Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 235: Nan đề định cư vương đô mới 2

Diệp Dung có chút hổ thẹn, hắn làm một vương tử, nhưng ở rất nhiều sự tình, vương tử của Thiên Quế Vương Quốc, cũng không có bao nhiêu không gian làm việc thiên tư.

Hơn nữa, trọng yếu hơn chính là, quốc quân khảo sát tất cả con trai, phương diện này cũng ở trong phạm vi khảo sát. Nếu như một vương tử, động một chút lại đập vào cờ hiệu hoàng thất, làm đặc thù, làm việc thiên tư, khẳng định sẽ mất điểm ở trong nội tâm quốc quân.

Ngược lại là Giang Trần, lại vô cùng tiêu sái.

Tuy đi vào Thiên Quế Vương Quốc đãi ngộ bình thường, cùng Hắc Nguyệt Quốc cùng Đông Phương Vương Quốc đồng ý đãi ngộ vi cực nhân thần, hoàn toàn là cách biệt một trời.

Nhưng mà, Giang Trần càng ưa thích loại cảm giác này.

Loại khiêu chiến mới này, làm cho Giang Trần càng có nhiệt tình. Hơn nữa, hắn không cho rằng, mình sẽ ở vương đô, ngay cả thân phận quý tộc cũng lấy không được.

Đêm đó, ở dưới Diệp Dung an bài, bọn hắn vào ở một khách sạn hoàn cảnh rất tốt, đường đi mệt nhọc, có thể an an ổn ổn nghỉ ngơi, một đêm này cũng tính toán qua bình tĩnh.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Giang Trần liền gọi tám thân vệ tới, phân phối cho bọn hắn một ít nhiệm vụ, để bọn hắn đi thu thập các loại tình báo ở vương đô. Ví dụ như cơ cấu gì, cần tư cách gì, có thể có được thân phận quý tộc cấp gì.

Những sự tình vụn vặt này, Giang Trần tự nhiên không muốn đích thân đi làm.

Phái thuộc hạ đi làm, cũng là khảo sát năng lực làm việc, rèn luyện bọn hắn.

Còn Giang Trần, thì mang Câu Ngọc cùng Kiều Bạch Thạch, án lấy địa chỉ của Đường Long cho, ý định đi nhà Đường Long một chuyến.

Đường Long nhờ bọn hắn mang đồ vật, tuy Giang Trần không biết là cái gì, nhưng từ khẩu khí của Đường Long có thể phán đoán, thứ này đối với nhà Đường Long, phi thường trọng yếu.

Nhà của Đường Long, ở khu vực dân nghèo của Tây Bắc vương đô, đi khắp hang cùng ngõ hẻm, Giang Trần thật vất vả mới tìm được cái hẻm nhỏ này.

Ngõ nhỏ vô cùng bẩn, làm cho Câu Ngọc là nữ tử xuất thân vương thất, cũng hơi có chút không thích ứng.

Bất quá nàng chứng kiến vẻ mặt Giang Trần lạnh nhạt, cũng đi thử vài bước, bước chân đạp xuống, cũng không thấy được hẻm nhỏ này ô uế cỡ nào.

Nhà của Đường Long, là một gian nhà trệt, lộ ra thập phần cũ nát, nhưng mà trong trong ngoài ngoài quét dọn thập phần sạch sẽ.

Ba người Giang Trần gõ cửa, mở cửa là một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi. Thiếu nữ này nhìn thấy người xa lạ, khuôn mặt thanh tú hơi có chút hiện hồng.

Lắp bắp hỏi:

- Ngươi... Các ngươi... Tìm ai?

- Đây là nhà của Đường Long sao?

Giang Trần cười hỏi.

- Đúng... Đúng vậy, các ngươi là ai?

Thiếu nữ kia có chút cảnh giác.

Trong buồng lại truyền đến một thanh âm:

- Chị dâu, có phải ca ca ta trở lại hay không? Có phải ca ca mang thứ đó tiễn đưa trở lại hay không?

Thanh âm này, nghe không lớn, đoán chừng cùng Giang Trần tuổi không sai biệt lắm.

- Là Đường Long phó thác chúng ta tới, nơi này có đồ vật, hắn nhờ chúng ta tiện thể đưa đến. Các ngươi kiểm lại một chút đi.

Giang Trần đem đồ vật đưa cho cô gái kia.

Cô gái kia mặt đỏ lên, hai tay ở trên quần áo lau vài cái, lúc này mới thò tay tiếp, đỏ mặt đi vào trong phòng.

Sau một lúc lâu, buồng trong truyền đến một tiếng kích động:

- Ha ha, thật là Ô Linh Mộc, chị dâu, thật là Ô Linh Mộc. Ha ha, nói như vậy, qua mấy ngày Càn Lam Nam Cung chữa bệnh từ thiện, ta liền có tư cách báo danh rồi. Chị dâu, ta... về sau ta có thể đi đường bằng hai chân rồi! Ca, ngươi thực là hảo đại ca của ta!

Người trẻ tuổi trong kia, xem ra rất kích động, phát ra tiếng kêu to ngao ngao, tựa hồ bị đè nén thật lâu, rốt cục ở thời khắc này phóng thích.

Thiếu nữ thô y kia lại đi ra, thanh âm sợ hãi:

- Các ngươi là bằng hữu của Đường Long sao? Mời vào uống chút nước a?

Giang Trần hướng trong phòng nhìn nhìn, xem người một nhà này sinh hoạt, đủ mộc mạc a. Thoạt nhìn, điều kiện tựa hồ rất không tốt.

Giang Trần cũng không muốn thêm phiền toái cho bọn hắn, đồ vật đã đưa đến, cũng coi như hoàn thành Đường Long nhờ vả.

- Nước liền không cần, đồ vật đã đưa đến, chúng ta liền cáo từ.

Cô gái kia nghe nói bọn hắn không vào nhà, cũng thở dài một hơi. Hiển nhiên, trong nhà kém như vậy, nàng xem mấy người này ăn mặc hẳn là rất cao quý, cho nên cũng không biết chiêu đãi nhóm khách nhân này như thế nào.

- Cái kia... Cái kia, Đường Long, hắn có khỏe không?

Thiếu nữ này lấy hết dũng khí, hỏi một câu.

- Ha ha, rất tốt, bất quá hắn gần đây có chút bề bộn, tựa hồ phải qua một hồi mới có thể trở về. Ngươi là lão bà của hắn? Ngược lại không nghĩ tới, thằng này vậy mà có lão bà rồi, ha ha.

Giang Trần cười cười, khoát khoát tay liền đi ra.

Ly khai nhà Đường Long, Giang Trần cũng không vội về khách sạn, mà là đi bộ trong vương đô. Vương đô rất lớn, muốn đi dạo, không có mười ngày nửa tháng, căn bản là đi dạo không hết.

Một nhóm ba người đang đi, bỗng nhiên nhìn thấy trước mặt có hai người vội vàng quẹo vào một đầu phố.

- Hắc hắc, nhanh lên, nhanh lên. Nghe nói Nguyện Vọng Tháp đã mở ra. Lúc này đây, toàn bộ Nguyện Vọng Tháp mở ra mười một tầng, còn kém mấy tầng cuối cùng không có mở ra. Đi thử thời vận.

- Đừng nói nhảm, đi thôi!

- Móa nó, lần này lão tử liều mạng, nhất định phải làm một cái nguyện vọng chín tầng trở lên, ta nghe nói, nguyện vọng ở đó, chỉ cần có thể hỗ trợ thực hiện, ít nhất có thể lấy được thân phận quý tộc Lục phẩm!

- Thôi đi... Ngươi đừng có nằm mộng. Loại nguyện vọng cấp bậc này, ngươi có thể thực hiện, người ta còn mang lên Nguyện Vọng Tháp sao? Ngươi giữa ban ngày nằm mộng làm gì a!

- Vậy cũng không nhất định. Chuyện năm trước kia, các ngươi đã quên sao? Giống như giang hồ tán khách của một tiểu quốc, đến Thiên Quế Vương Quốc chúng ta lịch lãm. Vừa vặn đụng phải ngày Nguyện Vọng Tháp mở ra, hắn từ thâm sơn cùng cốc đến, không biết quy củ của Nguyện Vọng Tháp, trực tiếp xông mười một tầng nguyện vọng, kết quả ma xui quỷ khiến, nguyện vọng kia vừa vặn hắn có thể giải quyết. Người nọ thoáng cái phát đạt, hiện tại hình như là Ngũ phẩm quý tộc a! Cái này thật đúng là một đêm phất nhanh, lập tức cải biến vận mệnh, một bước lên mây a.

- Loại chuyện này, một trăm năm khả năng chỉ đụng một lần a. Ta vẫn là thực tế một chút, hi vọng có thể rút thăm được một nguyện vọng có thể làm cho ta lời ít tiền là được rồi.

Ba người Giang Trần, nghe được ba chữ "Nguyện Vọng Tháp" kia, lại nghe những người này nghị luận nhao nhao, bộ dạng tựa hồ rất thú vị.

- Nguyện Vọng Tháp, Thiên Quế Vương Quốc này bịp bợm thật đúng là nhiều, nếu không, ta cũng chơi một chút?

Dù sao không có việc gì, Giang Trần cũng muốn đi xem Nguyện Vọng Tháp kia, rốt cuộc là tình huống như thế nào, nghe giống như rất có ý tứ.

Nguyện Vọng Tháp, tọa lạc ở tây khu của vương đô Thiên Quế Vương Quốc. Khối khu vực này, vẫn luôn là khu vực náo nhiệt nhất vương đô.

Nguyện Vọng Tháp, hoàn toàn chính xác là một tòa tháp, là một trong những Thánh Địa của Thiên Quế Vương Quốc.

Hàng năm lúc này, Nguyện Vọng Tháp này đều rất náo nhiệt.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT