Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 354: Nhị vương tử, hưởng thụ thời gian cuối cùng a 2

- Ngươi... Ngươi nói cái gì? Cái gì mượn đao giết người? Quả thực không hiểu thấu, Giang Trần, ngươi lại nói hưu nói vượn, ta tất sát ngươi.

- Ngươi không dám.

Giang Trần cười nhạt nói.

- Ngươi ngay cả dũng khí dừng lại ở chỗ này một khắc cũng không có. Ta đứng ở chỗ này cho ngươi giết, ngươi dám sao?

- Giang Trần, đến cùng ngươi muốn nói cái gì?

Trong nội tâm Diệp Kiều phát lạnh.

- Ta muốn nói cái gì? Ngươi còn đoán không được sao? Ngươi thông minh như vậy, chẳng lẽ giờ phút này còn xem không rõ? Ngươi dẫn động Thử Triều, diệt đám người Diệp Đại cùng Diệp Tranh. Chẳng lẽ, ngươi cho rằng ngươi chạy được?

- Ngươi... Ngươi ngậm máu phun người.

Diệp Kiều thề thốt phủ nhận, hắn còn tưởng rằng Giang Trần là suy đoán, không có bất kỳ chứng cớ nào.

- Có phải ngậm máu phun người hay không, đã không trọng yếu. Dù sao, ngươi đi không được.

- Không tốt, điện hạ, Thử Triều đã vây quanh tất cả lộ tuyến, chúng ta bị vây rồi.

Đột nhiên Linh Huyền phát hiện, ngay cả hai phương hướng lách qua sơn cốc này, cũng đã bị phá hỏng.

Hiện tại, bọn hắn đã thành rùa trong hũ.

- Cái gì?

Sắc mặt Diệp Kiều đại biến.

- Giang Trần, ngươi cố ý kéo dài thời gian?

Ánh mắt Diệp Kiều âm tàn, nghiến răng nghiến lợi.

- Ngươi đã đoán đúng.

Giang Trần cười ha hả, cũng không phủ nhận.

- Tên điên, tên điên.

Diệp Kiều chửi ầm lên.

- Ngươi cho rằng, ngươi kéo chúng ta, ngươi có thể chạy trốn sao? Ngươi cho rằng, chủ tử của ngươi có thể chạy trốn sao?

Giang Trần cười nhạt nói:

- Ta ngăn chặn các ngươi, cùng Diệp Dung không có bất cứ quan hệ nào.

- Có ý gì?

Diệp Kiều giận tím mặt.

- Nguyên nhân rất đơn giản, các ngươi xuống tay với ta trước, ta chỉ là tới thu sổ sách mà thôi. Nhớ kỹ, tuy ta rất dễ nói chuyện, nhưng ngươi chọc tới ta, đó là ngươi đáng chết.

Ngữ khí của Giang Trần phát lạnh:

- Đừng cùng ta chơi trò người vô tội, hai thủ hạ kia của ngươi làm việc, cũng tính toán nhanh nhẹn. Bất quá cũng nên tẩy sạch mùi máu tanh trên người a. Ăn vụn không chùi mép, còn muốn người khác không phát hiện?

Sắc mặt Diệp Kiều rất khó coi:

- Nói như vậy, ngươi là cố ý đến đây chắn chúng ta?

- Ngươi nói đúng.

Giang Trần cười nhạt một tiếng.

- Ha ha ha, tên điên, hoàn toàn là tên điên. Bây giờ ngươi thành công rồi. Thì tính sao? Còn không phải mọi người cùng nhau chết? Tên điên, tên điên.

Diệp Kiều tức đến toàn thân phát run.

- Ngươi suy nghĩ nhiều, ta nói rồi, ta là tới thu sổ sách. Thu xong, lập tức đi ngay.

- Đi? Ngươi nằm mơ? Đường đến, sớm đã bị Thử Triều ngăn chặn. Hiện tại hai con đường này cũng bị Thử Triều vây quanh, ngươi muốn đi? Trừ khi ngươi có thể chắp cánh.

- Ta biết rõ.

- Ngươi biết còn đắc ý cái gì?

Trong mắt Diệp Kiều lộ ra sát ý.

- Bởi vì, lần Thử Triều này, là ta phát động. Thử Triều trước đó, chúng ta có thể bình yên không tổn hao gì, lúc này, ta đồng dạng có thể bình yên không tổn hao gì ly khai.

Giang Trần cười ha ha, thân thể lóe lên, liền lẻn qua một bên:

- Diệp Kiều, hảo hảo hưởng thụ thời gian cuối cùng đi. Ta ở chỗ này, thưởng thức bộ dạng các ngươi vùng vẫy giãy chết.

Oanh, oanh, oanh…

Thử Triều từ bốn phương tám hướng hội tụ đến.

Hải dương Kim sắc, lại một lần nữa mang tất cả đại địa.

Đám người Diệp Kiều trợn mắt há hốc mồm, toàn bộ hóa đá. Nhìn Thử Triều từ bốn phương tám hướng tuôn qua, trong nội tâm tất cả mọi người tuyệt vọng

Trong lúc đó, trong đầu Linh Huyền kia hiện lên một đạo linh quang, quát:

- Mọi người cùng nhau xông lên, bắt Giang Trần lại. Tiểu tử này không sợ Thử Triều, khẳng định có biện pháp. Chỉ cần bắt hắn, mọi người sẽ có một đường sinh cơ.

Đề nghị này, thoáng cái nhắc nhở Diệp Kiều.

Vốn Diệp Kiều gần như tuyệt vọng, trong mắt lập tức bắn ra hi vọng, cũng kêu lên:

- Đúng, cùng tiến lên, bắt Giang Trần.

Linh Huyền tu vi cao nhất, tay trảo một cái, nắm trường kiếm lao tới Giang Trần.

Linh Thạch cùng Linh Huyền cũng biết đây là sinh tử đánh cược một lần, ở đâu còn có thể lưu thủ, cũng từ hai bên bọc đánh, hướng Giang Trần vọt tới.

- Nhanh, nhanh, Thử Triều sắp tới rồi.

Diệp Kiều khàn cả giọng hô to.

- Đều lên cho ta, mấy người các ngươi, đứng đó làm gì? Lên.

Linh Huyền xông lên phía trước nhất, giờ phút này chỉ có một ý niệm, là bắt Giang Trần, hỏi ra phương pháp tránh đi Thử Triều.

Nếu không, cái kia chỉ có một con đường chết.

Hắn biết rõ, Thử Triều này căn bản không phải nhân lực có thể chống cự. Chỉ có đạt được phương pháp tránh đi Thử Triều, mới có thể có một đường sinh cơ.

Kiếm khí như rồng, một kiếm này, trong nháy mắt liền giết đến trước mặt Giang Trần.

Ngay lúc đó…

Biến cố sinh ra.

Lúc thân thể của hắn sắp đến gần Giang Trần, bỗng nhiên dưới đất có một đạo lực lượng phóng lên trời, chui từ dưới đất mà ra, kích thích một tầng sóng bùn như núi lửa phun trào.

Trong sóng bùn, nhảy ra một con Phệ Kim Thử cực lớn, kim quang lóe lên, Phệ Kim Thử kia lao thẳng tới Linh Huyền, không nhìn uy lực một kiếm kia.

Két sát, thanh âm đứt gãy vang lên, uy lực bị hóa giải, Phệ Kim Thử kia trảo một cái, thân kiếm liền nát bấy.

Sau một khắc, một cái vuốt khác của Phệ Kim Thử đã bắt lấy ngực Linh Huyền, mở miệng, trực tiếp cắn về phía cổ Linh Huyền.

Lại két sát một tiếng, cổ của Linh Huyền bị cắn đoạn.

Bẹp, bẹp…

Phệ Kim Thử kia ôm lấy thân thể Linh Huyền gặm nhấm. Chỉ mấy hơi thở, liền gặm sạch thi thể Linh Huyền.

Mà Linh Huyền, đường đường Tiên cảnh nhất trọng thiên, lập tức có thể đi vào Tiên cảnh nhị trọng thiên, ở trước mặt Phệ Kim Thử, lại giống như tiểu hài tử vừa học đi, hoàn toàn không có sức chống cự. Một kiếm cường thế, lại bị phá giải nhẹ nhàng.

Linh Thạch cùng Linh Phong ở hai bên, nếu không phải xem thời cơ nhanh, mà tựa hồ con Phệ Kim Thử kia đối với Linh Huyền cảm thấy hứng thú, chỉ sợ cũng chạy không thoát.

Dù sao, thực lực con Phệ Kim Thử này quá mạnh mẽ, tốc độ quá nhanh. Cùng Phệ Kim Thử này so sánh, những Tiên cảnh cường giả như bọn hắn, quả thực là chê cười.

Nhìn Phệ Kim Thử ôm thi thể Linh Huyền gặm, tràng diện bực này, làm cho da đầu Diệp Kiều run lên, toàn thân giống như bị Lôi Điện đánh trúng, cơ hồ không cách nào khống chế, thân thể loạn chiến, hàm răng run lên khanh khách.

Linh Thạch cùng Linh Phong nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra sát cơ quyết tuyệt. Hai đạo thân ảnh một trái một phải, lần nữa vọt tới Giang Trần.

Hiện tại, bọn hắn không có lựa chọn khác. Chỉ có bắt Giang Trần, mới có hi vọng. Mặc dù Linh Huyền lão Đại chết, nhưng mục tiêu này của bọn hắn không thể biến.

Bắt không được Giang Trần, bọn hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Giờ phút này, bọn hắn chỉ hy vọng Linh Huyền lão Đại chết, có thể hấp dẫn đầu Phệ Kim Thử kia, để nó không có hứng thú đối phó hai người bọn họ.

Bộ pháp cùng tốc độ, ở thời khắc sinh tử một đường, đã phát huy đến cực hạn.

Linh Phong cùng Linh Thạch, đã thấy được hi vọng.

Ngay lúc này, Phệ Kim Thử kia lại động. Tốc độ cực nhanh, hoàn toàn vượt qua lực lý giải của bọn hắn.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT