Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 287: Kết quả để cho Đan Phi chấn kinh cái cằm 2

Không cần giải thích, ngươi hiểu hay không hiểu, cũng không cải biến được lão gia tử lựa chọn. Ngươi có thể hoài nghi lão gia tử lựa chọn, nhưng ngươi không thể hoài nghi quyền uy của lão gia tử.

- Lão gia tử, Tiểu Đan cả gan hỏi một câu, kia là vì sao?

Đan Phi vẫn còn có chút hiếu kỳ.

- Rất đơn giản, Hoàng Long Quan Hải Đồ này, là đồ nhái.

Lão gia tử tùy ý cười cười.

- Bất quá mặc dù đây là nguyên phẩm, lão phu cũng sẽ không tuyển nó là áp trục.

- Đồ nhái?

Đan Phi sững sờ.

- Nguyên phẩm cũng không đủ áp trục?

- Đúng vậy. Nguyên nhân có hai, thứ nhất, bản thân Hoàng Long Quan Hải Đồ là lão phu làm ra, chỉ là niên đại rất lâu, đã không người biết được lai lịch của nó, không nghĩ tới hậu bối đệ tử, rõ ràng đem đồ nhái thành chí bảo đến đưa cho lão phu. Ha ha, Đan Phi, ngươi nói, có phải lão phu ta sống quá lâu hay không?

- Lão gia tử sống lâu muôn tuổi, sống bao lâu cũng không tính lâu. Ngược lại là nguyên nhân thứ hai, Tiểu Đan rất muốn biết.

- Nguyên nhân thứ hai? Cái kia còn không đơn giản? Tự nhiên là có đồ vật, càng hấp dẫn lão phu, vật ấy, ở trong nội tâm lão phu, mới là áp trục chi bảo.

- A?

Đan Phi quả thực sững sờ, lại có vật càng tốt? Đó là cái gì? Đan Phi từ nhỏ được lão gia tử thu dưỡng, đối với lão gia tử thưởng thức, coi như là rất hiểu rõ.

Có đồ vật so với Hoàng Long Quan Hải Đồ càng để lão gia tử chú ý, mà Đan Phi nàng không có phát giác?

- Tiểu Đan, bắt đầu ghi bảng. Tên thứ ba, Hoàng Long Quan Hải Đồ đồ nhái; tên thứ hai, thú con Kiếm Xỉ Phi Hồ; áp trục chi bảo, Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu!

Lão gia tử vung tay áo lên, nắm bầu rượu gỗ không chút nào thu hút kia, trong miệng thì thào thở dài:

- Không thể tưởng được, tại Thiên Quế Vương Quốc, lão phu thậm chí có vinh hạnh nhìn thấy Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu, kỳ lạ quý hiếm, kỳ lạ quý hiếm!

Hiển nhiên, trong năm tháng dài dòng buồn chán của lão gia tử, đã từng ở địa phương nào uống qua Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu. Tuy không giống Thạch Tiêu Dao điên cuồng quên không được như vậy, nhưng thứ tốt, theo thời gian trôi qua, ấn tượng ở lại trong trí nhớ, cũng sẽ càng thêm sâu khắc.

Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu này, ban đầu ở trong nội tâm lão gia tử lưu lại ký ức cực kỳ khắc sâu. Lúc này, Giang Trần đưa lên phần lễ vật bất ngờ kia, lại trong lúc lơ đãng, tỉnh lại đoạn trí nhớ khắc sâu kia của lão gia tử, làm cho hai mắt lão gia tử khó được tỏa sáng!

Đan Phi thấy động tác này của lão gia tử, cả người cũng mất trật tự rồi.

Trong lúc nhất thời, nàng cơ hồ hoài nghi lão gia tử có phải lầm hay không. Nhưng lập tức bỏ đi ý niệm buồn cười kia, tầm mắt của lão gia tử, sao có thể nhìn lầm?

Thế nhưng mà, bầu rượu bằng gỗ kia, cùng những bảo vật chồng chất kia so sánh, thấy thế nào cũng giống như vịt con xấu xí ở trong bầy thiên nga.

Không nghĩ tới, lão gia tử từ trong một đống châu báu, lấy ra một tảng đá, cũng chọn nó làm áp trục chi bảo. Một màn này, cũng không tránh khỏi quá bất ngờ.

Chỉ là, bọn hắn ở trên đài cử động, người phía dưới lại nhìn không tới, không biết xảy ra chuyện gì, đều lo lắng chờ đợi.

Lúc này, Đan Phi từ sau đài đi ra, thanh âm dễ nghe êm tai lại lần nữa vang lên:

- Chư vị, trải qua lão gia tử một phen đánh giá chọn lựa, ba kiện bảo vật đứng hàng tam giáp, đã tuyển ra.

Nghe nói bảo vật đứng hàng tam giáp đã tuyển ra, những đệ tử phía dưới, vốn đang ầm ầm, thoáng cái đều tĩnh lặng lại.

Nguyên một đám mở to hai mắt, tràn đầy chờ mong, nhìn qua Đan Phi, hy vọng có thể từ trong ánh mắt Đan Phi, đọc ra tin tức bản thân được chọn trúng.

Chỉ tiếc, ánh mắt của Đan Phi không có nửa điểm đặc thù, trên khuôn mặt thanh nhã, cũng nhìn không ra bất luận cái gì.

Bất quá, Đan Phi càng như vậy, Diệp Đại càng ổn định. Nếu như Đan Phi cảm thấy tam giáp ngoài ý muốn, hoặc nhiều hoặc ít sẽ có chút biểu hiện đặc thù?

Đan Phi một chút tỏ vẻ cũng không có, cái kia đại biểu cái gì? Đại biểu cho lão gia tử chọn lựa đồ vật, không có bất kỳ lo lắng, Hoàng Long Quan Hải Đồ của Diệp Đại hắn, nhất định là áp trục chi bảo.

Đây cơ hồ không có bất kỳ lo lắng!

Nhất niệm đến đây, thân thể Diệp Đại cũng thẳng tắp, hướng trước sân khấu đến gần một bước, chuẩn bị nghênh đón thời khắc giẫm tất cả mọi người thượng vị.

Mà mấy tùy tùng của hắn, khóe miệng đều mỉm cười, một bộ thần thái nhất vinh câu vinh. Luật Vô Kỵ càng mang theo ánh mắt khiêu khích, hướng bên Giang Trần phóng tới.

Cái ý tứ kia rõ ràng là hướng Giang Trần thị uy.

Giang Trần há sẽ để ý cử động ngây thơ kia của Luật Vô Kỵ, mặc kệ ai là quán quân, ai là tam giáp, Giang Trần một chút cũng không thèm để ý.

Hắn cùng những người này không giống, cũng không có ý tận lực nịnh nọt ai. Lão gia tử này thưởng thức cũng tốt, bỏ qua cũng tốt, đối với Giang Trần mà nói, đều không ngại chút nào.

Mặc dù Lão gia tử ở Thiên Quế Vương Quốc một tay che trời, thì tính sao? Giang Trần kiếp trước bái kiến cường giả, loại như lão gia tử Diệp Trọng Lâu, căn bản sắp xếp không lên được mặt bàn.

Nói không dễ nghe một chút, Giang Trần kiếp trước, coi như tùy tùng của hắn muốn tuyển chọn tùy tùng, chỉ sợ trình độ của Diệp lão gia tử này, cũng không đủ tư cách.

Ngược lại là Diệp Dung ở trước Giang Trần, thân thể có chút nghiêng về phía trước, cho thấy dã tâm hắn muốn cùng Đại vương tử tranh.

Thời gian, phảng phất như dừng lại, ánh mắt mọi người, đều tụ tập ở trên người Đan Phi, đợi kết quả tuyên bố.

- Lần này tên thứ ba hiến vật quý… Hoàng Long Quan Hải Đồ.

Đan Phi không mở miệng thì thôi, mới mở miệng, liền kinh đổ tất cả mọi người.

Hoàng Long Quan Hải Đồ?

Tất cả ngây ngẩn cả người, Hoàng Long Quan Hải Đồ xếp hạng thứ ba? Có phải lầm hay không? Có phải Đan Phi đọc sai trình tự hay không?

Dù lấy lòng dạ của Đại vương tử Diệp Đại, cố gắng muốn biểu hiện ra phong độ tùy duyên, nhưng đột nhiên nghe được câu này, sắc mặt vẫn cứng đờ, xoát thoáng một phát, liền trắng rồi.

- Làm sao có thể?

Luật Vô Kỵ nhịn không được kêu lên.

- Hoàng Long Quan Hải Đồ, làm sao có thể ở thứ ba? Đan Phi tiểu thư, có phải niệm sai trình tự hay không?

Luật Vô Kỵ cùng mọi người nghĩ đồng dạng, cho rằng Đan Phi nhất định là niệm sai trình tự. Thấy thế nào, Hoàng Long Quan Hải Đồ cũng ổn áp bảo vật khác một bậc.

Mới xếp hạng thứ ba? Nói như vậy, có hai kiện bảo vật xếp trước nó a!

Kết quả này, đừng nói Luật Vô Kỵ không phục, ngay cả Diệp Đại cũng cảm thấy, cái này nhất định là lầm rồi.

Những người khác, vẻ mặt đều là không thể tưởng tượng. Tuy bọn hắn cũng tham dự cạnh tranh, nhưng ở sâu trong nội tâm đều đã sớm nhận mệnh, nhận định Hoàng Long Quan Hải Đồ sẽ xếp hạng thứ nhất, mà bọn hắn, chỉ có thể cạnh tranh thứ hai cùng thứ ba.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT