Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 58: Cửu tiếu thương hải quyết 1

Đã có phán đoán này, trong nội tâm Giang Trần đại khái có cái ngọn nguồn.

Hắn nâng chén nói:

- Hai người các ngươi một mực coi Giang Trần ta là đại ca, hôm nay người làm Đại ca này nói một câu, nếu như các ngươi tin tưởng ta. Như vậy, không quản mục tiêu nhân sinh của các ngươi là truy cầu phú quý, hay truy cầu võ đạo, ta đều có thể giúp các ngươi thực hiện.

- Nhưng điều kiện tiên quyết là, các ngươi là huynh đệ của ta, cả đời sẽ không thay đổi.

Lúc Giang Trần nói lời này, phi thường chăm chú. Trước mắt hai người kia đương nhiên là huynh đệ, nhưng mà, thời gian có thể cải biến rất nhiều, hắn cần chính là trung thành vĩnh viễn không thay đổi.

- Trần ca, Tuyên Bàn tử ta chỉ nói một câu, thân thịt mỡ này đều là của ngươi. Chừng nào ngươi chán ăn sơn trân hải vị, muốn ăn thịt người, cứ ở trên người ta cắt. Nếu như không tin được ngươi, Tuyên Bàn tử ta không tin ai được!

Tuyên Bàn tử mày cũng không nhăn thoáng một phát.

- Trần ca, tuy ta đần, nhưng ta vẫn cảm thấy, ngươi là một đại ca tốt, đáng giá Hồ Khâu Nhạc ta đi theo.

Hồ Khâu Nhạc cũng tỏ thái độ.

- Tốt, là huynh đệ, cả đời.

Giang Trần gật gật đầu.

- Hôm nay liền đến nơi đây. Nhớ kỹ, sau Tiềm Long thi hội, các ngươi lại đến chỗ ta một lần. Ta sẽ cho các ngươi một kinh hỉ.

Nhằm vào hai người kia, Giang Trần cũng cần cân nhắc thoáng một phát, phải như thế nào cho bọn hắn một ít trợ giúp. Vừa không thể tăng quá nhanh, lại phải đối với bọn họ có hiệu quả.

Quá nhanh, khó tránh khỏi sẽ bị người chú ý, khiến cho phiền toái không cần thiết.

Quá keo kiệt, hiệu quả không tốt, cũng như chưa cho.

Cái này cần nhìn thể chất mà làm theo yêu cầu, phải tìm chút thời giờ cân nhắc thoáng một phát.

Cái gọi là cô chưởng nan minh (* đại khái là một tay khó làm nên chuyện gì), bất kỳ một thế giới nào, chỉ dựa vào sức một mình, có một số việc tổng sẽ lực bất tòng tâm. Bồi dưỡng một ít thủ hạ, sớm muộn gì cũng sẽ có tác dụng.

Đưa hai bằng hữu ra về, Giang Trần cũng không có nhàn rỗi, mà là trực tiếp bế quan, tiến vào mật thất tu luyện.

Ban ngày, ở trong kiếm khí thất ba canh giờ, để cho hắn lĩnh ngộ rất nhiều, thu hoạch tràn đầy. Năm đạo chân khí, năm đường kinh mạch trong cơ thể, thời điểm cùng ba mươi hai lần kiếm khí trong kiếm khí thất đối kháng, không ngừng bị đánh bóng, trùng kích, tẩy lễ, công phạt, thẳng đến lột xác...

Trận chiến ấy, để cho Giang Trần ở dưới tình huống bất tri bất giác, tấn thăng đến sáu mạch chân khí.

Đây cũng là thu hoạch lớn nhất của Giang Trần trong trận chiến ấy.

- Tiến vào sáu mạch chân khí, ta cảm giác lực chiến đấu của mình, ít nhất tăng lên hai ba lần.

Giang Trần cảm ứng đến thân thể của mình biến hóa, hắn cảm giác ra, thân thể của mình đã nhận được cường hóa, cùng thời điểm mới tới thế giới này, đã có biến hóa thoát thai hoán cốt.

- Hôm nay cùng Yến Nhất Minh kia chiến một trận, cũng từ trên người ta nhìn ra một vài vấn đề. Tuy thắng, nhưng lại thắng thập phần mưu lợi.

Giang Trần phân tích, đối với trận chiến ấy cũng có một ít lĩnh ngộ.

Đầu tiên, Giang Trần ở trên vũ kỹ ăn phải lỗ vốn. Tiền nhiệm Giang Trần ở công pháp gia truyền, luyện cực kỳ qua loa. Duy nhất coi như dụng tâm luyện qua, là《 Tử Khí Đông Lai Quyết 》. Đây là bởi vì Tiềm Long thi hội muốn khảo thi, bằng không chỉ sợ cũng sẽ không luyện.

Đi vào thế giới này, lại vẫn dùng nguyên bộ vũ kỹ của《 Tử Khí Đông Lai Quyết 》đối địch, không thể không nói, ở vấn đề vũ kỹ này, Giang Trần cần phải đổi mới.

Giang Trần suy tư Giang gia gia truyền công pháp, bộ này tên là 《 Thương Lãng Quyết 》, là một môn công pháp luyện khí vũ kỹ tổng hợp.

《 Thương Lãng Quyết 》, Phàm giai Trung phẩm công pháp, hạn mức cao nhất, tu luyện tới chín mạch chân khí.

Nguyên bộ vũ kỹ 《 Phá Lãng Đao 》, 《 Hải Thần quyền 》.

《 Thương Lãng Quyết 》này, xem như một môn trấn môn công pháp của Giang gia rồi.

- Quả nhiên là một gia tộc nghèo a.

Giang Trần cười khổ.

- Phân chia công pháp của thế giới này, tựa hồ phân Phàm cấp, Linh cấp, Thánh cấp, Địa cấp, Thiên cấp năm đại đẳng cấp. Ở trong năm đại đẳng cấp, lại phân Hạ phẩm, Trung phẩm, Thượng phẩm, Cực phẩm bốn tiểu phẩm. Tính toán ra, Phàm giai Trung phẩm, xem như đếm ngược thứ hai a, đây là trấn tộc chi bảo sao?

Giang Trần không khỏi không cảm khái mình chuyển sinh, cất bước xác thực có chút thấp.

Đương nhiên, Vũ Kỹ Công Pháp trong thiên hạ, có thể nhập phẩm, cho dù là Phàm cấp Hạ phẩm thấp nhất, đó cũng là nhập phẩm võ học.

Đại đa số Võ Giả, tu luyện võ học ngay cả phẩm cấp cũng không vào được.

Cái gọi là Phàm phẩm võ học, ở quốc gia như Đông Phương Vương Quốc này, trên thực tế là võ học điển tịch thập phần trân quý rồi.

Để cho Giang Trần dở khóc dở cười là, đối với《 Thương Lãng Quyết 》này, tiền nhiệm Giang Trần từ nhỏ đến lớn tu luyện, vậy mà mới vừa vặn tu luyện đến tiểu thành cảnh giới.

- Người này, đến cùng phải lười biếng bao nhiêu, mới có thể tu luyện vũ kỹ trấn tộc tới loại cấp độ này a. Chẳng lẽ tâm tư của hắn, thật sự không có đặt ở trên việc tu luyện sao?

Tu luyện vũ kỹ, tiểu thành chỉ là bước đầu tiên, đằng sau còn có thuần thục, đại thành, vô lậu, viên mãn. Thậm chí còn có cấp độ truyền thuyết.

Tiểu thành, chỉ là vừa mới nhập môn mà thôi.

-《 Thương Lãng Quyết 》này, cao nhất chỉ có thể tu luyện tới chín mạch chân khí, khó trách tu vi của phụ thân, chỉ ngừng lại ở chín mạch chân khí. Xem ra, công pháp hạn chế, trên thế giới này, quả nhiên có thể làm thiên tài biến thành bình thường.

Công pháp trấn tộc của một chư hầu, cao nhất mới chỉ có thể tu đến chín mạch chân khí, lại hướng lên, là cực hạn rồi. Không thể không nói, cái này là bi ai của võ giả.

- Trời cao không thể hỏi, ta tự thừa thương lãng?...

Giang Trần niệm câu đầu tiên của《 Thương Lãng Quyết 》, bỗng nhiên có một loại cảm giác giống như đã từng quen biết.

-《 Thương Lãng Quyết 》này, chẳng lẽ ta đã từng xem qua?

Ngẫm lại cũng không đúng, công pháp《 Thương Lãng Quyết 》 thấp như vậy, là vào không được Thiên Lang Thư Uyển. Đây chính là Thiên Đế Đồ Thư Quán, làm sao có thể thu nhận công pháp thấp như vậy?

Thế nhưng mà câu nói kia, Giang Trần hoàn toàn chính xác là có ấn tượng.

Cố gắng tìm tòi trong trí nhớ, đột nhiên, trong đầu Giang Trần hiện ra một môn công pháp… Cửu Tiếu Thương Hải Quyết.

Cửu thế như mộng ảo, nhất tiếu thương hải tang điền. Trời cao không thể hỏi, ta tự thừa thương lãng.

Trong lúc đó, trong trí nhớ của Giang Trần, thoáng cái tuôn ra rất nhiều trí nhớ về Cửu Tiếu Thương Hải Quyết.

Tuy Cửu Tiếu Thương Hải Quyết này không vào được pháp nhãn Chư Thiên, nhưng sở dĩ Giang Trần còn nhớ rõ môn công pháp này, là vì thời điểm chứng kiến nó, hắn được nghe câu chuyện cảm động về người sáng tạo môn công pháp kia.

Người này Luân Hồi cửu thế, chỉ vì muốn thấy nữ tử trong mộng một lần. Chỉ là đợi đến lúc Hải Khô Thạch Lạn, cũng không thể được, cuối cùng hoàn toàn ngộ đạo, lại phát hiện đã bỏ lỡ Thiên Đạo. Cho nên phát ra cảm khái trời cao không thể hỏi, ta tự thừa thương lãng.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT