâng bốc như nước thủy triều, lời nịnh hót cuồn cuộn, sáo lộ thành thạo không thể lại thành thạo.

Giang Trần phát hiện, lão nhân này tựa hồ cùng mình đồng dạng, hoàn toàn không có tiết tháo a.

Một đường đưa đến đại lộ, lão đầu giống như tiễn đưa thân nhân, vẫy tay:

- Đi thong thả a, một đường cẩn thận, trên đường có việc, báo danh hào của lão phu.

Lời này nói, muốn bao nhiêu tri kỷ có bấy nhiêu tri kỷ a.

Ngoại trừ Giang Trần, bọn người Câu Ngọc cùng Giang Phong, đều cảm giác giống như nằm mơ. Bọn hắn còn tưởng rằng, kiếp sống hai mươi năm dược nô là miễn không hết a.

Không nghĩ tới, Giang Trần lừa dối vài câu, liền lừa lão đầu choáng váng, vậy mà thái độ khác thường, tựa như thân nhân tiễn đưa bọn hắn ly khai.

- Trần Nhi, ngươi...

Giang Phong muốn nói chút gì đó.

- Phụ thân, đi thôi. Lão nhân này, về sau là người của chúng ta rồi.

Giang Trần cười ha ha. Vừa rồi hắn đào hố, lão đầu liền tự mình nhảy xuống, hơn nữa là rất thích ý nhảy xuống.

Hai mươi năm dược nô, Giang Trần cười cười, có một lão đầu như vậy làm dược nô cho mình, cũng là một sự tình thú vị.

...

Trong Thanh Dương Cốc, hai Dược Đồng Đại Đản cùng Nhị Đản nghẹn họng nhìn trân trối, vẻ mặt mê hoặc, miệng há to có thể nhét một cái đùi gà.

- Phí lão, tiểu tử kia, thoạt nhìn là nói hưu nói vượn a. Cứ như vậy thả bọn họ đi?

Đại Đản cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

- Đúng vậy a, ta xem tiểu tử kia tám phần không phải người tốt lành gì.

Nhị Đản cũng rất không minh bạch.

- Hắc hắc.

Phí lão cười cười, lão thần khắp nơi ở trên mặt ghế nằm xuống.

- Các ngươi biết cái gì? Lão đầu ta sống mấy trăm tuổi, người nào chưa thấy qua? Tiểu tử này, hư hư thật thật, cùng lão đầu ta là người một đường. Thời điểm nên giả ngu liền giả ngu, thời điểm nên ra vẻ đáng thương thì ra vẻ đáng thương, thời điểm nên làm đại gia, một chút cũng không khách khí.

- Cùng ngài là người một đường?

Đại Đản cùng Nhị Đản càng mơ hồ.

- Ân, người một đường.

Lão đầu rất say mê híp mắt, trong miệng còn hừ hừ cười nhỏ. Vừa rồi hắn giả ngu kia, kỳ thật cũng là thăm dò.

Kết quả lão đầu phát hiện, tiểu tử kia, so với hắn còn có thể giả ngu. Này rất hợp khẩu vị của hắn a.

Lão đầu hắn là người rất hay tự kỷ, tự yêu chính mình, hắn cảm thấy, Giang Trần cùng hắn là người một đường, vậy tuyệt đối không phải người xấu, tuyệt đối không phải người ăn nói bừa bãi.

Còn nữa, từ các chi tiết phân tích, tiểu tử này báo ra những đan danh kia, con mắt cũng không nháy thoáng một phát. Đây cũng không phải là người bình thường có thể nói ra.

Nếu như không có đan dược đại sư chỉ điểm, có thể có kiến thức như vậy?

Khỏi cần phải nói cái khác, chỉ là Tẩy Trần Tố Tâm Đan, toàn bộ Thiên Quế Vương Quốc, có mấy người nghe nói qua đan dược này?

Cho nên, Phí lão nhìn như hồ đồ, kì thực rất khôn khéo. Ít nhất sơ bộ suy đoán ra, Giang Trần hẳn không phải ăn nói lung tung.

Hơn nữa, vương đô cách đây cũng không bao xa. Dù tiểu tử này lừa bịp, Phí lão muốn tìm hắn phiền toái, tùy thời có thể đi.

Bất quá, Phí lão sống mấy trăm năm, trực giác rất mẫn cảm. Lúc này đây, trực giác của hắn suy đoán, tiểu tử này có lẽ không lừa gạt hắn.

Dù sao dược nô gì đó, hắn căn bản không thiếu.

Định ra cái quy củ dọa người kia, kì thực là không muốn quá nhiều người rảnh rỗi chạy tới Thanh Dương Cốc, quấy rầy Thanh Dương Cốc tài bồi Linh Dược.

Cũng không phải bản thân lão nhân này hung thần ác sát đến cỡ nào.

Ở trên điểm này, Thanh Dương Cốc cùng Càn Lam Bắc Cung hoàn toàn chính xác khác nhau rất lớn.

Chính như Đường Long nói, chỉ cần đi ra khu vực của Càn Lam Bắc Cung cùng Thanh Dương Cốc, trên đường đi liền không có phiền toái gì đáng nói.

Sáng sớm ngày hôm sau, liền tới vương đô Thiên Quế Vương Quốc.

Bay ở chỗ cao, xa xa nhìn lại, vương đô của Thiên Quế Vương Quốc cực kỳ đồ sộ, một tòa thành trì cự đại, giống như một khỏa Minh Châu khảm nạm trên đại địa.

Cửa thành cao lớn, kiến trúc rộng rãi, vương đô giáp sĩ mặc áo giáp, cầm binh khí, từng cái chi tiết, đều chứng minh địa vị hiển hách của Thiên Quế Vương Quốc.

- Bốn đại vương quốc, danh bất hư truyền. Xem ra, trước kia chúng ta ở Đông Phương Vương Quốc, thật đúng là có chút ếch ngồi đáy giếng.

Câu Ngọc đứng trước Thiên Quế vương đô, nhìn qua thành trì cực lớn kia, hơi có chút cảm thán.

Có Đường Long cảnh cáo, bọn người Giang Trần tự nhiên sẽ không cưỡi Kim Dực Kiếm Điểu bay vào vương đô, mà ở bên ngoài cửa thành hạ cánh, nắm lấy Kim Dực Kiếm Điểu, từ cửa thành đi vào.

Có lệnh bài của Diệp Dung vương tử, vào thành ngược lại là thông suốt.

Thành vệ kia cùng cười nói:

- Chư vị có lệnh bài vương tử, về sau ra vào cửa thành, sẽ không cần kiểm tra nữa.

Tiến vào vương đô, đập vào mặt chính là khí tức phố phường phồn hoa.

Thông qua địa đồ mà Diệp Dung đưa cho Giang Trần, bọn người Giang Trần vừa đi vừa dạo, ước chừng một lúc lâu sau, rốt cục đi tới vương phủ của Diệp Dung.

Còn chưa đi đến cửa lớn, liền có một đám Võ Giả xích giáp từ hai bên tuôn ra, vũ khí sáng loáng chỉ hướng bọn người Giang Trần.

- Cửa vương phủ, người không có phận sự, không được ở nơi này du lịch!

- Chúng ta là bằng hữu của tứ vương tử, được tứ vương tử mời, đặc biệt tới bái phỏng.

Giang Trần lộ ra lệnh bài.

Những Võ Giả xích giáp kia nhìn thấy lệnh bài, xem chỉ chốc lát, đội trưởng khoát tay chặn lại, tất cả Võ Giả xích giáp đều thu vũ khí.

- Xin chờ một chút, ta đi thông báo tứ vương tử.

Chỉ một lúc sau, trong vương phủ liền truyền đến một tiếng cười cởi mở.

- Ha ha ha, sáng sớm hôm nay, liền nghe Hỉ Thước hót đầu cành, bổn vương véo tay tính toán, đã biết sẽ có khách quý tới chơi. Ai ngờ thật sự là huynh đệ ta tới chơi a?

Thanh âm cởi mở này, đúng là của Diệp Dung vương tử.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT