Báo lỗi

Gặp Lại Vui Vẻ

Chương 63: Chương 58

Cửa phòng tắm đóng lâu rồi mà chưa có động tĩnh gì, cuối cùng Dịch Hồi hung hăng vứt điều khiển tivi, tức giận đi về phía phòng tắm, chẳng lẽ mở miệng ra nhờ anh giúp khó khăn đến thế sao!

Tạ Xuân Hồng xả nước, ngồi lên thành bồn tắm từ từ cởi bỏ quần áo liền nghe cánh cửa bị đẩy mạnh, cô sợ hãi ôm quần áo che lấy thân.

“Anh, anh ... Anh vào đây làm gì?”

Dịch Hồi nghiêm mặt lạnh lùng đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống lấy đi mớ quần áo cô đang ôm trước ngực, khinh thường liếc cô một cái rồi nói: “Hừ, trên người em có chỗ nào anh chưa từng thấy qua chứ? Em không cần giả bộ như vậy!”

Sắc mặt Tạ Xuân Hồng đỏ lên, vừa tức vừa thẹn, ngay cả một câu phản đối cũng không thốt ra được, không khỏi tức giận nhìn anh trừng trừng.

“Ra ngoài!”

Dịch Hồi không nhúc nhích, một tay đặt sau gáy một tay luồn dưới đầu gối bồng cô lên, nhẹ nhàng đặt vào bồn tắm, gác cái chân bị băng bột của cô lên thành bồn tắm, sau đó dùng khăn mặt quấn nó lại, tránh không để nước dính vào.

Toàn thân Tạ Xuân Hồng ửng đỏ, khỏa thân nằm trước mặt Dịch Hồi, hai tay che ngang ngực, một chân gác lên cao, làm cho cả người cô phơi bày hoàn toàn trước mắt anh, làn da trắng nõn dần dần chuyển thành màu hồng nhạt, hai tai cũng đỏ gay.

Dịch Hồi dường như không để tâm đến vẻ đẹp quyến rũ đang bày ra trước mắt, lạnh lùng cần lấy vòi sen phun nước ấm lên người cô.

Tạ Xuân Hồng nghi hoặc hồi lâu rồi do dự hỏi: “Anh giúp em tắm?”

Dịch Hồi hừ một tiếng, lạnh nhạt hỏi lại: “Em nghĩ sao?”

Tạ Xuân Hồng xấu hổ cố che chắn, lúng ta lúng túng nói: “Không cần... tự em làm được.”

Dịch Hồi lạnh lùng nhìn cô một cái: “Tự mình tắm? Nhảy qua nhảy lại rất vui sao? Em cũng không muốn bất cẩn ngã trong phòng tắm để rồi làm khổ Hân Hân chứ?

Tạ Xuân Hồng bị giọng nói châm chọc của anh làm cho không thốt được nên lời, quay đầu nói: “Khi không có anh ở đây em cũng phải tự mình tắm rửa thôi, có xảy ra chuyện gì đâu.”

Dịch Hồi chợt ngừng tay trong giây lát, thô bạo kéo tay cô ấn cô vào trong nước: “Tất nhiên rồi, em cực kỳ có bản lĩnh, điều này anh đã biết từ lâu rồi.”

Tạ Xuân Hồng bị ấn vào nước, xém chút nữa là uống nước trong bồn, chật vật chống đỡ tìm cách đứng dậy liền muốn mắng người, Dịch Hồi nhanh chóng mở vòi sen tối đa xịt từ trên đỉnh đầu cô.

Tạ Xuân Hồng vội vàng ngậm miệng nín thở, giơ tay che mắt, trong lòng đem cả tổ tông Dịch Hồi ra mắng.

Dịch Hồi dời vòi sen đi rất nhanh, lấy dầu gồi cho ra tay, sau đó bắt đầu xoa lên đầu cô.

Động tác của Dịch Hồi không mấy nhẹ nhàng, nhưng lực tạo ra cũng không mạnh bạo làm đau cô, lần lượt xoa tới xoa lui những đống bọt xà phòng lớn trên tóc cô sau đó dùng nước xả hết đi. Gội đầu xong, Dịch Hồi lại với tay lấy chai sữa tắm bên cạnh, làm cho Tạ Xuân Hồng sợ hãi vội vàng giật lại.

“Tự em...”

Dịch Hồi né tránh, đổ sữa tắm ra tay rồi hướng tới cơ thể cô bắt đầu tắm, Tạ Xuân Hồng hận không thể chôn sâu mình trong nước.

Bàn tay nóng bỏng của Dịch Hồi làm cho khắp cơ thể Tạ Xuân Hồng nổi gai ốc, sắc mặt đỏ bừng để mặc anh di chuyển từ cổ đến xương quai xanh rồi dừng lại trước ngực xoay tròn, sau đó chậm rãi di chuyển xuống phía dưới.

Tạ Xuân Hồng ngượng ngùng nhắm mắt lại, dường như Dịch Hồi chỉ chú tâm tắm rửa cho cô mà thôi, động tác chừng mực không hề có chút dục vọng nào, vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc, trong mắt không thể thấy được một tia ham muốn nào.

Đột nhiên Tạ Xuân Hồng cảm giác động tác của anh chợt dừng lại, ngón tay nấn ná trên vùng bụng cô, trong phòng tắm cực kỳ yên lặng, trong lòng Xuân Hồng thấy căng thẳng, có chút bất an, không khỏi mở mắt nhìn.

Toàn thân Dịch Hồi đã ướt đẫm, áo sơ mi mỏng tang dính vào người, làm lộ rõ đường nét cứng rắn của cơ bắp trước ngực, sự hiện diện của anh làm cho người khác cảm thấy rất an tâm.

Dịch Hồi cúi đầu che dấu biểu cảm, ngón trỏ chậm rãi vuốt ve vùng bụng cô, hành động nhẹ nhàng giống như đang sờ vào một cổ vật quý giá.

Tạ Xuân Hồng nghi ngờ nhìn xuống, trong lòng bỗng dưng đau xót, vội vàng giữ chặt tay Dịch Hồi.

“Dịch Hồi, vết sẹo này là do hai năm trước giải phẫu vị tràng, không phải do sinh Hân Hân gây ra, lúc em sinh con bé rất nhanh chóng, cũng không chịu đau đớn gì nhiều...”

Dịch Hồi từ từ ngẩng đầu, nhìn cô bằng đôi mắt bị che đi bởi một lớp sương mờ làm nó càng thêm sâu thẳm, khuôn mặt kiên nghị tràn ngập nỗi đau khổ và hối hận, trầm giọng nói: “Hân Hân nói em sinh non....”

Tạ Xuân Hồng thở dài, kìm lòng không được vươn tay ra chạm vào khuôn mặt anh, trải qua nhiều ngày đêm mơ ước được chạm vào anh lần nữa, điều đó bấy lâu nay cô chỉ thức hiện được trong giấc mơ, khi tỉnh lại nỗi thống khổ lại tăng lên gấp bội, nỗi nhớ anh biến thành muôn vàn con kiến, cắn xé tâm can cô không thương tiếc.

“Không phải lỗi của anh, Dịch Hồi, là cơ thể em yếu ớt nên mới như vậy, không liên quan đến anh...”

Đột nhiên Dịch Hồi vươn tay ôm lấy cổ cô, hôn cô đắm say cả đất trời, môi anh di chuyển khắp mặt cô, sau đó lại phủ lên đôi môi cô, đem toàn bộ những nhớ thương oán hận của năm năm phát ra hết.

Tạ Xuân Hồng thụ động đón nhận nụ hôn của anh, thật ra phải nói là gặm nhấm, chỉ trong chốc lát cảm giác trong miệng tràn ngập mùi máu tanh, Xuân Hồng nhắm mắt lại, những giọt nước trên mặt không rõ có phải là nước mắt hay không, hai tay cô ôm lấy cổ Dịch Hồi, cố nén đau đớn đáp trả lại nụ hôn của anh.

Năm năm, Dịch Hồi phải đợi cả năm năm cuối cùng mới có được nụ hôn này, trước kia anh nói lời đoạn tuyệt, không giữ cho mình một con đường quay đầu, chính vì muốn buông tay hoàn toàn, chưa từng nghĩ đến thời gian không thể làm anh lãng quên mà còn làm anh nhớ cô da diết. Vì thế, anh cứ cố chấp ôm ấp mối tình đứng yên tại chỗ, thậm chí càng ngày càng hy vọng cô có thể quay lại.

Có người nói đi là đi, cuộc sống vẫn tiếp tục, giống như cô ấy chưa bao giờ xuất hiện. Đúng là bất kể anh làm như thế nào cũng không có cách nào xem toàn bộ quá khứ có cô như chưa từng tồn tại... Làm sao có thể xem như nó chưa từng xảy ra? Cô đã dùng chính sinh mạng của mình để lưu lại một dấu ấn quá đấm nét cho tương lại, anh làm sao có thể xem như không có việc gì được?

Dịch Hồi dần dần dịu lại, hơi thở hổn hển rời khỏi môi cô, ánh mắt đỏ hồng nhìn cô, tiếng nói khàn khàn đầy kiên quyết.

“Tạ Xuân Hồng, nếu em đã lựa chọn sinh ra đứa bé này thì cũng nên chuẩn bị tinh thần mắc kẹt với anh suốt đời đi! Bây giờ, mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, em đừng có mơ đến chuyện anh



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT