Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 316: Tính cách hay thay đổi Đan Phi 1

Câu Ngọc ngạo nghễ hếch ngực, không phục nói:

- Không so ai biết lớn nhỏ?

Người biết thì nghĩ các nàng đang nói tuổi, không biết, gặp Câu Ngọc ưỡn ngực, còn tưởng rằng các nàng so vốn liếng đây này.

Hai nữ nhân tính cách hoàn toàn bất đồng, Câu Ngọc nhiệt tình như lửa, Đan Phi thanh nhã tinh xảo, lại không thiếu trí tuệ.

Một cái là hoa hồng nở rộ kinh diễm, một cái là thanh trà thanh nhã mà không thiếu thân thiết.

Hai nữ nhân bất đồng, ở trong phòng khách, mở ra một chiến trường, vậy mà tiến hành một hồi chém giết không thấy đao quang kiếm ảnh.

- Tốt rồi, tốt rồi, nữ nhân các ngươi đều là gà trống hiếu chiến sao?

Giang Trần vô cùng phiền muộn, đặt mông ngồi ở trên ghế.

- Đan Phi tỷ, có chuyện gì, ngươi nói đi. Đừng ghét ta một thân mồ hôi là được.

Đan Phi thoả mãn cười cười, môi son có chút nhếch, hướng về phía Câu Ngọc lộ ra một cái thị uy mờ ám.

Câu Ngọc cười lạnh một tiếng, trực tiếp đi đến sau lưng Giang Trần:

- Thiếu chủ, ngươi khổ cực. Ta giúp ngươi xoa vai, đấm lưng.

Giang Trần phát hiện, hai nữ nhân này xem như triệt để đối chọi rồi.

- Giang Trần, lần trước ngươi tặng cho ta Tứ Quý Thường Thanh Đan, rất không tồi a. Ta nghe nói Càn Lam Nam Cung Ninh trưởng lão, sau khi dùng, trực tiếp trẻ hai mươi tuổi. Nha đầu tùy tùng này của ngươi, nghe lời như vậy, sao ngươi không cho nàng một khỏa sử dụng?

Đan Phi cười ha hả hỏi.

Câu Ngọc cười nói:

- Ai nói chưa cho? Thiếu chủ nhà ta cho ta một đống. Từ bốn mươi tuổi dùng đến 400 tuổi cũng dư dả.

Đan Phi một kích này không thành, cũng có chút buồn bực.

Giang Trần thấy thế, bề bộn nói sang chuyện khác:

- Đan Phi tỷ, Phượng Giao của lão gia tử ra sao rồi?

Hắn vốn muốn hỏi thiến chưa, nhưng ở trước mặt hai đại mỹ nữ, lời này thật sự không dễ nghe.

- Đã làm thỏa đáng rồi, lão gia tử rất cao hứng, cái này không phải là lão gia tử bảo ta tới mời ngươi đi uống rượu sao. Ngươi nhìn xem, để cho người ta chờ ngươi lâu như vậy, ngươi nói một chút đáng giận hay không?

Giang Trần cũng không tin Đan Phi này là tới mời uống rượu, sờ lên mũi nói:

- Rượu của lão gia tử, người bình thường uống không đến. Đan Phi tỷ, ngươi đừng giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, đến cùng có chuyện gì, nói thẳng đi.

Đan Phi tự nhiên cười nói:

- Ngươi đáp ứng ta trước, ta mới nói.

- Chuyện gì, ta có thể, nhất định đáp ứng. Thế nhưng mà sự tình làm không được, ta như thế nào đáp ứng? Vạn nhất ngươi bảo ta chạy trần truồng trên đường cái, ta nhất định là làm không được.

Giang Trần cũng đùa nghịch lưu manh.

- Ai muốn ngươi chạy trần truồng? Thối.

Đan Phi giận mắng, cũng không phải thật sinh khí.

- Mê Cảnh Thu Liệp ngươi nghe qua không? Ta có mấy danh ngạch, ngươi có hứng thú không?

- Cái này...

Giang Trần im lặng.

- Như thế nào? Mới vừa rồi còn nói có thể nhất định giúp, chẳng lẽ điểm ấy sự tình cũng làm không được?

Khuôn mặt xinh đẹp của Đan Phi trầm xuống, có chút mất hứng.

Giang Trần chỉ phải chi tiết giải thích, danh ngạch của hắn, sớm đã bị Tứ vương tử dự định rồi.

- Con khỉ con Diệp Dung kia sao?

Khuôn mặt tươi đẹp của Đan Phi, lộ ra một tia vui vẻ giảo hoạt.

- Nếu ta có thể thuyết phục Diệp Dung, để hắn đem danh ngạch của ngươi chuyển nhượng cho ta thì sao?

- Cái này... Mê Cảnh Thu Liệp, chẳng lẽ còn có thể kéo bè kết phái sao?

Giang Trần hiếu kỳ.

Đan Phi sờ đầu, nàng phát hiện Giang Trần này ngây thơ đến gần như vô tri.

- Nói nhảm, Mê Cảnh Thu Liệp, đương nhiên có thể kéo bè kết phái, bằng không thì định ra những danh ngạch này làm gì?

Giang Trần khó hiểu:

- Đan Phi tỷ, dùng thân phận của ngươi, tìm mấy Võ Giả tu vi cao, có lẽ một chút cũng không khó a? Vì cái gì nhất định là ta?

Đan Phi cười hì hì:

- Đây tạm thời giữ bí mật.

- Quyền biết rõ cũng không có, ta không đi.

Giang Trần lắc đầu liên tục, rất là bất mãn.

- Ngươi không đi, tin hay không...

Đan Phi duỗi ra bàn tay trắng nõn thon dài, làm một động tác bổ xuống.

- Tin ta để ngươi cùng Phượng Giao kia đồng dạng hay không? Két sát... Hừ hừ!

Giang Trần không nghĩ tới Đan Phi gần đây đi lộ tuyến tươi mát, sẽ bỗng nhiên dũng mãnh như vậy.

- Không cần ác như vậy a? Ta sao cảm thấy ngươi như bọn buôn người lừa bán thiếu niên nhi đồng vậy?

Đan Phi cười nói:

- Sợ là tốt rồi. Ngươi đừng xú mỹ nữa, ta ăn không hết ngươi.

Giang Trần bất đắc dĩ:

- Thực hi vọng Diệp Dung vương tử có thể kiên trì tiết tháo, không bị mỹ nhân kế của Đan Phi tỷ ngươi mê hoặc, đem ta chuyển nhượng.

- Cái này ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ, tiểu khỉ con Diệp Dung kia, hắn chạy không ra lòng bàn tay của ta.

Đan Phi nói đến đây, đứng lên, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

- Giang Trần, quyết định vậy nha. Nhớ kỹ, ta cũng không phải nói giỡn. Nếu ngươi dám lỡ hẹn, ta dám để cho ngươi biến thành Phượng Giao!

Nhìn xem nữ nhân phong cách hay thay đổi này, Giang Trần cau mày lại. Hắn phát hiện, nữ nhân này thật sự có chút khó đối phó.

Khi thì đoan trang, khi thì dí dỏm, khi thì hung hãn, khi thì khôn khéo, khi thì thiện lương, khi thì lại lộ ra chút khí chất như tiểu ác ma.

- Diệp lão gia tử, ngươi là như thế nào bồi dưỡng được một nữ nhân hiếm thấy như vậy a? Không phải là chuyên môn phái để đối phó ta chứ?

Giang Trần vỗ trán một cái.

- Câu Ngọc, giúp ta xoa bóp vai đi.

Nhìn lại, Câu Ngọc tựa hồ cũng tức giận xoay người đi ra.

- Không phải đâu? Ta không thất bại như vậy chứ.

Giang Trần phát hiện, mình giống như hai đầu không có người rồi.

Để cho Giang Trần thật không ngờ chính là, nữ nhân Đan Phi này, vậy mà quay đầu lại liền đi tìm Tứ vương tử Diệp Dung, hơn nữa Tứ vương tử Diệp Dung quả nhiên không có sức chống cự, đem Giang Trần chuyển nhượng cho Đan Phi.

Quý phủ Tứ vương tử, Diệp Dung cười nói:

- Giang Trần, việc này ngươi đừng trách ta, ta còn không nỡ đây này. Thế nhưng mà, ngươi cũng biết, một khi Đan Phi tỷ dùng uy, ta thật sự là gánh không được.

Điền Thiệu cười nói:

- Giang huynh đệ, may là việc này còn không có truyền đi, nếu truyền đi, ngươi lại trở thành đối tượng nghìn người chỉ trích. Ngươi phải biết rằng, trước kia Đan Phi tiểu thư cũng từng tham gia Mê Cảnh Thu Liệp hai lần. Mỗi một lần, bao nhiêu thiếu niên quý tộc muốn cùng nàng tổ đội, thế nhưng mà kết quả… ngươi đoán thế nào?

- Như thế nào?

- Đan Phi tiểu thư ai cũng không nhìn trúng, hai lần đều là đơn thương độc mã, làm một mỹ nhân độc hành. Ngươi nói, vì chuyện này, bao nhiêu người trẻ tuổi muốn ở trước mặt Đan Phi tiểu thư hiển lộ thực lực, cả đám đều thất vọng muốn chết a. Ngươi ngược lại tốt, được Đan Phi tiểu thư khâm điểm tổ đội, còn sầu mi khổ kiểm. Ngươi nói ngươi có phải đang ở trong phúc không biết phúc hay không.

Diệp Dung cũng cười nói:

- Giang Trần, ngươi khoan hãy nói, bổn vương cũng có chút hâm mộ ngươi. Ngươi biết không, mấy vương tử chúng ta, đi theo Thái Phó học nghệ, mỗi tháng đều có rất nhiều cơ hội nhìn thấy Đan Phi tiểu thư. Nhưng mà từ nhỏ đến lớn, cơ hội chúng ta cùng Đan Phi một mình ở chung, toàn bộ cộng cùng một chỗ, chỉ sợ cũng kém thời gian ngươi ở Mê Cảnh Thu Liệp.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT