Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 320: Thật sự muốn ỷ thế hiếp người sao?

Dư đội nhìn chằm chằm nam nhân kia nói:

- Ngươi đến cùng có lai lịch gì? Đường Long này cùng chúng ta có cừu oán, ngươi muốn tìm hắn có việc, cũng phải nói thứ tự trước sau a?

- Ta nói sao các ngươi dong dài như vậy? Tại đây không phải biên cảnh, là vương đô. Các ngươi muốn phá án, đi biên cảnh xử lý. Đừng có lại nói nhảm, ta không có thời gian nói nhảm với các ngươi.

- Thật cuồng!

Trong mắt Dư đội hung quang đại lộ.

- Ngươi cuồng như vậy, xem ra ngay cả bộ đội biên phòng chúng ta cũng không để vào mắt. Vậy ngươi cũng chớ đi!

Vung tay lên, bốn người xếp thành một hàng, muốn lao tới cửa chính.

Nam nhân thường phục một mực biểu lộ đạm mạc, cũng không có tức giận. Thấy bốn người này bày ra tư thế, sắc mặt nam tử thường phục rốt cục trầm xuống:

- Quả nhiên là muốn ỷ thế hiếp người, lấy nhiều khi ít sao?

- Là ỷ thế hiếp người, lấy nhiều khi ít, thì thế nào?

- Ngươi không có bổn sự, còn muốn chặn ngang một cước, cái này là tự mình muốn chết!

- Ngươi có bản lĩnh, cũng gọi người đến, cho chúng ta nhìn xem? Ỷ thế hiếp người, lấn đúng là ngươi!

Nam nhân thường phục giận quá mà cười:

- Tốt, tốt, tốt!

Đột nhiên hất tay áo lên, một đạo hỏa tiễn phóng lên trời, hỏa diễm bay lên không trung, phun ra một đoàn khói bụi.

- Không tốt, thằng này đang gọi người!

- Giết bọn chúng đi, tốc chiến tốc thắng!

Đường Long đứng ở trước người nam nhân thường phục:

- Tiên sinh, để ta ngăn cản một hồi, ngươi vào trước đi.

Nam nhân thường phục cười ha ha:

- Đừng nóng vội, đừng nóng vội, trò hay lập tức sẽ trình diễn.

Đột nhiên Dư đội kia biến sắc:

- Ngươi đến cùng là người nào?

Nam nhân thường phục khoan thai mà cười, ánh mắt cũng không nhìn hắn, mà khoan thai nhìn lên bầu trời:

- Ta là người như thế nào, ngươi chẳng phải sẽ biết sao?

Dư đội thấy người kia không chút hoang mang, trong nội tâm cảm thấy giật mình, một loại dự cảm đáng sợ, bỗng nhiên chạy lên não.

Tíu tíu!

Đột nhiên, trên bầu trời truyền đến một tiếng gáy minh chói tai.

Đón lấy, thu, thu, thu...

Vô số tiếng gáy minh bén nhọn, không ngừng vang lên ở giữa không trung.

Dư đội sởn hết cả gai ốc, vội quay đầu lại xem. Chỉ thấy trên không vương đô, không trung xanh thẳm, phóng tới từng đạo Hắc Ảnh, bốn phương tám hướng, không ngừng vọt tới.

- Hoàng Dực Nha Long?

- Ngươi... Ngươi là người Long Nha vệ?

Mấy hơi thở tầm đó, trên không liền có mấy trăm con Hoàng Dực Nha Long giết đến, tất cả hùng hổ, đằng đằng sát khí, lơ lửng ở trên không.

- Cổ đội, là ngươi gọi chúng ta?

- Thuộc hạ bái kiến Cổ đội!

- Mười một phân đội, toàn bộ đội viên hướng Cổ đội báo danh!

Những Long Nha vệ này, nguyên một đám thi lễ.

Nam nhân thường phục kia khẽ gật đầu:

- Bốn gia hỏa này, là bộ đội biên phòng. Vi phạm phá án, uy hiếp bổn đội trưởng, còn công bố muốn ỷ thế hiếp người, lấy nhiều khi ít, các ngươi thấy thế nào?

- Bộ đội biên phòng? Bộ đội biên phòng không ở biên giới, lại đến vương đô giương oai?

- Còn dám uy hiếp Cổ đại đội trưởng của chúng ta?

- Cổ đội, không có gì đáng nói, bắt lấy bọn hắn, trảm!

Bốn tên bộ đội biên phòng kia, toàn thân phát run, cả đám đều choáng váng, hoàn toàn hỏng mất. Mặc dù là Dư đội, lúc này toàn thân cũng run rẩy, sắc mặt xám ngoét.

- Cổ... Cổ đội... Cổ đội trưởng... Đây là hiểu lầm, tuyệt đối là hiểu lầm. Kỳ thật chúng ta không phải đến phá án, chúng ta chỉ là cùng Đường Long huynh đệ đùa một chút.

Hắn cũng là thế hệ co được dãn được, tuy khẩn trương sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng giải thích.

- Hiểu lầm? Vừa rồi uy hiếp ta, cũng là hiểu lầm?

- Vâng, thật là hiểu lầm. Bộ đội biên phòng chúng ta, bội phục nhất là Long Nha vệ. Cổ đại đội trưởng, chúng ta đều là người trong quân đội, là mâu thuẫn nội bộ, kính xin giơ cao đánh khẽ, không nên ồn ào lớn.

- Không nên ồn ào lớn? Nếu như ta không gọi người đến, các ngươi náo không lớn sao? Nếu như không có những người này, chỉ sợ vũ khí của các ngươi, đã sớm chém lên người ta a? Là các ngươi muốn ồn ào lớn, hay là ta muốn ồn ào lớn? Ta đến tìm người, nhưng các ngươi ngay cả ta cũng muốn diệt, lá gan không nhỏ a. Bộ đội biên phòng, thật đúng là có tiền đồ.

Cổ đại đội trưởng cũng không phải thiện nam tín nữ, lần này hắn theo mệnh lệnh của Phó Đô thống Điền Thiệu, đến tìm một người tên là Đường Long, chuẩn bị mời chào hắn tiến vào Long Nha vệ.

Đường Long này, tuy Cổ đại đội trưởng không biết lai lịch gì, nhưng Điền Thiệu Phó Đô thống đã mở miệng, còn cố ý dặn dò, người nọ là bằng hữu của Trần thiếu!

Trần thiếu là người nào? Là người ngay cả Đại vương tử Diệp Đại cũng dám đắc tội, là người Diệp thái phó muốn thu làm đồ đệ, là đại năng có được Thiên Quế Quốc Sĩ Lệnh!

Bằng hữu của hắn, Cổ đại đội trưởng há dám xem thường. Cho nên sau khi tan tầm, được Điền Thiệu dặn dò, thay đổi thường phục liền tới tìm Đường Long. Hắn đổi thường phục, chỉ là không muốn quá mức rêu rao.

Ai biết, hắn không rêu rao, mấy bộ đội biên phòng này ngược lại hung hăng càn quấy lên, ở trước mặt Long Nha vệ đại đội trưởng như hắn, hỉ mũi trừng mắt, luôn mồm muốn ỷ thế hiếp người, lấy nhiều khi ít.

Tại vương đô, cùng Long Nha vệ đại đội trưởng hắn so thế lực, so nhân số, mấy gia hỏa này coi như là tự rước lấy nhục.

- Cổ đại đội trưởng, chúng ta sai rồi, là chúng ta sai. Chúng ta nguyện ý nhận lỗi, nguyện ý bồi thường... Chỉ cần Cổ đại đội trưởng bớt giận, chúng ta nguyện ý ra tiền.

- Tiền? Ngươi cảm thấy Long Nha vệ thiếu tiền sao?

Sắc mặt Cổ đại đội trưởng âm trầm.

- Có phải ngươi cảm thấy ta rất tham tiền hay không?

- Thức thời, bỏ vũ khí xuống, thúc thủ chịu trói. Nếu không, giết chết bất luận tội!

Cổ đại đội trưởng với tư cách Long Nha vệ đại đội trưởng, nắm giữ một vạn Long Nha vệ, ở vương đô coi như là nhân vật ngưu bức.

Mấy tên bộ đội biên phòng như du côn kia, ở trước mặt hắn kêu gào, đích thật là tự mình muốn chết!

Dư đội kia phù phù một tiếng, quỳ xuống, run giọng cầu khẩn:

- Cổ đại đội trưởng, tha mạng, tha mạng, chúng ta đầu hàng, đầu hàng! Chỉ cần không giết, như thế nào cũng được!

Mấy gia hỏa mới vừa rồi còn ngang ngược hung tàn, lúc này quỳ trên mặt đất, như gà con mổ thóc dập đầu, năn nỉ liên tục.

Cổ đại đội trưởng như không nghe thấy, xoay người lại:

- Đường Long, ta theo lệnh của Long Nha vệ quân thứ ba Phó Đô thống Điền Thiệu, đến đây mời ngươi gia nhập Long Nha vệ, hợp nhất đại đội của ta, ngươi có hứng thú hay không?

Lúc này, cả người Đường Long còn ở vào trong choáng váng.

Vừa rồi một màn kia, thay đổi quá nhanh, quả thực tới quá nhanh a. Đầu óc của hắn, phản ứng còn có chút không theo kịp nội dung cốt truyện phát triển.

Rõ ràng là bọn người Dư đội hung thần ác sát, muốn giết người, như thế nào bỗng nhiên tầm đó, lại toát ra một Long Nha vệ đại đội trưởng?

Hơn nữa, thoáng cái gọi đến nhiều Long Nha vệ như lang như hổ.

Vừa rồi mấy người Dư đội trưởng còn hung hăng càn quấy, nhưng bây giờ như chó chết quỳ trên mặt đất, không ngừng cầu xin tha thứ.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT