Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 2515: Cổ Na bộ lạc (2)

Phảng phất, nam nhân có được tiếng nói từ tính, sẽ không là người xấu.

Ánh mắt người trẻ tuổi kia tràn đầy tính xâm lược, đảo qua cả đám nữ tu Nguyệt Thần Giáo, trong biểu lộ, cũng mang theo một chút vui vẻ.

Loại vui vẻ này, hình như có ba phần ngả ngớn, lại có ba phần thưởng thức.

Hiển nhiên, người trẻ tuổi kia, cũng bị tướng mạo của những nữ nhân Nguyệt Thần Giáo kinh đổ. Hắn ở Khổ Man tộc, tính toán là quý tộc rồi.

Với tư cách quý tộc, hưởng thụ lấy tài nguyên tốt nhất của Khổ Man tộc, hưởng dụng nữ nhân đẹp nhất Khổ Man tộc, đối với Khổ Man tộc đều là đương nhiên.

Thế nhưng mà, chứng kiến những nữ tu của Nguyệt Thần Giáo, hắn mới biết được, nguyên lai hắn ở Khổ Man tộc hưởng dụng những nữ nhân kia, tất cả đều là rác rưởi!

- Bổn vương rốt cục minh bạch, vì cái gì những người đi trước của Khổ Man tộc, sinh sinh tử tử, đều không quên địa bàn Nhân tộc. Chư vị Tiên Tử, bổn vương cả gan hỏi một câu, nữ tử Nhân tộc các ngươi, mỗi cái đều như các ngươi, lớn lên đẹp như Tiên Tử trên bầu trời sao?

Ngữ khí của người trẻ tuổi kia hơi có vẻ ngả ngớn, nói đến đây, còn giả bộ chắp tay, học đòi văn vẻ.

Hi Viên Thánh Nữ tựa hồ bị khí độ của quý tộc tuổi trẻ mê hoặc, lớn mật nói:

- Mới không phải a! Ngươi vận khí tốt, gặp được Nguyệt Thần Giáo chúng ta...

- Hi Viên, ngươi câm miệng cho bổn giáo!

Đại giáo chủ quả thực chịu không được Hi Viên Thánh Nữ này. Đến lúc nào rồi, còn phạm hoa si?

Người trẻ tuổi kia, rõ ràng lai giả bất thiện a!

Đại giáo chủ cũng bất đắc dĩ. Những môn hạ đệ tử này, tuy thiên phú đều không kém. Thế nhưng mà Nguyệt Thần Giáo gần đây rất ít vào đời tu hành, cho nên ở phương diện đạo lí đối nhân xử thế, thật sự quá yếu. Trong lúc mấu chốt này, rõ ràng còn vô tri không sợ như vậy! Không nhìn ra sau lưng người trẻ tuổi kia khách khí, ẩn núp hung hiểm hạng gì.

Hi Viên Thánh Nữ liên tục bị Đại giáo chủ quát lớn, kỳ thật trong đầu rất không thoải mái. Bất quá ở trước mặt Đại giáo chủ, nàng nào dám giương oai?

Lầm bầm lấy miệng, lại không có nói cái gì nữa.

Nhưng quý tộc trẻ tuổi lại mẫn cảm lưu ý đến một màn này, khẽ cười nói:

- Vị tiểu muội muội này, ngươi đừng lo lắng, cứ việc nói. Bổn vương cam đoan, chỉ cần ngươi khách khách khí khí, bổn vương nhất định sẽ khách khách khí khí. Bổn vương làm người, gần đây đều là như thế.

Hi Viên Thánh Nữ có chút khó xử. Nàng bản năng đối với tuổi trẻ quý tộc kia có hảo cảm, nhưng lại e ngại Đại giáo chủ trách nàng.

Mím môi, không dám mở miệng. Nhưng ánh mắt lập loè, cho thấy tâm tư của nàng vẫn rất sinh động, rất có kích động.

Sắc mặt của quý tộc tuổi trẻ bỗng nhiên trầm xuống, trừng mắt nhìn Đại giáo chủ:

- Ngươi, trước câm miệng!

Nói xong, tuổi trẻ quý tộc nói ối với một gã lão giả bên người:

- Cốt Kỳ, nếu như nữ nhân này lại nói tiếp, ngươi liền bắt nàng, lột sạch y phục của nàng, ném cho dũng sĩ của Cổ Na Man tộc ta thay nhau hưởng dụng!

Người trẻ tuổi kia, trước đó còn hào hoa phong nhã, sau một khắc, hắn mới mở miệng, liền như ác ma, lộ ra sắc mặt hung ác.

- Vâng, Cốt Kình Thiên vương tử.

Lão giả tên là Cốt Kỳ kia ôm quyền trả lời.

Cốt Kỳ nói xong, hướng về phía Nguyệt Thần Giáo Đại giáo chủ nhếch miệng cười cười, ẩn ẩn phát ra khí thế, làm cho Nguyệt Thần Giáo Đại giáo chủ cũng tâm hoảng ý loạn, cảm giác được một loại lực lượng tuyệt vọng, hoàn toàn khống chế cả người nàng, không cách nào chống cự.

Loại khí thế vô hình này, làm cho trong nội tâm Nguyệt Thần Giáo Đại giáo chủ tràn ngập tuyệt vọng:

- Thiên Vị, cái này nhất định là Thiên Vị cường giả...

Giờ phút này tâm tình của Nguyệt Thần Giáo Đại giáo chủ, quả thực là như rơi vào hầm băng. Trước kia, nàng còn ôm một ít ý niệm may mắn trong đầu, liều chết chiến một trận, có thể phá vòng vây.

Thế nhưng mà, khi mấy lĩnh tụ của Khổ Man tộc đi tới, nàng liền ý thức được, chỉ sợ phá vòng vây cũng không có dễ dàng như vậy.

Giờ phút này chứng kiến Cốt Kỳ thi triển thực lực, nàng triệt để chìm vào đáy cốc. Nàng biết rõ, trong trận doanh đối phương, lộ ra thực lực có thể áp đảo sự hiện hữu của các nàng.

Loại lực lượng này, so với Nguyệt Thần Giáo các nàng mạnh hơn rất nhiều.

Nếu như là cường giả Đế cảnh, cho dù là cường giả có thể so với Đan Cực Đại Đế, Đại giáo chủ cũng có tự tin đối kháng thoáng một phát.

Thế nhưng mà, nàng bi ai phát hiện, nhân vật lĩnh quân của Khổ Man tộc, dĩ nhiên là Thiên Vị!

Cái này căn bản không phải tồn tại nàng cố gắng dốc sức liều mạng có thể đối kháng. Nói không dễ nghe một chút, nàng thậm chí không có tư cách cùng người ta ngang hàng đối kháng.

Đế cảnh so sánh với Thiên Vị, lại được coi là cái gì? Một cái trên trời, một cái dưới đất, tuyệt đối cách biệt một trời.

- Tốt rồi.

Người tuổi trẻ kia, chính là vương tử của Khổ Man tộc Cổ Na bộ lạc, lại lần nữa lên tiếng. Thanh âm lại khôi phục đến từ tính tràn ngập mị lực lúc trước.

Hướng Hi Viên Thánh Nữ vẫy vẫy tay:

- Tiểu muội muội, ngươi đi tới nói, bổn vương cam đoan, không có người sẽ mắng ngươi, cũng không có ai có thể hung ngươi.

Mới đầu Hi Viên Thánh Nữ còn có chút chần chờ, nhưng mà động tác ngoắc của vương tử Cổ Na bộ lạc, vậy mà có chứa một loại mị lực không hiểu, làm cho Hi Viên Thánh Nữ không tự chủ được, phảng phất đầu óc mất linh, ánh mắt si mê, hướng đối phương đi đến.

- Hi Viên, ngươi làm gì?

Phía sau nàng, một đồng môn nhịn không được nhắc nhở.

Vương tử Cổ Na bộ lạc kia, sắc mặt trầm xuống, bỗng nhiên tiện tay trảo một cái, hư không có một đạo lực lượng vô hình, đã nắm người nữ đệ tử này trong tay.

Thuận tay kéo một phát, quần áo toàn thân nữ đệ tử kia, liền bị lột sạch sẽ, sợi vải không dư thừa. Toàn thân tất cả chỗ hiểm, toàn bộ hiển lộ không thể nghi ngờ.

Một màn kích thích này, làm cho mấy vạn võ giả của Khổ Man tộc, mỗi một cái đều om sòm, phát ra các loại tiếng kêu cổ quái.

- Cầm đi đi, quy các ngươi hưởng dụng.

Thiên Kình vương tử này tiện tay ném, liền ném tên nữ đệ tử kia vào trong đám người.

Nữ đệ tử kia kêu thảm thiết không ngừng, liền bị đám võ giả Khổ Man tộc đè lên.

- Các ngươi, tốt nhất đừng nhúc nhích. Nếu không, bổn vương không ngại đưa bọn ngươi qua. Dù sao, dũng sĩ Khổ Man tộc chúng ta, cũng khát khao khó nhịn rồi.

Cốt Thiên Kình này như có hai tấm mặt nạ, có thể tùy ý hoán đổi.

Trong mắt Đại giáo chủ toát ra bi phẫn, nhưng miễn cưỡng khắc chế môn hạ xúc động. Không phải nàng không có tâm huyết, mà là nàng rất rõ ràng, hiện tại phản kháng, sẽ chỉ làm càng nhiều môn hạ gặp nạn.

- Tiểu muội, ngươi có thể nói.

Cốt Thiên Kình vương tử, lại đổi ra khẩu khí nhẹ nhàng, trong giọng nói, phảng phất trời sinh có một loại mị lực không hiểu.

Trên mặt Hi Viên Thánh Nữ rặng mây đỏ bay loạn, một mực hồng đến dưới cổ.

Hiển nhiên, lực sát thương của Cốt Thiên Kình này rất lớn, để cho tinh thần của nàng thất thủ, tâm viên ý mã.

Cốt Thiên Kình nhẹ nhàng vẫy tay một cái, Hi Viên Thánh Nữ liền thuận thế tựa vào ngực Cốt Thiên Kình, cảm thụ được hơi thở nam nhân cường hãn của Cốt Thiên Kình, Hi Viên Thánh Nữ càng là tình mê ý loạn.

---------


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT