Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 306: Đan Phi tiểu thư bới đống rác 2

Hai huynh đệ nghẹn họng nhìn trân trối, tựa hồ cảm thấy không cẩn thận đã bán rẻ Điền Thiệu, vội lắc đầu:

- Không đúng không đúng, là tự chúng ta phát hiện.

Giang Trần nhìn hai kẻ dở hơi này, cũng dở khóc dở cười:

- Ở trong Vương đô không thể phi hành, đây là quy củ rác rưởi. Quay đầu lại ta sẽ suy nghĩ biện pháp, đem Kim Dực Kiếm Điểu đăng ký thoáng một phát, chỉ cần có Minh Bài phi hành, liền có thể tùy ý phi hành.

- Hai người các ngươi, nhanh đi xử lý vết thương đi. Thiếu chủ cũng không truy cứu, các ngươi ra vẻ dũng cảm làm gì.

Tiết Đồng nhìn huynh đệ Kiều Sơn, nói ra.

Hai huynh đệ kia thấy Giang Trần hoàn toàn chính xác không muốn truy cứu, lúc này mới ly khai.

- Tiết Đồng, ngươi không tệ, hiện tại càng ngày càng có phong phạm của đội trưởng rồi. Ta xem tu vi của ngươi, tựa hồ đã đến chín mạch chân khí đỉnh phong, chỉ kém một đường, liền đột phá Chân khí đại sư?

Tốc độ tu luyện của Tiết Đồng này, cũng là rất nhanh. Mặc dù có Giang Trần hỗ trợ, nhưng bản thân Tiết Đồng, thiên phú thật sự rất cao.

Mấy thân vệ khác, còn là bát mạch chân khí, Tiết Đồng này đã tiếp cận đột phá cao giai Chân Khí cảnh, chỉ nửa bước liền bước vào mười mạch chân khí.

- Lần trước ta truyền Huyết Sát bảo cung cho ngươi, ngươi tới một chút, ta truyền thụ cho ngươi một ít kỹ thuật cung tiễn, tăng lên năng lực thực chiến.

Giang Trần để cho Tiết Đồng cùng hắn tiến vào mật thất, truyền thụ một ít kỹ xảo cung tiễn. Đồng thời cũng truyền thụ cho hắn mấy pháp quyết giai đoạn trụ cột trước của《 Thiên Mục Thần Đồng 》 cùng 《 Thuận Phong Chi Nhĩ 》.

- Hai đại pháp môn này, rèn luyện thị lực, nhĩ lực, cái này đối với một cung thủ mà nói, cực kỳ trọng yếu. Ngươi phối hợp hai đại pháp môn này, tương lai ở cung tiễn chi đạo, chắc chắn có tiền đồ rộng lớn.

Tiết Đồng cảm động nói:

- Ca, ngươi là đại ân nhân của Tiết Đồng ta, không có ngươi, ta có khả năng vẫn ở Giang Hãn Lĩnh Ứng Lam bộ chịu khổ.

Tiết Đồng từ nhỏ mất đi cha mẹ, một mực ăn nhờ ở đậu tại Ứng Lam bộ

Đại tù trưởng Ứng Lam bộ, là cậu của Giang Trần, cũng là cậu của Tiết Đồng.

- Cái kia đều là chuyện quá khứ rồi, ngươi ở dưới hoàn cảnh như vậy lớn lên, có thể không ngừng vươn lên, sớm muộn gì cũng sẽ nổi danh.

Giang Trần vỗ vỗ bả vai Tiết Đồng, bỗng nhiên ngây người một lúc, nhìn hai mắt Tiết Đồng, trong nội tâm sinh ra một ý niệm cổ quái.

- Tiết Đồng, ngươi có gặp cha mẹ của ngươi không?

Đột nhiên Giang Trần hỏi.

- Thời điểm ta sáu tuổi, cha mẹ ra ngoài lịch lãm rèn luyện liền chết rồi.

- Vậy... Ngươi cảm thấy, mẹ của ngươi, cũng là tiểu di của ta, nàng cùng cậu lớn lên có giống không?

Tiết Đồng cố gắng hồi tưởng, gật gật đầu:

- Trong trí nhớ của ta, mẫu thân cùng cậu ở trên hình dáng, có sáu bảy phần tương tự.

Giang Trần nhẹ gật đầu, cười nói:

- Được rồi, ngươi đi tu luyện đi. Ta còn có hai trái Ngọc Kỳ Quả, chờ ngươi tiến vào Chân khí đại sư, cảnh giới vững chắc ở mười mạch chân khí, sẽ phục dụng một quả, có thể cho cảnh giới của ngươi vô điều kiện đề thăng một cấp, trực tiếp tấn chức mười một mạch chân khí.

- Cái gì?

Lúc trước Giang Trần bảo lưu ba trái Ngọc Kỳ Quả, cho phụ thân một trái, còn thừa lại hai trái. Hiện tại ban thưởng Tiết Đồng một trái, còn lại một trái, thân vệ khác ai đột phá Chân khí đại sư trước, hắn liền ban thưởng cho người đó.

- Nhớ kỹ, Ngọc Kỳ Quả này phục dụng một trái là được, ăn nhiều vô dụng. Còn lại một trái, mấy người bọn hắn, ai tấn chức Chân khí đại sư trước, ngươi liền ban thưởng cho hắn. Hiện tại, ta giao chúng cho ngươi cất giữ.

Đưa Tiết Đồng đi, Giang Trần đi vào triều viện, đến vương đô nhiều ngày như vậy, đã thật lâu không có cùng phụ thân Giang Phong tâm sự rồi.

- Trần Nhi, nghe nói ngươi vừa đi tham gia yến hội sinh nhật của Thiên Quế Vương Quốc Hộ Quốc Linh Vương?

Diệp Phong nhìn thấy Giang Trần, tâm tình thật tốt hỏi.

- Vâng. Như thế nào, phụ thân cũng chú ý chuyện này?

- Ha ha, ta tự nhiên chú ý. Hộ Quốc Linh Vương, ai, lúc nào, Giang Phong ta có thể tu luyện tới cảnh giới kia?

Giang Phong lộ ra thần sắc hướng về.

- Võ đạo chi lộ, không có gì không có khả năng.

Giang Trần cười cười, trước kia hắn ngược lại không có phát hiện, lão ba này dĩ nhiên là vũ si.

Ngẫm lại cũng thế, trước kia mình hoàn khố, Giang Phong thân là Giang Hãn Hầu, việc lớn việc nhỏ đều phải hỏi đến, vừa làm cha, lại vừa làm mẹ, còn phải lo liệu các loại sự vụ, nào có thời gian gì tu luyện?

Hôm nay không làm Giang Hãn Hầu, một kẻ bạch thân, tu vi của Giang Phong hắn, ngược lại là đột nhiên tăng mạnh, hôm nay đã là mười một mạch Chân khí đại sư đỉnh phong.

Nhìn phụ thân đối với võ đạo si mê như thế, Giang Trần rất muốn lấy ra một viên Ngũ Long Khai Thiên Đan cho phụ thân.

Nhưng nghĩ lại, vẫn là khắc chế xúc động kia. Ngũ Long Khai Thiên Đan này, hắn còn chưa dùng qua, không cần gấp ở nhất thời.

Chờ hắn tự mình thử đan, đã có kinh nghiệm, lại hiến cho phụ thân một viên cũng không muộn. Dù sao trên thời gian cũng không kém mấy ngày nay.

Lần này trên đường từ Thái Phó biệt viện trở lại, Giang Trần đã có ý định, chuẩn bị bế quan, phục dụng Ngũ Long Khai Thiên Đan, bắt đầu trùng kích chân khí Hóa Linh, cảm ngộ Tiên cảnh, miêu tả Linh Hải.

Thời gian này, có khả năng rất dài, cũng có thể rất ngắn, Giang Trần cũng nói không rõ ràng.

- Đúng rồi phụ thân, ta bỗng nhiên có một việc muốn hỏi ngươi.

Giang Trần nghĩ đến việc lạ vừa rồi phát sinh ở trên người Tiết Đồng, mở miệng nói.

- Chuyện gì?

- Vừa rồi ta cùng Tiết Đồng đối thoại, bỗng nhiên cảm ứng được huyết mạch của hắn, tựa hồ cùng ta không có huyết mạch cộng minh. Cái này có chút không đúng.

- Như thế nào không đúng?

Biểu lộ của Diệp Phong, có chút mất tự nhiên.

- Nếu như mẫu thân Tiết Đồng, cùng mẹ ta là đồng bào tỷ muội, như vậy giữa chúng ta, có lẽ có một tia huyết mạch cộng đồng, sẽ có một ít huyết mạch cộng minh.

- A, có lẽ là cảm ứng sai. Hắn là nhi tử của tiểu di ngươi, đây nhất định là đúng.

Diệp Phong cười ha hả.

- Được rồi, Trần Nhi, mẹ ngươi cũng qua đời vài chục năm rồi, không nói những chuyện thương tâm này nữa. Tam thúc ngươi cùng Tiểu Vũ đi theo chúng ta tới Thiên Quế Vương Quốc, rất cô đơn, ngươi không có việc gì thì đi xem bọn hắn một chút.

Tựa hồ Diệp Phong không nguyện ý ở chuyện này quá nhiều lời, nói sang chuyện khác.

Trong nội tâm Giang Trần cảm thấy có chút kỳ quái, thấy phụ thân như thế, cũng không tốt hỏi tiếp.

- Ân, ta đi xem bọn hắn. Phụ thân, ngươi cũng bảo trọng.

Giang Trần đi ra tiểu viện của Giang Phong, đến chỗ Tam thúc Giang Đồng ngồi một chút, cùng đường đệ Giang Vũ hảo hảo trao đổi.

- Tam thúc, ta thấy Tiểu Vũ ở trên quan hệ nhân mạch có chút thiên phú, việc buôn bán cũng không kém, có cơ hội, ta nhìn xem có thể giới thiệu hắn đến Đa Bảo Đạo Tràng, làm một đệ tử a?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT