Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 278: Hộ Quốc Linh Vương thọ yến

Giang Trần thấy đối phương như vậy, liền biết rõ Lăng Thiên Lý này hẳn là người tính cách cao ngạo, tùy ý cười cười, tùy tiện khách khí một câu:

- Kính đã lâu.

Nếu như là người hiểu tràng diện, sẽ khách khí đáp lễ một câu. Nhưng mà Lăng Thiên Lý này, lại cười nhạt một tiếng:

- Ngươi từ Đông Phương Vương Quốc tới, cũng không quá đáng mới một tháng, ta và ngươi cũng là lần đầu gặp mặt, ngươi kính đã lâu cái gì?

Giang Trần nhịn không được cười lên, hắn cho rằng Lăng Thiên Lý này chỉ là người ẩn ẩn làm người ta phát bực, trời sinh đạm mạc, không thích nói chuyện, lại không nghĩ rằng đối phương bén nhọn như vậy, ẩn ẩn tựa hồ có chút địch ý.

- Càn Lam Nam Cung đại danh đỉnh đỉnh, ta tự nhiên là kính đã lâu.

Thằng này đã không chú ý như vậy, Giang Trần cũng không có hứng thú cùng hắn nói nhảm nhiều.

Diệp Dung cũng không nghĩ tới Lăng Thiên Lý sẽ bỗng nhiên bén nhọn như thế, cười nói:

- Thiên Lý, ngươi cùng Giang Trần kết giao không nhiều lắm, về sau lui tới nhiều hơn, ngươi sẽ biết rõ, Giang Trần huynh đệ tuyệt đối đáng giá ngươi kết giao.

- Giang Trần, tính cách Thiên Lý là như vậy, hắn người này, trong nóng ngoài lạnh. Ngươi cùng hắn ở chung lâu rồi, sẽ hiểu hắn.

Diệp Dung hoà giải.

Điền Thiệu cũng cười nói:

- Đúng đúng, ngưu tầm ngưu mã tầm mã, người dùng bầy phân. Không phải người một đường, đi không đến một khối. Thiên Lý, Trần thiếu, niên kỷ lão Điền ta so với các ngươi lớn hơn một chút, xem người vẫn là rất chuẩn. Ta có thể đảm bảo, ở chung lâu rồi, các ngươi nhất định có thể trở thành bạn tốt.

Lăng Thiên Lý đạm mạc cười cười, từ chối cho ý kiến.

Giang Trần có chút nhún vai, cũng không nói gì. Hắn không phải loại tính cách cần phải cùng ai kết giao, cũng chưa bao giờ sẽ dùng mặt nóng đi dán mông lạnh người khác.

- Được rồi, thời gian không sai biệt lắm. Chúng ta xuất phát.

Nhìn ra được, Diệp Dung vì lần chúc thọ này cho Diệp thái phó, là chuẩn bị tỉ mỉ thoáng một phát. Xem hắn ăn mặc, không quá hào nhoáng, nhưng lại không mất khí phái của đệ tử vương thất, lộ ra cực kỳ vừa vặn.

Trên đường đi, tâm tình của Diệp Dung rất sáng sủa, cùng bọn người Giang Trần cười cười nói nói.

- Giang huynh đệ, Thiên Quế Vương Quốc chúng ta, có rất nhiều thịnh hội. Ví dụ như Nguyện Vọng Tháp, ví dụ như Bảo Thụ Tông tuyển bạt. Mà yến hội đại thọ của Diệp thái phó, cũng là một trong số đó.

Điền Thiệu trải qua trước đó chung hoạn nạn, đối với Giang Trần là hết sức thân mật. Lại nói tiếp, lần này hắn có thể đề bạt làm Phó Đô thống, chí ít có một nửa công lao là Giang Trần.

Cho nên, trên đường đi Điền Thiệu cùng Giang Trần giới thiệu rất nhiều.

- Bản thân Diệp thái phó, không màng danh lợi. Sở dĩ hàng năm đều muốn tổ chức sinh nhật, là mượn yến hội này, khảo sát trẻ tuổi của Thiên Quế Vương Quốc. Cho nên, có thể được mời, đều là tuổi trẻ tài tuấn 30 tuổi trở xuống của Vương Quốc. Đương nhiên, từng người được mời, tùy thân có thể mang theo mấy người. Mang theo khách nhân, không có hạn chế tuổi.

- Loại cơ hội này rất khó được, phàm là đệ tử có chút thể diện của Thiên Quế Vương Quốc, đều dùng nhận được thư mời của Diệp thái phó mà vẻ vang.

- Giang huynh đệ, loại trường hợp này, ngươi cũng không cần câu thúc cái gì. Diệp thái phó tâm tính siêu nhiên, ánh mắt nhìn người nhìn sự tình rất đặc biệt, xuất thân, địa vị,… đối với lão nhân gia ông ta mà nói, đều là phù vân. Ở chỗ của hắn, vương tử cùng thứ dân, bản chất không có gì khác nhau.

Tiền bối cao nhân, đứng ở đỉnh phong Vương Quốc, hắn tự nhiên không có lập trường tươi sáng rõ nét gì. Điểm này, Giang Trần cũng không hoài nghi.

- Ta nghĩ, lần này bên người Đại vương tử, người mang theo nhất định sẽ rất có tính nhắm vào. Giang Trần, ngươi phải có tâm lý chuẩn bị.

Trước kia sự tình của Giang Trần cùng Long Nha vệ, náo lớn như vậy, Luật Vô Kỵ bị quần chết đi sống lại, Đại vương tử với tư cách người sau lưng, nhất định sẽ khó chịu.

- Giang Trần, ngươi cũng đừng lo lắng. Trước mặt Diệp thái phó, mặc dù Đại Vương huynh có ý kiến, cũng không dám quá phận.

Diệp Dung thấy Giang Trần không nói, trấn an nói.

Giang Trần cười nhạt một tiếng:

- Đã đến nơi này, thì không có gì phải lo lắng.

Thái Phó biệt viện, nơi đẹp và tĩnh mịch nhất vương đô.

Một nhóm bốn người, rất nhanh liền đi tới cửa sân Thái Phó.

Lúc này cửa ra vào Thái Phó biệt viện, lại phi thường náo nhiệt. Phàm là đệ tử tuổi trẻ nhận được thư mời, cả đám đều đem mình thu thập kỹ càng, đến đây dự tiệc.

Mà cửa sân Thái Phó, một mỹ nhân xinh đẹp linh lung, dáng người uyển chuyển, mang theo dáng tươi cười rụt rè mà không mất nhiệt tình, tiếp đãi khách nhân.

- Giang Trần, nữ nhân này, tên là Đan Phi, từ nhỏ bị Quách thái phó thu dưỡng. Trên danh nghĩa là đệ tử của Quách thái phó, trên thực tế Quách thái phó đối đãi nàng như cháu gái, cực kỳ sủng nịch.

Thời điểm Điền Thiệu giới thiệu Đan Phi, tận lực đè thấp giọng, hiển nhiên đối với Đan Phi cũng hơi có chút kiêng kị.

Giang Trần nghe Điền Thiệu nói như vậy, ngẩng đầu nhìn Đan Phi một chút.

Nàng này đoan trang xinh đẹp, làn da trắng nõn, hơi thi phấn trang, giơ tay nhấc chân, liền có một loại ý tứ hàm xúc nữ cường nhân. Làm cho Giang Trần có ý niệm đầu tiên là… nữ nhân này không dễ chọc.

- Tiểu đệ Diệp Dung, bái kiến Đan Phi tỷ.

Tứ vương tử Diệp Dung, tính cách sáng sủa, đi ra phía trước, khóe môi nhếch lên vui vẻ, thi lễ.

- Diệp Dung? Ngươi con khỉ con này! Ân, mấy tháng không thấy, giống như lại cao một chút.

Nữ tử Đan Phi này, tuổi đại khái cùng Câu Ngọc không sai biệt lắm, so với Diệp Dung tự nhiên là lớn hơn không ít.

- Đan Phi tỷ, hôm nay loại trường hợp này, ngươi còn bảo ta như vậy, quá không cho tiểu đệ mặt mũi a!

Diệp Dung cố ý lộ ra chút uể oải, trên thực tế lại âm thầm cao hứng.

Hắn biết rõ, ái đồ Đan Phi của Diệp thái phó, đối với Diệp Dung hắn cảm nhận cũng không tệ lắm.

Đan Phi nhẹ nhàng cười cười, tay áo hơi động một chút, lộ ra da thịt tuyết trắng, càng thêm vài phần vũ mị.

Ngón tay nhẹ nhàng ở trên mũi Diệp Dung vuốt một cái:

- Mau vào đi, đám đại ca của ngươi đều đã đến.

Diệp Dung cười hắc hắc:

- Đan Phi tỷ, lão sư thân thể tốt chứ?

- Ân, lão nhân gia ông ta thanh kiện lắm. Bất quá gần đây lão nhân gia ông ta có chút sự tình phiền lòng. Ách, đúng rồi, chẳng lẽ ngươi không biết?

Đan Phi nhìn nhìn Diệp Dung mang ba đồng bạn, mắt hạnh ở trước mặt bọn người Giang Trần đảo qua, mang theo vài phần ngạc nhiên hỏi.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Diệp Dung sững sờ, trong lúc nhất thời nội tâm có chút trầm xuống, cảm giác mình phảng phất bỏ qua chuyện trọng yếu gì.

Đan Phi khoát tay áo:

- Được rồi, ngươi đi vào trước đi. Quay đầu lại có cơ hội sẽ trò chuyện. Ta còn phải tiếp đãi những người khác.

Vẻ mặt Diệp Dung đau khổ:

- Được rồi, Đan Phi tỷ, đợi chút nữa ngươi phải nói cho ta một chút. Lão sư đối với ta chiếu cố như vậy, ta cũng nên vì hắn phân ưu a?

Đan Phi than nhẹ một tiếng, lại không nói gì.

Diệp Dung biết tính cách của Đan Phi, thức thời dẫn dắt bọn người Giang Trần, đi vào trong.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT