Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 248: Ám sóng bắt đầu khởi động

- Cái bản án này, Luật đô thống tự mình hỏi đến, hơn nữa...

- Thế nào? Các ngươi hẳn là cảm thấy, bợ đỡ được Luật đô thống, thì mệnh lệnh của ta không vào tai các ngươi?

Cái gọi là Đan Hạp Tử, kỳ thật cũng là một gian trong vùng Hắc Lao.

Đây là chuẩn bị cho nhân vật đặc thù, là đãi ngộ khách quý trong Hắc Lao. Tiến vào Đan Hạp Tử, liền đại biểu người này ở Hắc Lao được bảo hộ.

Bằng không thì ném vào Hắc Lao, cùng một đám dân liều mạng giam chung một chỗ, hảo hảo một người đi vào, không chết cũng phải lột da.

Mà Đan Hạp Tử, tuy diện tích không lớn, nhưng mà biệt lập, không bị tử tù khác quấy rối, hoàn toàn chính xác là đãi ngộ của khách quý.

- Ta cuối cùng nói một lần, đưa hắn đến Đan Hạp Tử.

Điền đại đội trưởng thản nhiên nói.

- Các ngươi có thể lựa chọn nghe Luật đô thống, hậu quả, chính các ngươi cân nhắc.

Mấy Long Nha vệ kia hai mặt nhìn nhau, trong nội tâm cũng vô cùng xoắn xuýt. Địa vị của Luật đô thống cao, chỗ dựa càng lớn, đây là tất nhiên.

Nhưng mà, Điền đại đội trưởng là người lãnh đạo trực tiếp của bọn hắn, hơn nữa bình thường đối với bọn họ quả thực không tệ. Ở trong 100 đại đội của Long Nha vệ, Điền đại đội trưởng là nổi danh bao che khuyết điểm, vì lợi ích của thủ hạ, ngay cả đô thống cũng dám chống đối.

Người lãnh đạo như vậy, bọn hắn là thật lòng ủng hộ.

Nếu như nghe Luật đô thống, đưa Giang Trần vào Hắc Lao, như vậy chẳng khác nào triệt để đắc tội Điền đại đội trưởng.

Sau đó, nếu như Điền đại đội trưởng đem chuyện bọn chúng vơ vét tài sản ghi thành báo cáo, đưa cho Long Nha vệ giám sát tư, như vậy chờ đợi bọn hắn, chính là quân pháp xử trí nghiêm khắc.

Nhẹ thì lột bỏ danh hiệu Long Nha vệ, nặng thì trực tiếp bị quân pháp xử tử!

Loại sự tình vơ vét tài sản này, có thể nhẹ có thể nặng. Không có người truy cứu, một chút việc cũng không có. Một khi có người bắt lấy không tha, cái kia chính là đại sự.

Hơn nữa, người lãnh đạo trực tiếp của mình cầm lấy không tha, chuyện này liền càng lớn.

Ai cũng biết, Điền đại đội trưởng là nổi danh bao che khuyết điểm, nổi danh chiếu cố thuộc hạ. Nếu như ngay cả hắn cũng muốn đích thân vạch tội, vậy tên kia phạm lỗi nặng bao nhiêu?

Có thể hỗn đến Long Nha vệ, ai cũng không phải người ngu.

Do dự một chút, tiểu đội trưởng kia vội nói:

- Điền đội, chúng ta đều là binh ngài mang đi ra, đương nhiên nghe ngài.

- Điền đội yên tâm, việc này, mấy người chúng ta ở bên ngoài sẽ không nói lung tung. Tuyệt không cho Luật đô thống biết rõ.

- Đúng, chúng ta nghe Điền đội.

Điền đại đội trưởng vốn là híp mắt, nếu như mấy gia hỏa này do dự quá lâu, hắn tuyệt không ngại dùng phương thức lãnh khốc nhất, đá bọn chúng ra đội ngũ của mình, sau đó sử dụng quân pháp trị tội bọn hắn.

Thấy bọn họ cuối cùng không có mất phương hướng quá xa, Điền đại đội trưởng nhàn nhạt gật đầu:

- Mặc dù mấy người các ngươi không nói loạn, việc này cũng không lừa được quá lâu. Bất quá, nếu như Luật đô thống có ý kiến gì, để cho hắn tới tìm ta. Cái bản án này, lúc ban đầu là các ngươi xử lý a? Hắn là cái gì, tay kéo quá dài rồi.

- Dạ dạ, dù sao chúng ta đi ra ngoài, tuyệt không nói loạn là được.

Tiểu đội trưởng kia cam đoan.

Bọn hắn chắc chắn sẽ không nói ra, một khi nói ra, bọn họ là hai đầu không nịnh nọt, đến lúc đó là tự tìm khổ ăn.

Điểm này, Điền đại đội trưởng ngược lại là rất yên tâm.

- Nơi đây giao cho ta, các ngươi đi xuống trước đi.

Điền đội trường vung tay lên, đuổi mấy gia hỏa kia đi.

Mấy đội viên Long Nha vệ kia đi ra, Điền đại đội trưởng đối với Giang Trần nói:

- Giang Trần, lời nói thừa thãi ta không nói nhiều, Tứ vương tử đối với ta ân trọng như núi. Ngươi là khách quý của hắn, ta sẽ không để cho ngươi ở nơi này chịu thiệt. Cái bản án này, ta vừa tìm hiểu thoáng một phát, rất phức tạp. Sau lưng khẳng định có người dùng sức. Nếu như Càn Lam Bắc Cung hướng trong chết cắn, ta không xác định Tứ vương tử cuối cùng có thể gánh nổi hay không.

Điền đại đội trưởng này dĩ nhiên là người của Tứ vương tử Diệp Dung, Giang Trần giật mình, cười cười:

- Ngươi nói cho Tứ vương tử, chuyện này, nếu như hắn không tiện hỏi đến, có thể yên lặng theo dõi kỳ biến. Ta sẽ không trách hắn. Ta ngược lại hiếu kỳ, Luật đô thống kia là người nào? Cùng Càn Lam Bắc Cung có liên quan gì?

Điền đại đội trưởng than nhẹ một tiếng:

- Việc này nói rất dài dòng. Càn Lam Bắc Cung, ở trong Tứ đại đạo tràng xưa nay cường thế, ẩn ẩn tự cho mình là đệ nhất đạo tràng. Bất kể là Càn Lam Bắc Cung, hay là Luật đô thống, bọn hắn đều cùng Đại vương tử đi rất gần. Mà Đại vương tử, thì là một trong mấy người chọn lựa kế nhiệm quốc quân, tiếng hô cao nhất.

Trải qua Điền đại đội trưởng đơn giản chải vuốt, Giang Trần đại khái đã hiểu được.

Càn Lam Bắc Cung cũng tốt, Luật đô thống cũng tốt, đại nhân vật sau lưng bọn hắn, là Thiên Quế Vương Quốc Đại vương tử, người được đề cử Thái tử tương lai.

- Nói như vậy, ta tiện tay đánh chết một tên cướp, vậy mà trong lúc vô tình, gây động một hồi vương tử tranh đấu?

Giang Trần nhịn không được nở nụ cười khổ, hắn cũng không nghĩ tới, thế cục Thiên Quế Vương Quốc này nhạy cảm như vậy, một chuyện nhỏ, vậy mà có thể gây ra gợn sóng lớn như thế.

- Nói gây ra vương tử tranh đấu, khả năng hơi có chút nói quá. Nhưng Đại vương tử hiển nhiên muốn mượn cơ hội này, gõ Tứ vương tử thoáng một phát, cái này từ trên một ít chi tiết, đã biểu hiện ra rất rõ ràng.

Gõ Tứ vương tử?

Trong nội tâm Giang Trần có chút khó chịu. Vương tử các ngươi tranh đấu, cầm ta giết gà dọa khỉ? Coi như ngươi là Đại vương tử, thì tính sao?

Không phải Giang Trần thích gây chuyện, việc này từ khi bắt đầu, là Càn Lam Bắc Cung khơi mào.

- Cái này là giết gà dọa khỉ sao? Ta là con gà đáng thương kia? Mà Tứ vương tử, thì là con khỉ?

Giang Trần cười lạnh nói.

Điền đại đội trưởng sững sờ, cũng cười khổ:

- Đại vương tử sát phạt quyết đoán, trong mắt hắn, không có người nào không thể hi sinh. Hắn muốn giết một người, tựa như giết một con sâu cái kiến.

- Con sâu cái kiến?

Giang Trần giận quá thành cười.

- Rất tốt, rất tốt. Hay cho câu giết gà dọa khỉ. Bất quá, mặc dù hắn coi ta là một con gà đợi làm thịt, lần này chỉ sợ khiến hắn thất vọng rồi.

- A?

Con mắt Điền đại đội trưởng sáng ngời.

Nhưng Giang Trần lại cười nhạt một tiếng, ngồi xếp bằng, dứt khoát nhắm mắt không nói.

Điền đại đội trưởng há hốc mồm, cuối cùng không có lại hỏi tới, mà chắp tay nói:

- Huynh đệ, sự tình phía trên, năng lực ta có hạn, không lẫn vào được. Ở chỗ này, coi như là Luật đô thống kia ra mặt áp ta, ta cũng sẽ không để ngươi chịu ủy khuất gì. Quyền hạn của ta, cũng chỉ có thể đến một bước này.

- Tốt, Điền đại đội trưởng có tình rồi. Phần nhân tình này, Giang Trần ta nhớ kỹ.

Giang Trần nhàn nhạt gật đầu. Hắn cũng biết, Điền đại đội trưởng này nói là lời nói thật, cũng là một người trung hậu.

...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT