Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 337: Diệp Đại chuẩn bị thủ túc tương tàn 1

Chỉ thấy trong bụi cây, một bóng đen lướt ra, đúng là đệ tử của Càn Lam Bắc Cung Lưu Xán.

- Lưu Xán, ngươi tới nơi này làm gì?

Lưu Xán kia nhìn nhìn Giang Trần, lại nhìn Đan Phi một chút, cười lạnh nói:

- Ta đi ngang qua, mắc mớ gì tới ngươi?

- Cút xa một chút.

Trên mặt âm tàn của Lưu Xán, hiện lên một đạo sát cơ:

- Giang Trần, nơi này là thế giới mê cảnh, ngươi tốt nhất miệng sạch một chút. Đừng để ta tìm được cái cớ giết ngươi.

- Giết ta?

Giang Trần khoan thai cười cười.

- Chỉ bằng tên lưỡng tính ngươi?

Lưu Xán lại một lần nữa nghe được xưng hô vũ nhục kia, trên mặt lộ ra biểu lộ như độc xà:

- Giang Trần, ngươi tên súc sinh này, trước để cho ngươi đắc ý một hồi.

Ngoài dự đoán của mọi người, Lưu Xán hận Giang Trần thấu xương, lần này lại không dây dưa, thân hình lóe lên, biến mất ở trong cánh đồng bát ngát.

Giang Trần khẽ chau mày, nhìn phương hướng Lưu Xán biến mất, như có điều suy nghĩ.

Lúc này, Đan Phi đi tới, biểu lộ lạnh nhạt, điềm nhiên như không có việc gì, phảng phất sự tình vừa rồi căn bản không có phát sinh qua.

Lòng của nữ nhân, như kim đáy biển, Giang Trần thấy Đan Phi như vậy, trong nội tâm cũng không dám nghĩ nàng thật sự không có việc gì.

- Thế giới mê cảnh này rất lớn, hắn nói đi ngang qua, ngươi tin tưởng sao?

Giang Trần hỏi.

- Không sao cả.

Thái độ của Đan Phi rất siêu nhiên.

- Cho hắn mười lá gan, hắn cũng không dám giương oai ở trong thế giới mê cảnh.

- Mặc dù như thế, nhưng nếu có một đôi mắt vụng trộm nhìn mình, cảm giác trong nội tâm, sẽ không được tự nhiên như ăn phải con ruồi.

Giang Trần vẫn rất khó chịu.

- Xem không vừa mắt, vậy giết hắn đi.

Đan Phi thản nhiên nói.

- Cái gì?

Giang Trần sững sờ.

- Không phải nói trong thế giới mê cảnh, không thể giải quyết tư oán sao?

- Quy tắc là chết, người là sống.

Ngữ khí của Đan Phi nhàn nhạt, bỗng nhiên thanh âm sâu kín.

- Quy tắc không cho phép nam nhân khi dễ nữ nhân, ngươi không phải khi dễ ta sao?

Giang Trần ngượng ngùng cười, sờ lên mũi, không phản bác được.

Hào khí có chút cổ quái, sau một hồi trầm mặc khó chịu nổi, vẫn là Đan Phi phá vỡ cục diện khó xử này.

- Giang Trần, thực xin lỗi.

- Cái gì?

Giang Trần nhíu mày.

- Tựa hồ lời này là ta nói a.

- Ta không nên tùy hứng, cũng không nên vẽ xấu ở trên mặt ngươi.

Giang Trần lại không nghĩ rằng, khẩu khí của Đan Phi, dĩ nhiên là như vậy.

- Được rồi, ta thừa nhận, do chuyện ngày hôm qua có chút áp lực, nhất thời không khống chế được. Nam nhân đánh nữ nhân, đều là không đúng.

Trên thực tế, Giang Trần đánh, cũng không tính là đánh thật. Chỉ như đại nhân giáo huấn hài tử, đánh cho có lệ mà thôi.

- Ngươi còn nói.

Đan Phi thẹn thùng hàm giận.

- Được rồi, ta không nói. Thuận tiện nói một câu, co dãn không tệ.

Giang Trần cười ha ha.

- Lưu manh.

Đan Phi dưới tình thế cấp bách mở miệng mắng, lập tức thở dài.

- Giang Trần, ngươi thật là một tiểu ác ma, ta cả đời này, cũng không ăn qua thiệt thòi lớn như vậy.

- Ngươi còn chịu thiệt? Bốn con thú con Linh thú, ta nhìn ngươi chỉ thiếu nằm mơ cũng cười ra tiếng rồi.

Vừa nhắc tới thú con Linh thú, quả nhiên thoáng cái đã tới cảm xúc, vẻ mặt cười đắc ý, để giỏ trúc trên lưng xuống.

Bốn thú con vừa sinh, hiển nhiên còn không rành thế sự, thì thầm phát ra các loại thanh âm, đối với hai người Giang Trần nháy mắt ra hiệu.

- Giang Trần, ngươi nói chúng có đói hay không?

- Nói nhảm, ngươi không thấy con mắt bọn nó đói đến xám ngắt sao?

Giang Trần lấy trái cây hái từ trong động quật, ném vào mấy quả.

Bốn thú con liền lao lên tranh đoạt.

Để cho Đan Phi không nghĩ tới là, bốn thú con này bình thường ở chung rất hòa hợp, nhưng khi xuất hiện đồ ăn, lại dị thường hung hãn, lẫn nhau tranh đấu, tư thế đều là cắn xé nhau.

- Linh thú giới, quả nhiên mạnh được yếu thua, khôn sống mống chết.

- Có ý tứ gì?

Đan Phi có chút khó hiểu.

- Rất đơn giản, bốn thú con này, tuy là một mẹ sinh ra, nhưng cuối cùng khẳng định chỉ có một con có thể còn sống. Bọn nó tầm đó, khẳng định phải giết huynh đệ, ăn tươi huynh đệ, cuối cùng một con trổ hết tài năng, mới là người thắng cuối cùng. Ngươi nhìn tư thế bọn nó tranh đoạt đồ ăn liền biết. Có lẽ, sau khi thành niên, vì tranh đoạt lãnh địa, còn có thể chém giết mẫu thú, không chết không ngớt. Đây là cách sinh tồn của Linh thú, vật cạnh thiên trạch, chúng sinh ở trong vòng tuần hoàn này, ai cũng chạy không thoát Luân Hồi.

Cũng không phải Giang Trần nói ngoa, hắn rất hiểu Linh thú, cơ hồ đại bộ phận Linh thú đều là như vậy. Linh trí càng cao, càng sẽ như thế.

Một núi không chứa hai hổ, là đạo lý này.

Ngược lại là một ít hung thú cấp thấp, linh trí không mở, hoặc là Linh thú thiên tính thích tụ bầy, mới có thể kết bạn thành đàn.

Ví dụ như Kim Dực Kiếm Điểu.

Đương nhiên không chỉ có Kim Dực Kiếm Điểu, Đại Thiên Thế Giới, chủng loại Linh thú nhiều vô số kể, Linh thú tụ bầy cũng rất nhiều, có chút bầy đàn, thậm chí làm cho Vương giả Linh thú so với chúng cường đại gấp mười gấp trăm lần, cũng phải nhượng bộ lui binh.

Đan Phi như có điều suy nghĩ, mắt đẹp ở trên mặt Giang Trần dừng lại một lát, thở dài:

- Giang Trần, có cái gì ngươi không hiểu không?

- Có cái gì ta không hiểu sao?

Giang Trần cười ha ha, đột nhiên trên mặt hiện lên một tia thương cảm, cái này thật sự là có.

Thời khắc này, hắn chợt nhớ tới kiếp trước, phụ thân Thiên Đế kiếp trước, hôm nay như thế nào? Mà mình, sao lại chuyển sinh đến thế giới này?

Những chuyện này, hắn thật sự không hiểu, mặc dù hắn học cứu Thiên Nhân, tri thức kiếp trước có một không hai Chư Thiên, đối với chuyện này vẫn hoàn toàn không biết gì cả.

- Đan Phi tiểu thư, ví dụ như chúng ta bây giờ ở trong vòng tròn này, chúng ta biết, chỉ là những vật trong vòng tròn đó; sẽ không biết thế giới ngoài vòng tròn. Khi chúng ta bước ra vòng tròn đó, mới biết, nguyên lai đồ vật chúng ta biết, thật sự là quá ít.

Giang Trần cảm khái, lại không phải ra vẻ thâm trầm, mà là cảm xúc dâng trào.

Trong mắt Đan Phi bắn ra vẻ kinh ngạc. Nàng không nghĩ tới, tính cách Giang Trần khôi hài, đột nhiên, vậy mà nói ra ngôn ngữ để cho người suy nghĩ sâu xa như vậy?

- Đi thôi.

Ngay thời điểm Đan Phi tinh tế thưởng thức lời nói của Giang Trần, Giang Trần lại nói một tiếng

- Đi nơi nào?

Đan Phi hỏi.

- Lưu Xán kia đi theo Diệp Đại, ta cảm thấy, lần này hắn xuất hiện có chút quỷ dị. Đi xem xem, có phải tiểu tử Diệp Đại kia đùa nghịch chiêu gì hay không.

Đan Phi nao nao, kỳ thật nàng không muốn lẫn vào vương tử tranh đấu, đứng trên lập trường siêu nhiên của nàng, ai làm Thái tử, ai làm quốc quân, kỳ thật đều không sao cả.

Dù Diệp Đại hay Diệp Dung làm quốc quân, ở trước mặt Đan Phi nàng, cũng không dám giương oai.

Bất quá, trải qua chiến đấu hôm qua, tựa hồ bất tri bất giác, Đan Phi đã tiếp nhận sự thật nhân vật chuyển biến. Từ vừa mới bắt đầu nắm quyền chủ đạo không thả, đến lúc này nghe theo Giang Trần an bài.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT