Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 52: Lại hành hạ Yến Nhất Minh

Mà Giang Trần, chỉ dùng nửa tháng thời gian.

Thế nhưng mà, cái này lại xa xa không đủ. Năm mạch chân khí đến cùng vẫn là hơi yếu một chút, không nói cùng những đỉnh cấp cường giả của Vương Quốc đối kháng, coi như là ở trong chư hầu truyền nhân, sức chiến đấu của năm mạch chân khí, chỉ sợ sẽ để cho Giang Trần ở trong thực chiến ăn thiệt thòi không nhỏ.

- Chung Cực khảo hạch của Tiềm Long hội thử sắp đến, xem không khí của vương đô, rất có xu thế gió nổi mây phun a. Xem ra, mặc dù là một Vương Quốc nho nhỏ, một khi mây gió rung chuyển, chỉ sợ cũng sẽ hình thành một vòng xoáy. Dùng thực lực của ta bây giờ, muốn ở trong vòng xoáy này sống sót, là xa xa không đủ.

...

Rất nhanh, cuối tháng đã đến.

Ngày hôm nay, Giang Trần mang theo Giang Chính, thập phần nhàn nhã đi tới Tiềm Long hội trường.

Nếu như người không biết rõ nội tình, chứng kiến Giang Trần nhàn nhã tự tại như vậy, ai nghĩ đến người kia ngay cả ba hạng khảo hạch trụ cột cũng không có qua?

Bởi vì đêm đó tại Long Đằng Hầu phủ biểu hiện, Giang Trần xuất hiện, ngược lại là hấp dẫn rất nhiều lực chú ý. So với ngày xuất hiện ở Dược Sư Điện bất đồng là, lúc trước những chỉ trỏ kia là không kiêng nể gì cả, hôm nay những người kia, rõ ràng ít đi vài phần tùy ý, nhiều thêm vài phần kiêng kị.

Giang Trần tất nhiên là sẽ không để ý ngoại giới nhìn hắn ra sao, trực tiếp đi vào trong hội trường.

Vừa đi vào, đã thấy bên trong vừa vặn có một người đi tới, là Nhạn Môn Hầu truyền nhân Yến Nhất Minh.

- Giang Trần!

Yến Nhất Minh nhìn thấy Giang Trần, trong mắt phóng hỏa.

Lần trước ở Long Đằng Hầu phủ bị Giang Trần một chỉ đâm bại, đối với Yến Nhất Minh mà nói, có thể nói là sỉ nhục suốt đời. Chẳng những để cho hắn ở trước mặt đồng lứa mất hết mặt mũi, trọng yếu hơn là, hắn ở trước mặt Long Cư Tuyết xấu hổ như vậy, hiện tại Long Cư Tuyết đối với hắn cũng xa cách rồi.

Yến Nhất Minh cảm thấy, đây hết thảy đều là Giang Trần sai. Nếu như không có tên hỗn đản Giang Trần này, Yến Nhất Minh hắn sao sẽ trở thành trò cười cho vương đô?

- Ngươi là Yến hầu tử chiếm vị trí kia?

Giang Trần sững sờ, lập tức nhớ ra người trước mắt kia là ai.

Chỉ là, thần thái giật mình của hắn rơi xuống trong mắt Yến Nhất Minh, lại biến thành vũ nhục.

- Giang Trần, ngươi không nên cuồng! Lần trước nếu như không phải ngươi ám toán ta, ngươi cho rằng, bằng tu vi ba mạch chân khí của ngươi, thì có thể đánh bại ta?

Yến Nhất Minh cũng không để ý đây là nơi nào, quát ầm lên.

- Nói như vậy ngươi rất không phục?

Giang Trần lạnh nhạt cười cười.

- Phục? Ngươi tính toán thơm bơ vậy sao? Muốn ta phục ngươi? Là Giang Hãn Hầu ngươi bài danh cao hơn Nhạn Môn Hầu ta sao? Hay là tu vi cảnh giới của Giang Trần ngươi so với Yến Nhất Minh ta cao hơn?

- Vậy đến cùng ngươi muốn như thế nào?

Giang Trần mây trôi nước chảy như trước.

- Ta... Ta muốn quyết đấu với ngươi!

Yến Nhất Minh rống to, hắn không cam lòng, không phục, hắn muốn đem tôn nghiêm mất đi, gấp bội lấy trở về.

Mà phương pháp xử lý trực tiếp nhất, không ai qua được là đả bại Giang Trần, cũng hung hăng nhục nhã hắn, chà đạp hắn, hung hăng dẫm hắn dưới mặt đất!

- Quyết đấu? Không có thời gian, không có hứng thú!

Giang Trần tùy ý cười cười, lắc đầu, phảng phất xuyên qua không khí đi qua bên người Yến Nhất Minh.

- Giang Trần, ngươi cái người nhu nhược này! May mắn ám toán ta một lần, liền không có gan cùng ta quyết đấu sao? Tốt! Sớm biết Giang gia phụ tử các ngươi nhát gan nhu nhược như vậy a. Ngươi không quyết đấu? Có thể! Chỉ cần ngươi ở trước mặt mọi người, thừa nhận mình là người nhu nhược, ta liền bỏ qua cho ngươi.

Giang Trần bỏ qua, ở Yến Nhất Minh xem ra, là biểu hiện chột dạ. Cái này để cho lực lượng của Yến Nhất Minh càng đủ, càng thêm tin tưởng lúc đó, Giang Trần chỉ là may mắn thắng hắn.

Trong lúc đó, Giang Trần bước chân ngưng tụ.

Bất kể là từ nhu nhược, hay vẫn vũ nhục Giang Trần phụ tử hắn, đều vượt qua điểm mấu chốt của Giang Trần.

Người sờ điểm mấu chốt của ta, không thể tha thứ!

- Ba chiêu!

Ánh mắt Giang Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Yến Nhất Minh.

- Cùng ta quyết đấu, ngươi còn chưa có tư cách! Trong ba chiêu, nếu như ngươi không nằm xuống, tính toán ta thua.

- Ha ha ha, quả nhiên cuồng vọng! Ta không muốn ngươi ba chiêu! Ta đường đường Nhạn Môn Hầu truyền nhân...

Yến Nhất Minh đang muốn nói khoác tăng thêm lòng dũng cảm, trong lúc đó tiếng nói dừng lại.

Hắn không dám nói nữa, cũng không rảnh nói tiếp. Bởi vì Giang Trần đối diện, như một mũi tên vận sức chờ phát động, đột nhiên sinh ra một loại khí thế không hiểu, xa xa tập trung hắn.

- Chiêu thứ nhất, nhìn rõ ràng!

Giang Trần không hề mánh khóe, bước một bước về phía trước. Khi một bước này bước ra, đồng thời cánh tay cũng nâng lên.

Chỉ là cánh tay này vừa nhấc, lại có một cỗ khí thế làm cho lòng người vì sợ mà tâm rung động.

- Kinh Lôi!

Đầu ngón tay dâng lên, một đạo Kiếm khí phá không, dùng quỹ tích không thể tưởng tượng nổi, như sấm sét giữa trời quang, bắn về phía Yến Nhất Minh!

Như Kinh Lôi chợt nổ, Yến Nhất Minh chỉ cảm thấy màng nhĩ run lên, đạo chỉ lực kinh người kia đã như mũi tên bắn về chỗ yếu hại của mình.

- Hừ, lập lại chiêu cũ,《 Đông Vương chỉ 》này, còn muốn thương tổn ta?

Tuy Yến Nhất Minh kinh ngạc một chỉ kia đột nhiên, nhưng vẫn có nắm chắc tránh đi.

Thân hình chớp động, như cành liễu đong đưa.

- Liễu Nhứ Bộ, không gió dậy sóng!

Thân thể của Yến Nhất Minh, như cành liễu đong đưa, luật động tiết tấu, như gió thổi hơi lan, tiêu sái nói không nên lời.

Đây là gia truyền tuyệt học của Nhạn Môn Hầu… Liễu Nhứ Bộ.

Yến Nhất Minh rất tự tin, hắn tin tưởng vững chắc, ngày đó bị thua, chỉ là bị quản chế ở công pháp. Hôm nay, hắn thi triển gia truyền tuyệt học, nhất định có thể đánh Giang Trần quỳ xuống đất!

Bất quá, hắn đắc ý còn không tiếp tục bao lâu, Giang Trần lại tiến tới một bước, biên độ cánh tay đong đưa, lại hơi gia tốc một tí.

- Chỉ thứ hai, Tinh bạo!

Chiêu số của Giang Trần, đơn giản, thanh thoát, không có bất kỳ sức tưởng tượng. Người ở bên ngoài xem ra, có thể nói là vô cùng đơn giản.

Thế nhưng mà, võ đạo chân ý đại xảo nhược chuyết kia, chỉ có Giang Trần mới hiểu.

Thiên hạ vũ kỹ, hóa giản nhập phồn dễ dàng, hóa phồn nhập giản lại khó.

Mà hai chỉ kia của Giang Trần, trên thực tế đã đến cấp bậc hóa phồn nhập giản. Đem tất cả biến hóa, ngưng ở trong chiêu số.

Ở trong bất biến cầu biến.

Quả nhiên, khóe miệng của Yến Nhất Minh tràn ra vẻ mỉm cười đắc ý:

- Giang Trần,《 Đông Vương chỉ 》này của ngươi mặc dù không tệ, nhưng mà quá đơn giản a? Muốn thương tổn ta, đó là nằm mơ…

Thế nhưng mà, lời của hắn còn chưa nói hết...

Đột nhiên, khí thế cả người Giang Trần đột nhiên biến đổi. Đầu ngón tay nhẹ nhàng nhoáng một cái, tiết tấu đột nhiên lại à biến đổi.

- Chỉ thứ ba, Vô danh!

Xùy!

Một chỉ này, như hoa không hoa, như sương lại không phải sương, để cho người nói không rõ, nhìn không rõ. Rõ ràng là ý cảnh xuất từ 《 Đông Vương chỉ 》, rồi lại hơn xa 《 Đông Vương chỉ 》.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT