Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 67: Chỉ điểm Câu Ngọc, trả nàng nhân tình 2

Tiểu nha đầu tuổi không lớn, nói chuyện lên, tự nhiên cũng không có nhiều cố kỵ như vậy.

- Ta không đến xem liền lo lắng a. Vạn nhất bọn hắn ngược đãi ngươi, không có theo như ta nói xử lý thì sao bây giờ? Nếu ngươi xảy ra sự tình gì, ta sẽ phải mất đầu a.

Giang Trần ở trước mặt Chỉ Nhược công chúa, cũng là một bộ không có chính hình.

Hai người cười cười nói nói, ngược lại không có nửa phần ngăn cách.

Câu Ngọc công chúa vừa mới đuổi tới, nhìn thấy một màn này, trong nội tâm cảm thấy là lạ. Có chút hâm mộ hai người bọn họ, có thể thân mật nói chuyện phiếm mà không câu nệ.

Lại ẩn ẩn cảm thấy như vậy tựa hồ không ổn.

Bất quá, cuối cùng nàng lại cái gì cũng không nói.

- Cô cô, ngươi cũng tới thăm ta a. Thật tốt quá, hôm nay thoáng cái chứng kiến hai người mà Chỉ Nhược yêu nhất, thật sự là cao hứng.

- Chỉ Nhược, ngươi đi lấy giấy bút đến, ta ghi mấy thứ cho cô cô ngươi.

Giang Trần một bộ khí phái đại lão gia, mà Vương Quốc cao thấp, dám sai Đông Phương Chỉ Nhược như vậy, cũng chỉ có Giang Trần.

Mặc dù là Đông Phương Lộc, hắn cũng không bỏ được đem con gái coi là nha hoàn đến sai sử.

Thế nhưng mà, tiểu nha đầu lại rất nghe lời Giang Trần, cao hứng bừng bừng đi ngay, phảng phất như tiểu hài tử được đại nhân cho kẹo, động lực mười phần.

Tựa hồ làm việc cho Giang Trần, làm nàng rất vinh hạnh.

Giấy bút tới, Giang Trần cầm bút trầm tư một lát, liền bắt đầu viết.

Rất nhanh, liền ghi thành hai tờ giấy.

- Tờ thứ nhất, là một bộ khẩu quyết thuận khí, ngươi lấy về nghiên cứu, đối với ngươi bình tâm tĩnh khí tuyệt đối là có chỗ tốt. Tờ thứ hai, là một phương thuốc. Ngươi có thể lấy về phối dược cho mình dùng.

Giang Trần thuận tay đem hai tờ giấy nhét vào trong tay Câu Ngọc công chúa.

Câu Ngọc công chúa máy móc tiếp tới.

- Trong lòng ngươi nhất định nghĩ, ta cái tiểu thí hài, ghi thứ này đến hù ngươi đi à nha?

Giang Trần cười hì hì nói.

- Ngươi có thể lựa chọn tin tưởng, cũng có thể lựa chọn không tin. Dù sao nhân tình ta đã trả.

- Đúng rồi, nếu ngươi thật không tin, có thể lấy tờ đơn kia đi Dược Sư Điện đấu giá, có thể cho ngươi kiếm được 3500 vạn lạng bạc.

Giang Trần bàn giao vài câu, liền bắt đầu ở trong khuê phòng của Chỉ Nhược công chúa đi dạo.

Những Ngọa Dương Thạch kia, đã theo như hắn nói bố trí. Nhưng mà trước mắt mà nói, những Ngọa Dương Thạch này, vẫn còn là tử vật, lẫn nhau không có hình thành câu thông, không có hiệu ứng hình thành trận pháp.

Nhưng mà, hôm nay Giang Trần cũng chỉ có thể làm đến một bước này. Dùng tu vi trước mắt của hắn, muốn thao túng một trận pháp, hiển nhiên là không quá sự thật.

Tạm thời mà nói, cũng chỉ có thể tụ hình, có thể phát huy một thành tác dụng, cũng coi như không tệ.

- Tốt rồi, các ngươi hảo hảo tâm sự a, ta còn có việc, đi trước. Tiểu nha đầu, đừng bướng bỉnh, đừng quên những sự tình ta bàn giao kia.

Giang Trần cảm thấy không khí hiện trường có chút cổ quái, liền đưa ra cáo từ.

Đông Phương Chỉ Nhược có chút buồn bực:

- Giang Trần ca ca, ngươi vừa tới liền đi sao. Ngươi yên tâm đi, Chỉ Nhược vì Giang Trần ca ca, nhất định phải hảo hảo sống. Tuyệt không thể để ngươi đệm lưng cho Chỉ Nhược.

Lời nói này, làm Giang Trần một hồi im lặng, cáo từ đi ra ngoài.

Câu Ngọc công chúa trừng mắt nhìn bóng lưng Giang Trần ly khai, lầm bầm nói:

- Người này, thích rắm thí nhất rồi.

- Hắc hắc, cô cô, sau lưng nói bậy người, là bất lương a.

Tiểu nha đầu cười xấu xa nói.

- Giống như vừa rồi người nào đó, còn lấy chỗ tốt của rắm thí đây này.

- Tốt ngươi cái Xú nha đầu, lấy tay bắt cá đúng không?

Câu Ngọc công chúa cùng cháu gái này cảm tình vô cùng tốt, hai cô chất xưa nay càng giống tỷ muội.

Cười toe toét, đùa giỡn đuổi theo, trong lúc nhất thời hoan thanh tiếu ngữ tràn đầy đình viện.

...

Ly khai Vương Cung, ý nghĩ của Giang Trần cũng tỉnh táo lại, đang tổng kết hôm nay được mất, bỗng nhiên trên đường cái trước mặt chạy đến một nhóm người ngựa.

Người cầm đầu bận áo giáp, rõ ràng là Giang Hãn Hầu phủ, thủ lĩnh Giang gia thiết vệ Giang Ưng.

- Tiểu Hầu gia, Giang Hầu lệnh thuộc hạ đến đây tiếp ứng Tiểu Hầu gia.

Giang Ưng nhảy xuống ngựa, động tác giỏi giang, trong lúc nói chuyện, ánh mắt cũng tràn ngập đề phòng, quan sát bốn phía.

- Ưng thúc, sao ngươi lại tới đây?

Giang Trần giật mình, lập tức lĩnh hội ra cái gì.

- Xin Tiểu Hầu gia hồi phủ lại nói sau.

Giang Ưng đang khi nói chuyện, nhóm thiết vệ kia đã bảo hộ Giang Trần ở khu vực hạch tâm, hộ tống Giang Trần hồi phủ.

- Có phải xảy ra chuyện gì hay không?

Giang Trần thấp giọng hỏi.

- Lúc trước Hầu gia vừa muốn đi ra ngoài, ở cửa Hầu phủ tao ngộ mai phục. Vương đô thế cục hỗn loạn, cho nên Hầu gia lệnh thuộc hạ đến đây tiếp ứng Tiểu Hầu gia.

- Cái gì? Cha ta có bị thương không?

Sắc mặt Giang Trần trầm xuống, xem ra vẫn là đánh giá thấp thế cục hỗn loạn của vương đô a.

- Thoáng bị vết thương nhẹ, điều dưỡng mấy ngày liền không sao rồi.

Giang Ưng một bên trả lời, ánh mắt lại giống như chim ưng, dò xét bốn phía, lòng cảnh giác cực cao.

- Là ai hạ thủ? Có manh mối gì không?

Giang Trần nghe phụ thân không có trở ngại, tâm tình hơi chút an tâm. Nói thật, hắn đi vào thế giới này, cái thứ nhất để cho hắn có cảm giác nhận đồng, là phụ thân.

- Thuộc hạ còn chưa kịp đi thăm dò.

Giang Ưng trả lời đơn giản.

- Hừ, xem ra đối với phiến bán linh địa kia của Giang gia chúng ta xảo thủ không thành, là chuẩn bị cường chiếm a.

Giang Trần dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra, cái này tất nhiên là Long Đằng Hầu Long Chiếu Phong hạ thủ.

Giang Trần ba hạng trụ cột khảo hạch bị kẹt, Đỗ Như Hải tích cực dẫn đầu, hơn nữa phụ thân ở cửa ra vào bị tập kích, điều này hiển nhiên là khâu khâu đả kích.

Giang Trần thật sự nổi giận, nổi giận phát ra từ đáy lòng.

Đi vào thế giới này, trước kia tao ngộ đến những khiêu khích, ở Giang Trần xem ra, đều là một ít tiểu đả tiểu nháo. Hắn vẫn luôn dùng một loại tâm tính siêu nhiên đến đối đãi.

Thế nhưng mà, hiện tại sự thật máu chảy đầm đìa đã bày ở trước mặt, đó không phải tiểu đả tiểu nháo, mà là sát phạt ngươi chết ta sống.

- Long Chiếu Phong...

Trong tâm Giang Trần lặng lẽ lẩm bẩm cái tên này, lần thứ nhất dâng lên sát ý.

Để cho Giang Trần cùng Giang Ưng đều không nghĩ tới là, thương thế của Giang Phong, cũng không phải mặt ngoài đơn giản như vậy, cũng không phải bị chút vết thương nhỏ.

Đối thủ, vậy mà ở trên lưỡi đao dùng độc, hơn nữa độc này bộc phát, phi thường uy mãnh!

Trong khoảng thời gian Giang Ưng đi ra ngoài nghênh đón Giang Trần, ngắn ngủn không đến nửa canh giờ, thương thế của Giang Phong, vậy mà cấp tốc chuyển biến xấu.

Chờ Giang Trần trở lại quý phủ, Giang Phong đã lâm vào hôn mê, khuôn mặt đen kịt như than cốc.

- Tiểu Hầu gia, Ưng gia, các ngươi cuối cùng trở lại rồi, Hầu gia hắn...

Hầu phủ tổng quản Giang Phúc gấp đến độ nước mắt chảy ra rồi.

Giang Trần ba bước như thành hai bước, lao đến trước mặt Giang Phong:

- Phụ thân!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT