Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 356: Giang Trần còn có cách nghĩ

́ch nghĩ

Chỉ thấy kim quang lóe lên.

Ba ba…

Hai tiếng vang thanh thúy truyền ra, thân thể Linh Phong cùng Linh Thạch lăng không bay lên, lập tức lại như bùn nhão, bị vỗ xuống.

Lúc nhìn lại hai người, xương sọ bị đập dẹp, thời điểm rơi xuống đất, đã không có một tia sinh cơ truyền ra.

Chỉ nháy mắt, hai cường giả Tiên cảnh, bị đánh chết toàn bộ.

Cả người Diệp Kiều triệt để co quắp, giờ phút này, hắn đột nhiên có thể cảm nhận được loại tuyệt vọng kia của Diệp Đại cùng Diệp Tranh.

Nhìn hải dương Kim sắc phô thiên cái địa tịch cuốn tới trước mặt, nhìn ba gã Tiên cảnh phơi thây, Diệp Kiều không có làm ra bất kỳ phản ứng nào, đã bị Thử Triều thôn phệ.

Nửa khắc sau, Thử Triều chậm rãi lui bước, không ngừng trở lại Vạn Hào thạch ổ, chỉ lưu lại cặn bã xương cốt.

Sau nửa canh giờ, Giang Trần đuổi theo bọn người Diệp Dung.

- Giang Trần? Nhanh như vậy đã trở lại?

Diệp Dung thấy Giang Trần trở lại, có chút kì quái, lúc này mới đi bao lâu?

- Trở lại rồi.

Giang Trần lộ ra nụ cười quỷ dị.

- Thành không?

- Ta không có ra tay. Nhóm người Nhị vương tử, cũng không biết bị động kinh gì, vậy mà tiến vào phiến sơn cốc kia, kết quả bị Thử Triều tiêu diệt.

- Cái gì?

Diệp Dung chấn kinh.

- Bị Thử Triều đã diệt? Diệp Kiều hắn...

- Chết hết, chỉ còn lại bột phấn xương cốt trên đất.

Giang Trần lắc đầu thở dài, phảng phất việc này cùng hắn nửa điểm quan hệ cũng không có.

Đan Phi như có thâm ý liếc nhìn Giang Trần, bán tín bán nghi, nhưng không nói gì.

Ngược lại là Tiết Đồng, khóe môi mỉm cười, cũng không nói gì.

- Mà thôi, hắn tự gây nghiệt, không thể sống. Chúng ta đi thôi, nơi này quá tà môn.

Xảy ra nhiều chuyện như vậy, Diệp Dung đối với Diệp Kiều chết, cũng đã không có hưng phấn gì. Hắn chỉ muốn sớm ly khai thế giới mê cảnh mà thôi.

Dù sao, bây giờ người có thể cùng hắn cạnh tranh, Diệp Đại, Diệp Kiều cũng đã bị Thử Triều tiêu diệt.

Mà Diệp Tranh tự gây nghiệt, đi theo Diệp Đại, làm chó cho Diệp Đại, cùng Diệp Đại chôn cùng, tự nhiên không cách nào hình thành uy hiếp đối với Diệp Dung.

Kể từ đó, tâm tư của Diệp Dung đã sớm trở về vương đô, đối với thu săn này, ngược lại không có ý kiến gì.

Mà Đan Phi, đã nhận được bốn con thú con Ngân Nguyệt Yêu Viên, xem như thắng lợi trở về, đối với Mê Cảnh Thu Liệp, cũng không còn hứng thú.

Ngược lại là Giang Trần, tuy cùng Đan Phi vào, nhưng giờ phút này, ngược lại tích cực nhất. Trên đường đi, hắn không thèm săn giết Linh thú hung thú, nhưng gặp được các loại Linh Dược linh thảo lại thu sạch.

Theo thời gian trôi qua, ven đường ngẫu nhiên sẽ đụng vài đội ngũ khác, bất quá lẫn nhau không có xung đột lợi ích, ngược lại bình an vô sự.

Một ngày này, đội ngũ đi hướng nam, trở lại lối ra.

- Còn có bảy ngày nữa là thu săn chấm dứt. Chúng ta chạy về địa điểm chỉ định, như thế nào?

Diệp Dung đề nghị.

Đan Phi hơi chút suy nghĩ, lại không có mở miệng, đôi mắt đẹp nhìn về phía Giang Trần, hiển nhiên là hỏi thăm ý tứ của Giang Trần.

Giang Trần lại nói:

- Các ngươi đi lối ra trước, ta sẽ ở trước khi kết thúc, lại đi địa điểm chỉ định tập hợp với các ngươi.

- Ngươi còn có tính toán gì sao?

Đan Phi hiếu kỳ.

Giang Trần cười cười, ánh mắt khoan thai nhìn qua mặt phía nam:

- Ta cảm thấy, đã đến đây một chuyến, cứ như vậy ly khai, có chút đáng tiếc.

Diệp Dung cùng Đan Phi nhìn nhau, trong nội tâm đều có chút hổ thẹn. Bọn hắn đã đạt đến mục đích, nhưng mà Giang Trần, công lao lớn nhất, nhưng giống như không có thu hoạch gì.

Lần thu săn này, Diệp Dung thu hoạch lớn nhất, mấy đối thủ cạnh tranh, toàn bộ bị Thử Triều thôn phệ, chẳng khác gì gián tiếp đưa hắn lên vương tọa.

Mà Đan Phi, đã được thú con Linh thú nàng muốn, tự nhiên là đạt được mục đích.

Ngược lại là Giang Trần, xuất lực lớn nhất, nhưng đều làm mai mối cho bọn hắn, thấy Giang Trần muốn dừng lại một hồi, mọi người cũng có thể hiểu được.

- Giang Trần, chú ý an toàn.

Diệp Dung vỗ vỗ bả vai Giang Trần.

Theo như bổn ý của Đan Phi, là muốn đi theo Giang Trần. Nhưng thấy Giang Trần không có ý mời nàng, nên không có tự đòi mất mặt.

- Bảo trọng.

Tựa hồ Đan Phi có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ nói ra hai chữ.

Giang Trần ly khai đội ngũ, dừng lại chỉ chốc lát, liền hướng mặt phía nam chạy như bay.

Sau khi tiến vào thế giới mê cảnh, trên đường đi Giang Trần gặp phải Linh thú, cả đám đều chạy về phương nam, Giang Trần cũng hiếu kỳ, đến cùng khu vực kia xảy ra chuyện gì? Đáng giá nhiều Linh thú không ngừng hội tụ như thế?

Hơn nữa tựa hồ những Linh thú này đều rất gấp gáp, chúng đối với huyết thực nhân loại cảm thấy rất hứng thú, vậy mà đi ngang qua trận doanh nhân loại, cũng không dừng lại công kích.

- Khu vực phía nam, khẳng định có sự tình càng hấp dẫn chúng phát sinh.

Khu vực phía nam, là một thâm cốc rất lớn, dưới thâm cốc này, còn có một địa huyệt vô biên vô hạn. Cái địa huyệt này bốn phương thông suốt, cửa vào vô số.

Giang Trần ở bên ngoài địa huyệt giấu kỹ thân hình.

Đột nhiên, mặt đất dưới chân chấn động, Phệ Kim Thử Vương từ dưới đất chui ra.

- Trần thiếu, cái địa huyệt này phi thường lớn. Rất nhiều Linh thú đều hội tụ ở trong đó, phảng phất là đang đợi sự tình gì phát sinh.

- A? Có bao nhiêu Linh thú?

Giang Trần trầm giọng hỏi.

- Ước chừng có gần trăm con. Thực lực mạnh, cùng ta không sai biệt lắm. Thực lực yếu, ít nhất cũng có tu vi Linh phẩm Trung giai.

Phệ Kim Thử Vương này, là Linh phẩm Cao giai.

- Nhiều như vậy? Bọn hắn đang chờ đợi cái gì?

- Ta không có tới gần, nên không biết bọn hắn đang chờ cái gì. Nhưng căn cứ cảm ứng của ta, dưới địa huyệt kia, có lẽ có vật đặc thù gì đó, khiến những Linh thú kia muốn chiếm thành của mình.

- Vật đặc thù? Này sẽ là cái gì nhỉ?

Giang Trần hiếu kỳ.

- Dùng suy đoán của ta, hẳn là loại linh vật gì đó, ví dụ như linh quả, hay là linh nguyên,… nếu như không có tác dụng đặc biệt với Linh thú, những Linh thú này, chắc chắn sẽ không chiếm giữ nơi đây.

Phệ Kim Thử là nổi danh nhát gan.

Mặc dù tu vi của những Linh thú này, không có mấy con có thể thắng nó, nhưng mà Phệ Kim Thử Vương vẫn không dám tới gần, trời sinh khiếp đảm cẩn thận, là thông tính của Phệ Kim Thử nhất tộc.

- Đi, dẫn ta đi xem một chút.

Có Phệ Kim Thử đào đất độn thổ, Giang Trần tiến vào địa huyệt, ngược lại là rất có ưu thế. Đi theo Phệ Kim Thử không ngừng xuyên thẳng qua dưới mặt đất.

Cái địa huyệt này tĩnh mịch, quanh co không thôi.

Giang Trần vận dụng thần thông Thất Khiếu Thông Linh đến cực chỗ, chỉ huy Phệ Kim Thử không ngừng đào móc về phía trước. Năng lực đào đất của Phệ Kim Thử Vương này, xác thực là nhất tuyệt.

- Chậm một chút, không sai biệt lắm đã tới rồi. Không nên kinh động Linh thú khác.

Giang Trần dặn dò.

Giang Trần cùng Phệ Kim Thử Vương đều biết, nếu như bọn hắn từ thông đạo tiến vào, mặc kệ thông đạo nào, đều sẽ bị Linh thú phát hiện.

Tuy dùng thực lực của Phệ Kim Thử Vương, cũng không sợ những Linh thú này, nhưng Phệ Kim Thử Vương xuất hiện, cũng sẽ không khiến cho Linh thú khác cảnh giác. Dù sao, ở đây có gần trăm Linh thú, nhiều thêm một con nữa, cũng không coi là cái gì.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT