Báo lỗi

Độc Tôn Tam Giới

Chương 90: Bàn tử nghịch tập

Chỉ là, Tuyên Bàn tử tại chỗ đột phá, mà Hồ Khâu Nhạc tạm thời còn không có đột phá.

Nhưng mà, đột phá hay không đột phá, kỳ thật đã không trọng yếu. Đã có pháp môn《 Chân Huyệt Cộng Chấn 》này, thời gian về sau tu luyện, chắc chắn có thể rút ngắn rất nhiều.

Hơn nữa, võ đạo chi lộ sau này, cũng sẽ thiếu đi rất nhiều đường quanh co, thiếu rất nhiều nhấp nhô.

Tu luyện ở Chân Khí cảnh, rất nhiều người cũng không phải là thiên phú không đủ, mà là ở thăm dò chân khí yếu huyệt tiếp theo, xuất hiện bình cảnh, chậm chạp không cách nào tìm được vị trí tiếp theo mà thôi.

Đây là vấn đề ngộ tính, không phải cố gắng có thể đền bù.

Mà pháp môn《 Chân Huyệt Cộng Chấn 》này, thì có thể triệt tiêu tác dụng phụ do ngộ tính chưa đủ mang đến. Cho nên nói, môn công pháp này, tuyệt đối là tồn tại siêu việt Đông Phương Vương Quốc.

- Có lẽ, công pháp như thế, ở trong những Ẩn Thế Tông Môn kia mới có a? Hơn nữa, cũng không phải đệ tử bình thường có thể tu luyện?

Trong lòng Hồ Khâu Nhạc nghĩ lấy, đối với Giang Trần sùng bái cùng bội phục, lại càng thêm phát ra từ đáy lòng.

- Trần ca, ta quyết định, ba ngày sau, ta sẽ đi trấn áp Tuyên Viên. Các ngươi là huynh đệ của Bàn tử ta, đến lúc đó nên đi cổ động cho ta a.

- Ta nhất định đi.

Hồ Khâu Nhạc gật đầu.

- Tốt, ta cũng thuận tiện đi xem náo nhiệt.

Giang Trần đáp ứng.

...

Ba ngày sau, Giang Trần đi vào Kim Sơn Hầu phủ.

Nhìn ra được, Tuyên Bàn tử che dấu vô cùng sâu, lúc này đây, hắn rõ ràng ngay cả lão tử của mình cũng dấu diếm. Xem ra, Tuyên Bàn tử là quyết tâm muốn trên lần luận võ này, hung hăng đánh bại Tuyên Viên, cho toàn bộ Kim Sơn Hầu phủ một kinh hỉ lớn.

Kim Sơn Hầu cùng Giang Hãn Hầu là thế giao, nhìn thấy Giang Trần xuất hiện, Kim Sơn Hầu hơi có chút ngoài ý muốn. Vương đô trong khoảng thời gian này phong vân biến hoá, Kim Sơn Hầu cũng đã nghe được một ít tin đồn về Giang Trần. Mà ở Long Đằng Hầu phủ, Kim Sơn Hầu càng là tận mắt chứng nhận biểu hiện của Giang Trần.

Cho nên, đối với Giang Trần, Kim Sơn Hầu vẫn tương đối phức tạp. Trước kia, hắn cảm thấy nhi tử cùng Giang Trần pha trộn, hoặc nhiều hoặc ít có chút không nên thân.

Bất quá niệm tình hai nhà thế giao, hắn cũng không có nói thêm cái gì.

Nhưng mà, Giang Trần một loạt biến hóa, lại để cho Kim Sơn Hầu có chút xem không hiểu. Hắn cũng hoài nghi Giang Trần này là cố ý ẩn dấu thực lực?

Vì thế hắn còn hỏi vòng vèo qua Tuyên Bàn tử mấy lần, Tuyên Bàn tử cái khác không am hiểu, giả vờ ngây ngốc lại trình độ nhất lưu, mặc cho lão tử hắn vòng vèo như thế nào, hắn thủy chung giả ngu, một chữ cũng không hé.

Sau khi đủ lễ, trên mặt Kim Sơn Hầu có chút ngưng trọng, cũng không có bởi vậy mà giảm:

- Hiên nhi, Tuyên Viên này đột nhiên vọt tới sáu mạch chân khí. Mà mấy trưởng lão trong gia tộc, ẩn ẩn cùng người của Long Đằng Hầu phủ đi rất gần. Vi phụ hoài nghi, trong Kim Sơn Hầu phủ chúng ta, đã xuất hiện một đám phản đồ ăn cây táo, rào cây sung.

Kim Sơn Hầu ngữ ra kinh người, ở đây cũng không có người ngoài, hắn dứt khoát đem tình thế nghiêm trọng nói rõ ngọn ngành cho Tuyên Bàn tử.

Tuyên Bàn tử cười hắc hắc:

- Yên tâm đi phụ thân, không quản bọn hắn làm khỉ gió gì, hôm nay nhi tử của ngươi ra tay, hết thảy trấn áp!

- Hiên nhi, tuy Tuyên Viên chưa chắc là chính quy tu luyện sáu mạch chân khí, nhưng ngươi cũng không thể khinh địch. Trận chiến này, nếu như không thể lực địch, ngươi cũng đừng ham chiến, chúng ta lại từ từ tính tiếp.

- Ta nói phụ thân, ngươi không thể đối với con của ngươi có chút tin tưởng sao?

Tuyên Bàn tử kháng nghị nói.

Đang lúc nói, một gã trưởng lão trong tộc vội vàng đi tới, mang theo một tia mỉm cười kỳ quái:

- Hầu gia, Tuyên Viên đã đến lôi đài tỷ võ, bên Trưởng Lão Hội kia, phái ta đến mời Tiểu Hầu gia tiến đến nghênh chiến.

- Hừ, ngược lại là vô cùng nóng vội!

Kim Sơn Hầu có chút không vui.

Nhưng Tuyên Bàn tử lại như bóng da bắn lên, con mắt tách ra sắc thái cuồng dã khi sắp hành hạ người.

- Rốt cuộc đã tới sao? Ta cũng đã đợi không kịp.

Vụt!

Tuyên Bàn tử dùng tốc độ kinh người, hướng lôi đài tỷ võ phóng đi, chỉ lưu lại một tàn ảnh mập mạp.

Kim Sơn Hầu trợn mắt há hốc mồm, hắn có chút kỳ quái, sao nhi tử gần đây đều tiêu cực tránh chiến, đột nhiên chiến ý dạt dào như thế? Cái này không giống phong cách của hắn a.

Bên cạnh lôi đài tỷ võ, tốp năm tốp ba, đã tụ tập rất nhiều người hầu trong phủ, Kim Sơn Hầu phủ cùng Giang Hãn Hầu phủ là không giống.

Giang Hãn Hầu phủ, Giang gia nhân khẩu không vượng, cũng không tồn tại nhiều cỗ thế lực như vậy. Trên cơ bản, Giang gia hết thảy, đều là Giang Phong định đoạt.

Mà Kim Sơn Hầu phủ, bởi vì Kim gia nhân khẩu tràn đầy, cho nên phân ra rất nhiều chi nhánh. Ở toàn bộ Kim Sơn Hầu phủ, các loại chi nhánh mọc lên san sát như rừng.

Tuy Kim Sơn Hầu nắm quyền, nhưng cũng không có thiếu thế lực cản tay, để cho hắn nhiều khi cũng không khỏi khó xử.

Mà lần này xuất hiện Tuyên Viên, đúng là Trưởng Lão Hội trêu ghẹo ra.

Vốn, Kim Sơn Hầu là hoàn toàn có thể một ngụm cự tuyệt. Dù sao, Chư Hầu Lệnh là phụ tử truyền thừa, thiên kinh địa nghĩa. Nhưng mà Trưởng Lão Hội lại đập vào cờ hiệu đại nghĩa, nói Chư Hầu Lệnh phải do người trẻ tuổi mạnh nhất trong gia tộc kế thừa, cho nên mới có trò khôi hài như vậy.

Nếu như Kim Sơn Hầu cự tuyệt, đối với danh tiếng của Tuyên Bàn tử tất sẽ tổn hại. Về sau Tuyên Bàn tử muốn thuận lợi kế vị, muốn thuận lợi khống chế cục diện, chỉ sợ sẽ không có dễ dàng như vậy.

Cho nên, Kim Sơn Hầu vẫn muốn mượn cơ hội này, bức bách nhi tử không cầu phát triển thoáng một phát.

- Xem, Tiểu Hầu gia đến rồi.

- Cái gì Tiểu Hầu gia chứ. Lôi đài hôm nay, nếu như hắn thất bại, hắn liền không phải Tiểu Hầu gia rồi. Nhiều lắm tính toán là thế tử a.

- Hừ, ngươi có ý tứ gì? Hẳn là đồng bọn của Tuyên Viên? Chỉ là đệ tử bàng chi, cũng đòi ngấp nghé đại vị chư hầu chính thống?

Không thể không nói, trong Kim Sơn Hầu phủ, về quyền kế thừa hầu vị, sinh ra rất nhiều trận doanh.

Tuyên Bàn tử giờ phút này, thay đổi lấy loại trạng thái bùn nhão vịn không lên tường trước kia, không chút hoang mang đi lên lôi đài, con ngươi hơi híp, nhìn chằm chằm vào Tuyên Viên.

- Tuyên Viên, sao ngươi không tìm tấm gương soi mình? Lấy ngươi, cũng muốn kế thừa Chư Hầu Lệnh? Cha mẹ ngươi không có nói cho ngươi biết, nằm mơ cũng không nên mơ như vậy sao?

Tuyên Bàn tử cùng Giang Trần lăn lộn, bản lĩnh nói ác độc tự nhiên sẽ không kém.

Tuyên Viên là nhân vật do Trưởng Lão Hội móc ra, muốn thân thế, cái kia là kém xa Tuyên Bàn tử. Nghe Tuyên Bàn tử nói như vậy, cổ mẫn cảm tự ti trong nội tâm, lập tức để cho sắc mặt hắn trầm xuống.

- Tuyên Hiên, ngươi thân là Kim Sơn Hầu thế tử, lại không cầu phát triển. Tuyên Viên ta sở tác sở vi, bất quá là cân nhắc tiền đồ của Tuyên gia mà thôi.

- Ơ ơ, nói rất êm tai a. Đừng nói cho ta, các ngươi ở đây, không có cẩu của Long Đằng Hầu a?

Sắc mặt Tuyên Bàn tử trầm xuống.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT