Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 296: Giang Trần ra tay 1

Luật Vô Kỵ hiên ngang lẫm liệt, kỳ thật dụng ý lại rất rõ ràng, là khơi mào lửa giận của Hàn Tiên Khách, dẫn lửa giận của Hàn Tiên Khách đi đốt Giang Trần.

Quả nhiên, Hàn Tiên Khách một bụng tà khí không chỗ phát tác, ánh mắt âm tàn, bắn về phía Giang Trần.

Giang Trần đối với Hàn Tiên Khách này khó chịu đã lâu, bị ánh mắt của Hàn Tiên Khách trừng, càng khó chịu nói:

- Đừng hỉ mũi trừng mắt. Mắng người khác phế vật, cũng phải suy nghĩ thoáng một phát mình có thể cũng là phế vật hay không. Là phế vật, thì đừng có kiêu ngạo như vậy. Hiện tại xuống đài không được, lại biên chuyện ma quỷ vụng về sứt sẹo, ngươi không biết là rất buồn cười sao?

- Phế vật? Giang Trần, ngươi điên rồi, ngươi lại dám nhục mạ thiên tài tông môn là phế vật? Ta nhìn ngươi là không muốn sống a!

Luật Vô Kỵ lửa cháy đổ thêm dầu.

Diệp Đại cũng nhíu mày:

- Lão Tứ, tùy tùng của ngươi, thật không hiểu chuyện. Hắn tính toán cái gì, lại dám xem thường đệ tử tông môn? Hắn một tiểu tử từ nông thôn đến không hiểu chuyện, ngươi cũng đi theo không hiểu chuyện?

Diệp Dung bị Diệp Đại quát lớn, nhất thời im lặng.

Nhưng Giang Trần lại cười ha ha:

- Đại vương tử, ngươi mở miệng một tiếng tiểu tử ở nông thôn. Ta ngược lại muốn thỉnh giáo ngươi người ở đại địa phương, đến cùng Phượng Giao Ngũ Dực Thú này, là bị bệnh gì? Ngươi không phải tiểu tử ở nông thôn, ngược lại cho ta một cách nói? Ngươi nói ra, ta phục ngươi. Nói không ra, thì đừng có trang lão sói vẫy đuôi?

Lời vừa nói ra, toàn trường nghiêm nghị. Thằng này, cũng quá không biết sợ đi à nha? Ngay cả Đại vương tử cũng dám chống đối?

Cũng không phải Giang Trần cố ý cùng Diệp Đại này gây khó dễ, bất đắc dĩ Đại vương tử này một lần lại một lần khiêu khích, một lần một lần hùng hổ dọa người.

Giang Trần không muốn thêu dệt chuyện, nhưng mà không chịu nổi đám người kia lần lượt khiêu khích.

Nói Giang Trần hắn là tiểu tử ở nông thôn, loại lời này Giang Trần tự nhiên sẽ không chú ý. Chỉ là, Đại vương tử cao cao tại thượng, cảm giác về sự ưu việt, làm cho Giang Trần vô cùng chán ghét.

Loại cảm giác chán ghét này, ban đầu ở trên người Long Cư Tuyết từng có, trên người mấy đệ tử Tử Dương Tông từng có, giờ khắc này, ở trên người đám người Đại vương tử kia, lại một lần nữa xuất hiện.

Phảng phất, bọn hắn là Thiên chi kiêu tử, mà những người khác, đều nên bị bọn hắn quát lớn, bị bọn hắn nhục nhã, bị bọn hắn dẫm nát dưới chân!

Giang Trần chán ghét nhất, là loại ngu xuẩn rõ ràng cái gì cũng không phải, lại ưa thích giả bộ như thiên chi kiêu tử này.

Muốn nói thiên tài, muốn nói thiên chi kiêu tử, Giang Trần kiếp trước với tư cách Thiên Đế chi tử, ai có thể so với hắn càng có tư cách?

Thế nhưng mà Giang Trần, lại chưa từng tự xưng thiên tài, cũng chưa bao giờ dùng tư thái cao cao tại thượng đi áp bách người khác.

Thiên tài chính thức, sẽ cần quảng cáo rùm beng? Sẽ cần đi chèn ép người khác đạt được khoái cảm?

Đan Phi thấy Giang Trần vậy mà mở miệng chống đối Diệp Đại, hơi có chút ngoài ý muốn, vốn định hoà giải, nghĩ nghĩ, bỗng nhiên lại muốn nhìn Giang Trần này, rốt cuộc là người như thế nào. Hoà giải đến bên miệng, lại bị nàng nuốt trở vào.

Lúc này Nhị vương tử Diệp Kiều cũng cười nói:

- Đúng vậy, Đại ca, ngươi hẳn là có cao kiến gì, nói ra để cho mọi người kiến thức a.

Diệp Dung cũng rất không thoải mái, Đại vương tử Diệp Đại này trên danh nghĩa là quát lớn Giang Trần, kỳ thật còn không phải nhằm vào Diệp Dung hắn.

- Đại ca, ngươi mắng ta không hiểu chuyện, vậy ngươi làm một sự tình hiểu chuyện cho chúng ta noi gương. Lão gia tử phiền não, nếu như ngươi giúp lão nhân gia ông ta giải quyết, mấy huynh đệ chúng ta, cũng phục ngươi. Bằng không thì, ngươi ở nơi này làm mưa làm gió, chỉ biết mắng chửi người, sao làm gương cho các huynh đệ?

Diệp Dung vương tử, cho tới bây giờ đều không có công khai chống đối qua Diệp Đại. Nhưng mà giờ khắc này, hắn rốt cục không muốn nhịn nữa.

Diệp Đại cười lạnh:

- Tùy tùng này của ngươi, ngay cả tông môn thiên tài cũng dám khinh thường, hắn còn có cái gì không dám làm? Còn cần chúng ta nói cái gì?

Luật Vô Kỵ vội vàng hát đệm:

- Đúng vậy a Giang Trần, ngươi ngưu bức thổi lớn như vậy, nói thiên tài tông môn không được, chẳng lẽ ngươi được?

Hàn Tiên Khách cũng lãnh đạm nói:

- Giang Trần, ngươi một con sâu cái kiến ở thế tục, lại dám nói ta kiếm chuyện ma quỷ, đây là vũ nhục đệ tử tông môn, cũng là vũ nhục Bảo Thụ Tông.

Nguyên một đám hùng hổ, nhao nhao dùng ngôn ngữ để áp bách Giang Trần.

Giang Trần mây trôi nước chảy, cười nhạt nói:

- Đừng cố làm ra vẻ, tông môn đệ tử muốn chứng minh mình, cần nhờ thực học, dựa vào chiêu bài tới dọa người khác, đây không phải thiên tài, mà là củi mục. Ngươi nói ta là con sâu cái kiến thế tục. Nếu như cuối cùng ngươi phát hiện, vấn đề mà “thiên tài” như ngươi không giải quyết được, lại bị một con sâu cái kiến giải quyết. Ngươi sẽ nghĩ như thế nào? Mặt mũi hướng ở đâu đặt?

- Ngươi?

Hàn Tiên Khách nhịn không được cười ha hả.

- Ngươi một kẻ tài trí bình thường Tiên cảnh cũng không phải, ngay cả tư cách tới gần Phượng Giao cũng không có, ngươi giải quyết? Ngươi giải quyết được, Hàn Tiên Khách ta lập tức thừa nhận mình là củi mục, ngươi là thiên tài, từ nay về sau làm chó của ngươi!

- Làm chó của ta? Ha ha, chỉ sợ ngươi không đủ tư cách.

Giang Trần tùy ý cười cười.

Đan Phi mắt hạnh khẽ nhúc nhích, trong con ngươi hiện lên một tia hi vọng:

- Ngươi gọi Giang Trần? Ngươi mới vừa nói, con thú này gọi là Phượng Giao Ngũ Dực Thú?

Giang Trần gật gật đầu:

- Đúng vậy, danh tự chuẩn xác, là Phượng Giao Ngũ Dực Thú.

- Thế nhưng mà, chúng ta một mực gọi nó là Phượng Giao a.

- Phượng Giao là lai lịch của nó, Ngũ Dực thú là ngoại hình của nó. Phượng cùng Giao tạp giao, huyết mạch Thượng Cổ truyền thừa, một đời một đời huyết mạch pha loãng, Phượng Giao Ngũ Dực Thú này, xem như truyền thừa tương đối thấp. Phượng Giao có mười hai cánh, đó mới gọi lợi hại.

- Mười hai cánh?

Trong mắt Đan Phi bắn ra sắc thái khó có thể tin.

- Giang Trần, ngươi đừng khoác lác như vậy. Biên câu chuyện ai không biết! Ngươi ngược lại nói xem, Phượng Giao này đến cùng là chuyện gì xảy ra?

Hàn Tiên Khách cả giận nói.

- Ngươi đừng kích ta, việc này, ta biết so với ngươi nhiều hơn một chút.

Con ngươi Đan Phi khẽ động:

- Giang Trần, chẳng lẽ ngươi thật sự biết rõ? Nói mau nói mau, đến cùng Phượng Giao này là chuyện gì xảy ra?

- Phượng Giao này, lão gia tử ở thời kì thú con liền thu nuôi sao? Như vậy tính toán ra, có lẽ trước sau có ba mươi năm a?

- Cái này... Làm sao ngươi biết?

Đan Phi sững sờ.

Mà lão gia tử một mực ngồi ở trên ghế, trong đôi mắt, đột nhiên bắn ra một đạo tinh mang, hướng bên Giang Trần quét qua.

- Đầu Phượng Giao này, từ các loại cảm xúc biểu hiện ra, hẳn là công. Nếu là mẫu thú, sẽ không xuất hiện những vấn đề này.

- Ngươi cũng biết chuyện này? Chẳng lẽ vừa rồi ngươi âm thầm quan sát?

Đan Phi càng khó hiểu.

- Cái gì không quen khí hậu, dã tính chưa hết, đều là vô nghĩa. Phượng Giao thú, ở trong Linh thú có Thượng Cổ huyết mạch, xem như dễ thuần dưỡng nhất. Nó như vậy, nguyên nhân chỉ có một.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT