Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 290: Áp trục chi bảo mang đến oanh động

- Ta không có vấn đề gì muốn hỏi, nếu như ngươi muốn hỏi, hai lần cơ hội đều cho ngươi.

Giang Trần hoàn toàn chính xác không có gì muốn hỏi, đồ vật trên lý luận, kiếp trước Giang Trần có rất nhiều. Dù lão gia tử là Bất Hủ Phong Bi của Thiên Quế Vương Quốc, nhưng mà muốn nói chỉ điểm Giang Trần hắn, cái kia không thể nghi ngờ là chê cười.

- Cái gì?

Lăng Thiên Lý cũng có chút hoài nghi mình có nghe lầm hay không.

- Giang huynh đệ, ngươi...

Điền Thiệu cũng có chút choáng váng.

Giang Trần khoát tay chặn lại:

- Ta nói, là huynh đệ, thì đừng khách khí như vậy. Như vậy, vì công bình để đạt được mục đích, các ngươi một người một vấn đề a.

Căn cứ quy tắc hiến vật quý, đạt được quán quân, có thể có hai lần cơ hội thỉnh giáo. Phân phối cho Điền Thiệu cùng Lăng Thiên Lý, là vừa vặn.

- Giang huynh đệ, ngươi thật sự không có gì thỉnh giáo hay sao? Lão gia tử là Hộ Quốc Linh Vương, một thân tu vi, có thể nói là đứng ở đỉnh phong Tiên cảnh. Nếu như ngươi đạt được vài câu chỉ điểm...

- Không cần, ta có con đường của mình.

Giang Trần thản nhiên nói.

Điền Thiệu còn muốn nói điều gì, trên đài Đan Phi lại mặt mang mỉm cười nói:

- Chư vị im lặng, mời lão gia tử, nói vài lời cho mọi người a!

Dưới đài một mảnh hoan hô, nhao nhao vỗ tay.

Đại vương tử Diệp Đại, thất hồn lạc phách, cố gắng khống chế tâm thần, cũng đi theo vỗ tay. Mà Luật Vô Kỵ, ánh mắt lại phiêu hốt, đối với Giang Trần càng hận thấu xương.

Lại một lần, bị Giang Trần vẽ mặt, bị Giang Trần nhục nhã, để cho Luật Vô Kỵ hắn mất mặt xấu hổ, thậm chí để cho Đại vương tử cũng đi theo mất mặt xấu hổ.

Hận!

- Giang Trần, ngươi ưa thích làm náo động. Lúc này đây, ngươi là triệt để đắc tội Đại vương tử. Ta xem vương đô to lớn, ai có thể giữ được ngươi!

Luật Vô Kỵ đầy ngập hận ý.

Trước kia Diệp lão gia tử một mực hào hứng không cao, giờ phút này, trên mặt ngược lại treo chút dáng tươi cười.

- Mỗi một năm, lão phu đứng ở chỗ này, ánh mắt ta có lẽ nhắm, nhưng lòng ta rộng thoáng. Có lẽ ta không nhìn dưới đài, nhưng các ngươi nhất cử nhất động, mỗi tiếng nói cử động, lão phu đều thu hết đáy lòng. Mỗi một lần, tam giáp cuối cùng, đều có tranh luận. Lão phu chưa bao giờ giải thích cái gì. Các ngươi muốn hoài nghi cũng tốt, mất hứng cũng tốt, lão phu đều không quan tâm. Muốn đến, sang năm các ngươi còn có thể đến, không muốn tới, lão phu cũng không cần các ngươi tới.

Thanh âm của lão gia tử, trung khí mười phần, trên mặt đạo cốt tiên phong, đột nhiên nhiều ra một chút uy nghiêm, để cho người không dám quên, đây là một lão nhân có thể cải biến cách cục của Thiên Quế Vương Quốc.

- Hôm nay, lão phu phá lệ thoáng một phát. Vì cái gì ta tuyển Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu làm áp trục chi bảo? Bởi vì lão phu sống nhiều năm như vậy, tuế nguyệt dài dòng buồn chán, để cho ta kiến thức vô số thứ tốt, cũng quên hết vô số thứ tốt. Nhưng có một ít thứ tốt chân chính, là ngươi cả đời cũng khó có khả năng quên mất. Loại thứ tốt này, nhất định ở trong đầu ngươi mọc rể, lưu lại lạc ấn. Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu này, là trong số thứ tốt không nhiều, lưu lại lạc ấn cho lão phu.

- Có lẽ, từ trên trực quan, lão phu không cách nào miêu tả nó có gì trân quý. Ta chỉ nói một câu. Rượu ngon như thế, ngay cả Bảo Thụ Tông tông chủ, chỉ sợ cũng không phải muốn uống, liền có thể uống.

Không cần miêu tả, cũng không cần nói rượu này trân quý đến cỡ nào.

Nói trắng ra, Bảo Thụ Tông tông chủ muốn uống, cũng chưa chắc có thể uống.

Đây là giải thích trực tiếp nhất, cũng có sức thuyết phục nhất!

Lời này vừa ra, toàn trường một mảnh nghiêm nghị. Mỗi một cái đều không hiểu. Lão gia tử thân phận địa vị hạng gì? Há sẽ nói láo? Sao sẽ vì một bình rượu mà nói dối?

Tuyệt không có khả năng này!

Như vậy, Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu kia, rất quý báu?

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người nhìn về phía Diệp Dung, ánh mắt đều trở nên phức tạp. Vốn là, những người kia, hoặc nhiều hoặc ít đều cảm thấy bầu rượu này quá mức xấu, quả thực là mất mặt xấu hổ.

Như vậy giờ phút này, những ý nghĩ kia, đều chuyển biến 180°.

- Diệp Dung vương tử, từ nơi nào mời đến người trẻ tuổi kia? Vậy mà người mang rượu ngon bực này? Đây là tỉ mỉ chuẩn bị, trình cho lão gia tử sao?

- Diệp Dung này, quả nhiên không đơn giản. Từng bước một thiết kế, để cho Đại vương tử Diệp Đại từng bước ép sát, cuối cùng bầu rượu nhìn như lơ đãng dâng ra, hẳn là trước đó thiết kế tốt. Xem ra, Đại vương tử Diệp Đại, đã bị Diệp Dung lừa.

- Diệp Dung vương tử, vậy mà có tâm kế như vậy! Cố ý tìm một bầu rượu không ngờ, cố ý để cho mọi người cười nhạo, để cho Đại vương tử nói móc châm chọc. Cuối cùng tuyệt địa phản kích, loại phương thức vẽ mặt này, thật sự là ngoan độc, cũng đủ thống khoái! Nhìn xem Đại vương tử, lúc này quá mất mặt rồi.

- Xem ra, về sau không thể xem thường Diệp Dung vương tử. Vẫn cho là hắn không lộ sơn thủy. Không nghĩ tới sau lưng điệu thấp, vậy mà tích chứa dã tâm. Quả nhiên là người không thể xem bề ngoài.

Đáng thương Diệp Dung vương tử, một sự kiện ngoài ý muốn, lại làm cho hắn ở trong mắt mọi người để lại ấn tượng thâm bất khả trắc, để cho tất cả mọi người cảm thấy hắn là cố ý hướng dẫn Đại vương tử, cố ý dùng loại phương thức này đánh mặt Đại vương tử.

Bất quá, Diệp Dung hiển nhiên sẽ không để ý những thứ này, mọi người càng nghĩ như vậy, hắn càng cao hứng. Càng để cho người đối với hắn bảo trì cảm giác kính sợ, địa vị vương tử của hắn, mới có thể càng đề cao.

Đại vương tử Diệp Đại, tuy miệng đầy đắng chát, nhưng trong nội tâm cũng âm thầm nghiêm nghị, hắn cũng cảm thấy đây là Diệp Dung cố ý thiết kế bẫy rập, để hắn từng bước té xuống.

- Tên súc sinh Diệp Dung này, quả nhiên ẩn chứa dã tâm. Xem ra, ta không thể ngồi yên không lý đến. Vẫn cho rằng lão Nhị mới là cái họa tâm phúc lớn nhất của ta. Hôm nay xem ra, Diệp Dung cũng không thể phớt lờ.

Một khi Diệp Đại cảm nhận được uy hiếp đến từ Diệp Dung, bước tiếp theo trong kế hoạch, sẽ tăng lớn chèn ép.

Lão gia tử có hứng thú, mới nói vài câu như vậy. Về phần những người phía dưới có thể lĩnh ngộ hay không, hắn sẽ không để ý nhiều.

Đan Phi nhẹ nhàng cười cười:

- Hiện tại trong nội tâm mọi người, chắc có lẽ không có cái gì nghi ngờ a? Lão gia tử sống bao nhiêu năm, đã xem nhạt hết thảy. Đồ vật có thể ở trong lòng hắn lưu lại trí nhớ, chắc hẳn mọi người cũng sẽ không lại hoài nghi cái gì. Cửu Hoa Ngọc Lộ Tửu này, thành áp trục chi bảo, danh chứng với thực.

Bàn tay mềm mại không xương, ở trên mặt nhẹ nhàng lướt qua, đem đám tóc đen phiêu ở bên khóe mắt lướt đến sau tai, Đan Phi cười nói:

- Được rồi, hiện tại, mời bảo vật chi chủ đứng hàng tam giáp, tiến lên thỉnh giáo lão gia tử. Thứ ba cùng thứ hai, tất cả có một cơ hội. Chủ nhân áp trục chi bảo, có hai cơ hội.

- Diệp Đại, ngươi tới trước đi.

Lúc này Diệp Đại đã cố gắng điều chỉnh tốt cảm xúc. Tuy được thứ ba phi thường uể oải, nhưng hắn cũng không dám có cái gì bất mãn.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT