Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 10

Thái phó hạ lệnh, há có đạo lý thay đổi?

Niếp Thanh Lân miệng nhỏ nhấm nuốt, chậm rãi nuốt xuống miếng thịt nai lớn bóng lưỡng kia, chỉ cảm thấy cuộc đời này đối với mỹ thực không thể nào còn yêu thích được nữa...

Vệ Thái phó liếc mắt nhìn cái vị bên cạnh đang dùng vẻ mặt nghẹn ngào như uống thuốc để ăn thịt nai mỹ vị, đang định răn dạy, bỗng phát hiện cái miệng của tiểu Hoàng đế bị dính thịt nai bóng loáng, màu sắc đỏ thắm không ít, làm nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, kết hợp với đôi mắt đầy linh khí...

hắn híp mắt phượng lại không nhịn được nhìn thêm vài lần, trong lòng hừ lạnh: Con trai nên có bộ dạng khỏe mạnh chút, lớn lên lại là dáng vẻ này, cho dù có dễ nhìn, cũng chỉ là cái thứ nằm dưới thân người khác! Tổ tiên Đại Ngụy là nhân vật uy vũ cỡ nào chứ! Lại sinh ra một tử tôn yêu nghiệt như thế này, quả thực là dấu hiệu khí số đã tận...

Trong lòng nghĩ như vậy, nhất thời lại nổi tâm trêu chọc, đợi đến lúc Long Châu tử rốt cuộc cũng gắng gượng nuốt hết miếng thịt nai kia, Thái phó đại nhân lại gắp thêm một miếng da còn to hơn miếng ban nãy chậm rãi bỏ vào trong chén nàng.

Niếp Thanh Lân chỉ cảm thấy dạ dày đang sôi trào, nhưng đành phải thụ sủng nhược kinh hướng về phía Vệ ái khanh mỉm cười, sau đó đầy tôn kính nhìn chằm chằm vật trong chén, thầm nghĩ: Thủ đoạn hay! Gắp thêm vài miếng nữa thì cho dù là ngỗ tác nghiệm thi tinh thông nhất triều Đại Ngụy, cũng cho rằng Hoàng đế băng hà là tự nhiên mà thôi!

Đến lúc đó, cơ dân khắp thiên hạ đều có thể chỉ về phía kinh thành mà chửi ầm lên: “Cẩu Hoàng đế! Bọn tao chịu đói, mày lại ăn no đến thăng thiên!”

Thế nhưng Thái phó ban thưởng, thì cho dù là thịt tẩm rượu độc cũng phải nuốt xuống!

Chỉ là ăn miếng da này, tốc độ chậm hơn rất nhiều, rốt cuộc nuốt xuống được cũng là lúc Thái phó dùng xong bữa.

Khóe mắt Niếp Thanh Lân liếc đến đôi đũa được đặt trên vật gác đũa bằng ngọc thạch, hơi hơi thở phào nhẹ nhõm, vừa ngước đầu lên lại phát hiệngương mặt chấn động lục cung của Thái phó, đang như cười như không nhìn mình...

Sau khi dùng xong ngọ thiện, Vệ Thái phó ung dung đi làm chuyện quốc gia.

Cung tiễn rường cột nước nhà đi rồi, Niếp Thanh Lân ôm bụng, vẫy vẫy tay về phía An Xảo Nhi.

An Xảo Nhi sao lại không biết bệnh của tiểu chủ tử? Lệ phi cũng thật ác độc, cứ luôn để tiểu chủ tử giảm sức ăn, từ nhỏ ăn không đủ no nên đã trở thành bệnh, nếu như bị vấn đề về dạ dày, thực sự là sẽ đau đến lăn lộn trên giường!

Nàng cẩn thận đỡ tiểu chủ tử nằm lên long sàng, Niếp Thanh Lân nâng cái bụng no kềnh của mình, hữu khí vô lực nói: “Đau quá, ngươi đến thái y viện tìm Trương thái y đến đây đi!”

Niếp Thanh Lân chỉ tìm mỗi Trương thái y là có nguyên do.

Người ăn ngũ cốc làm sao có thể không có bệnh? Nhưng thân nữ nhi của mình nếu như bị ngự y y thuật tinh thông từ mạch tượng khám phá ra, quả thực là bất ổn to lớn!

May là Lệ phi năm đó nhập cung, ở quê hương có một thanh niên xuất thân nhà y si luyến bà, rời xa quê hương để theo tới, thi vào thái y viện. Mặc dù không thể cùng giai nhân sớm sớm chiều chiều, nhưng sớm chiều phụng dưỡng có thể nhìn thêm vài lần, đầu ngón tay có thể đặt trên cổ tay thon thon của giai nhân, cũng coi như có thể giải nỗi khổ tương tư rồi.

Thường xuyên qua lại, Trương thái y liền trở thành ngự y riêng của Lệ phi, lúc Lệ phi đắc sủng, một tiểu nhân vật như thế không hiển lộ, thế nhưng sau khi thất sủng, mới phát hiện điểm đáng quý của “người thật lòng”, cảm thán vận mệnh ngang trái của mình thì đã chậm!

Chỉ mong ở trong cung an ổn sống qua quãng đời còn lại, may mà bản thân đi nước cờ nguy hiểm kia có Trương thái y giúp đỡ, liên tiếp hữu kinh vô hiểm.

Chỉ một lúc sau, thái y viện phái người cõng hòm thuốc vội vội vàng vàng chạy đến. An Xảo Nhi vừa nhìn thấy thì kêu thầm: Hỏng bét rồi! Người tới sao không phải là Trương thái y, mà là một thanh niên tướng mạo đôn hậu?

Sau khi bỏ lại vị thái y trẻ tuổi kia ở chính điện, nàng ta vội vàng tiến vào trong phòng, nhỏ giọng bẩm với tiểu Hoàng đế: “Hoàng thượng, lần này tới không phải là Trương thái y, mà là một ngự y trẻ tuổi...”

Niếp Thanh Lân đau bụng đến không nói nổi, trên vầng trán mượt mà tinh tế mướt mồ hôi lạnh, nghe được An Xảo Nhi vừa nói như vậy, đợi sau khi cơn đau trôi qua, mới gom chút khí lực nói: “Ngươi...nói với hắn, Trẫm đã... ngủ rồi. Bảo hắn lưu lại đơn thuốc giảm đau tiêu thực thì... đuổi đi đi.”

An Xảo Nhi xót xa nhìn dáng vẻ tiểu chủ tử chịu khổ, trong lòng không nhịn được hung hăng chửi rủa Vệ Thái phó yêu phong từng trận kia một phen, lại vội vàng xoay người đi ra ngoài, y theo lời vừa rồi thuật lại một lần.

Nào ngờ thái y kia sau khi cúi đầu đáp vâng, lại mở hòm thuốc, lúc lấy bút ra thì tiện tay lấy một khối ngọc bội ra ngoài, giắt ngang hông mình.

An Xảo Nhi mắt sắc, thoáng cái đã nhận ra, đây không phải là vật Lệ phi yêu mến đã tặng cho Trương thái y năm đó sao? Trương thái y kia như nhặt được chí bảo, mỗi lần đến gặp Lệ phi thì đều giắt ngang hông nha!

Vì vậy liền lập tức hỏi: “Trương thái y sao lại không tới ạ?”

Người thanh niên nhanh chóng đáp: “Tiểu nhân họ Trương tên Ngọc, Trương Thành thái y là dưỡng phụ của tiểu nhân, lão nhân gia mắc bệnh hiểm nghèo, nửa tháng trước đã... quy tiên tại nhà rồi ạ.”

An Xảo Nhi nghe xong cả kinh, khóe mắt lập tức phiếm hồng. Lệ phi nương nương bệnh tật triền miên, tháng trước đã đi. Nhưng Trương thái y thân thể vẫn luôn khoẻ mạnh, sao nói đi là đi liền? Suy cho cùng, vẫn là một chữ “si” gây họa, chắc là ông ấy sợ Lệ phi nương nương dưới cửu tuyền côđơn, liền đi theo đi...

Người thanh niên kia lộ vẻ bi thương: “Gia phụ tuy đi gấp nhưng vẫn không yên lòng về Hoàng thượng, cho nên đã đem tất cả những án tử chẩn mạch trước kia của thánh thượng truyền cho tiểu nhân, giao phó tiểu nhân nhất định cẩn thận hầu hạ Hoàng thượng gấp bội.”

nói đến đây, An Xảo Nhi lại cả kinh. Chẳng lẽ Trương thái y đã nói bí mật kia cho người thanh niên này? Lão thái y luôn là người ổn trọng, chắc hẳn người ông yên lòng giao phó nhất định đáng tin cậy.

Vì thế, nàng ta vào lại trong phòng, truyền lời cho chủ tử.

một lát sau, chỉ thấy An Xảo Nhi đi ra, thỉnh Trương Thị Ngọc thái y đi vào. Khi y vào trong phòng, đã thấy một dáng người ngọc nhỏ nhắn nửa ngồi trên Long sàng, liền vội vàng cúi đầu nghiêng người, nhỏ giọng thỉnh An Xảo Nhi buông mành trên Long sàng xuống.

Chủ tớ hai người thoạt đầu còn chưa xác định, thấy phản ứng thế này của tiểu Trương thái y, trong lòng nhất thời hiểu rõ y đích xác là người hiểu rõnội tình, bằng không thì chẩn trị cho Hoàng thượng, hà tất buông mành như phi tử hậu cung thế?

“Thái y lần đầu tiên tới, lễ tiết không cần quá mức rườm rà, Trẫm là nam tử, há lại kiêng kỵ như phi tần hậu cung. Ngươi lại đây bắt mạch cho Trẫm đi!” Niếp Thanh Lân nhàn nhạt phân phó.

Trương thái y liền vội vàng hành lễ cúi đầu chầm chậm bước tới, nghe giọng nói khàn khàn nhưng lại mềm mại của Hoàng thượng, trong lòng hơi hơi rung động.

Đợi đến khi cánh tay ngọc đưa ra trước mặt mình, thì chóp mũi Trương thái y đã hơi đổ mồ hôi. Đầu ngón tay đặt hờ lên trên da thịt mịn như ngọc mềm như bơ kia thì cảm thấy trơn bóng đến suýt nữa tuột tay. Cảm giác mềm mại tê dại theo đầu ngón tay truyền lên trên, y cắn lưỡi vội vàng ổn định tâm tình, khóa mi tỉ mỉ chẩn mạch.

Niếp Thanh Lân bên này cũng đang quan sát Trương thái y: Tướng mạo đoan chính đôn hậu, y tên ‘Thị Ngọc”, ứng với chữ ‘Ngọc’ trong Phan Ngọc Nhi khuê danh của mẫu phi.

‘Thị’ cũng là ‘Tư’. Trương Thành lão thái y nguyện vì một nữ nhân không thể chạm vào, cả đời không lập gia đình, suốt đời hầu hạ... một đời này của mẫu phi thật không uổng phí.

Người này mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng quả thật đã nhận được chân truyền của dưỡng phụ. Chẩn mạch xong, lại thi châm, triệu chứng đau bụng lập tức thuyên giảm quá nửa.

Niếp Thanh Lân thoải mái không ít, hỏi: “Y thuật của Trương thái y quả nhiên cao minh, chẳng qua xem ra tuổi ngươi vẫn còn trẻ, kế thừa nghiệp cha vừa mới được vào thái y viện, sao bọn họ lại cho ngươi qua đây?”

Trương thái y thấp giọng nói: “Phiên vương Bình Xuyên Vương vừa mới tiến kinh mắc bệnh mãn tính hiếm gặp, ngự y nhận được thủ dụ của Thái phó, những ai có thâm niên đều muốn đến Vương phủ hội chẩn. Tiểu nhân chủ động dốc sức vì thánh thượng, ngược lại không ai tranh giành cả.”

Niếp Thanh Lân mỉm cười, trong lòng lập tức hiểu rõ: Ngự y viện đều là một đám lão già thành tinh mà! Tiểu Hoàng đế có việc, khó tránh khỏi chính là ý của Thái phó đại nhân, nếu không cẩn thận xem bệnh cho Hoàng thượng, động tới ẩn tình bên trong, Thái phó nhất định sẽ giơ tay vung đao, giết người diệt khẩu nha!

Có người chủ động xin làm bia đỡ đạn, ai lại tranh giành với người ta chứ?

Lòng thì suy nghĩ, nhưng ngoài miệng lại lãnh đạm nói: “Thay Hoàng gia xem bệnh ra phương thuốc, là phải gánh vác nguy hiểm, Trương thái y khôngsợ sao?”

Trương Thị Ngọc vội vàng quỳ xuống đất nói: “Tiểu nhân vốn là cô nhi bị vứt bỏ ven đường, may mắn được gia phụ rủ lòng thương, tránh phải chịu khổ chết rét bên đường. Vốn muốn phụng dưỡng cho gia phụ về cả nghiệp lẫn hiếu, thế nhưng gia phụ đã quy tiên, tiểu nhân lại trở thành cô nhi lẻ loi, chỉ có thể cẩn tuân di nguyện của gia phụ, bảo hộ thánh thượng chu toàn, cho dù tiểu nhân máu chảy đầu rơi cũng phải làm tròn bổn phận.”

Đáy lòng Niếp Thanh Lân nóng lên, cha con Trương thị này thật đúng là một cặp trung hậu! Lại nhìn Trương Thị Ngọc, không khỏi thuận mắt hơn vài phần.

Sau khi từ biệt thánh thượng, Trương thái y ra khỏi tẩm cung Hoàng đế, tâm tình vẫn còn chút hoảng hốt.

Thánh thượng mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng vẻ phong tình trên mi mục quả thật như nụ hoa mềm mại đang chờ nở rộ. Dù dung mạo chưa hoàn toàn triển lộ, nhưng mùi hương say lòng người đã thoang thoảng bay xa.

Trong lòng không khỏi lo lắng thay cho Hoàng thượng. Phẩm mạo xuất chúng như thế, nếu như hoàn toàn nở rộ, làm sao còn phẫn nam nhi đấng tu mi được nữa!

Vân vê đầu ngón tay đầu ngón tay lưu lại cảm giác tê dại mềm mại thơm thơm kia, Trương Thị Ngọc vừa đi vừa tinh tế hồi tưởng lại mỗi cái nhăn mày mỗi tiếng cười ban nãy của Hoàng thượng. trên thế gian này lại nhiều thêm một kẻ sinh tình đáng thương nữa rồi!

Còn Thái phó bên kia vội vàng hoàn thành quốc sự nặng nề, thì đã là ban đêm.

Nếu đã quyết định giết gà dọa khỉ, tóm lấy tổ chim Bình Tây Vương phủ gây chấn động các lộ chư hầu, hiển nhiên phải bày binh bố trận điều động nhân thủ. hắn liền mở tiệc ngay trong phủ của mình mời chư vị kiện tướng đắc lực.

Đều là những huynh đệ từng theo bản thân vào sinh ra tử trên sa trường, Thái phó liền tháo xuống điệu bộ tiên phong đạo cốt ngày thường, hào sảng uống mấy chén rượu lớn.

một đám vũ phu xúm vào thay chén bằng bát, rất ư vui sướng. đang lúc hứng khởi, bộ hạ cũ Lỗ Dự Đạt đột nhiên nhắc tới, y có kiếm được chừng mười con hãn huyết bảo mã của Tây Vực, không bằng thừa dịp bóng đêm, mở cá cược, thi sức bền của ngựa, thắng thì có được bảo mã, thua thì trở về phủ phạt vài vò rượu.

Chủ ý vừa nói ra, đã được đám hán tử uống say này hưởng ứng. Vệ Lãnh Hầu cũng bị đè nén quá lâu trong kinh thành, suốt ngày cứ tính kế với đám lão thần cũng đã phát ngấy. Dù sao kinh thành giới nghiêm vào ban đêm, phố lớn ngõ nhỏ rộng lớn thích hợp để giục ngựa tung hoành, vì thế hắn liền cười đáp ứng.

một đám người đi tới chuồng ngựa, chọn một con ưng ý, liền phóng người lên ngựa. Mỗi người mang theo vài thị vệ, như một cơn lốc chạy ra khỏi phủ Thái phó.

Vệ Lãnh Hầu cưỡi một con tuấn mã màu đỏ sẫm, vững vàng chạy phía trước. Danh mã Tây Vực quả nhiên không giống bình thường, chạy như đangbay trên mây, phong thần tương trợ, một đường nhanh như điện chớp.

Vó ngựa cộc cộc, tiếng người nói chuyện, tiếng ngựa hí dài lồng vào nhau, quanh quẩn không dứt trong buổi đêm yên ắng.

Đám người của các quận phủ quan nha, phủ đệ vương hầu đều bị dọa sợ đến không thể chợp mắt, đóng chặt cửa lớn, dán lỗ tai nghe ngóng động tĩnh ngoài đường lớn, nghi ngờ kinh thành có phải lại có biến hay không.

Đợi đến lúc chạy tới cửa cung, từ xa đã nhìn thấy Nguyễn công công đứng trước cửa cung vươn cổ ra nhìn.

Vệ Lãnh Hầu đầu tàu làm gương, chạy tới gần, ghìm cương ngựa, nghiêng mắt hỏi: “Nguyễn công công đứng trước cửa cung là đang chờ ai đó?”

Nguyễn công công nhìn thấy Thái phó đầu bốc hơi rượu, vội vàng cúi đầu rụt tay lại trả lời: “Hồi bẩm Thái phó, lúc sáng ngài có nói sau này ngọ thiện vãn thiện đều ăn cùng Hoàng thượng, cho nên Hoàng thượng và nô tài đều đang chờ Thái phó ạ!”

Nghe Nguyễn công công nói thế, Vệ Lãnh Hầu mới mang máng nhớ ra đúng là có chuyện này thật. hắn vung tay lên, ra hiệu mở cửa cung, nhưng lại không xuống ngựa. Sau đó dưới vẻ mặt nghẹn họng nhìn trân trối nhưng bó tay của Nguyễn công công, hắn mang theo một đám võ tướng phía sau mình, vung roi vụt một tiếng, thích thú thúc ngựa lao vào trong cung.

trên đường đi, đám thị vệ tuần tra ban đêm trông thấy đều giật mình, đầu tiên là rút đao bày thế trận chờ quân địch, đợi đến khi thấy rõ người dẫn đầu là Vệ Thái phó, thì lại vội vàng thu đao dựng thẳng lên nhường đường. Tiếp đó thống lĩnh đại nội Lữ Văn Bá dứt khoát kéo cuống họng hô: “Ngựa Thái phó đã đến, cấm quân trước mặt đều nhường đường!”

một đường này binh hoang mã loạn, quấy nhiễu đến cả thâm cung đều nhốn nháo.

Đám võ tướng phía sau Vệ Lãnh Hầu đều quen sát phạt tàn nhẫn gan dạ, ra vào sa trường vô số lần, nhưng giục ngựa chạy trong hoàng cung thì ngay cả nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới. Cũng chỉ có theo Vệ Lãnh Hầu, vị chủ công anh tuấn uy vũ quyết đoán, mới có thể làm ra chuyện liều lĩnh cuồng vọng nhất thiên hạ này!

Trong lúc hơi men bốc cao, nhiệt huyết cuồn cuộn, roi ngựa vung lên cũng càng hung ác hơn...

Đợi đến khi người ngựa chạy tới tẩm cung Hoàng đế, thì đèn đuốc đã sáng choang, nô tài cung nữ quỳ rạp đầy trên đất, ai nấy đều run lẩy bẩy, chỉ nghĩ Thái phó nay bổn cũ soạn lại, tái diễn cơn ác mộng huyết tẩy hoàng cung kia.

Niếp Thanh Lân cũng đã nhận được tin, vốn là chờ dùng bữa cùng Thái phó, không nghĩ tới lại chờ đến binh mã.

Thôi được rồi, kiếp số đã tận, có trốn cũng không thoát. Vì thế vẻ mặt ung dung trấn định bước ra ngoài, An Xảo Nhi ở phía sau sớm đã khóc hết nước mắt, ôm đùi Niếp Thanh Lân kêu gào: “Hoàng thượng!”

Niếp Thanh Lân vỗ nhẹ lên bả vai nàng ta, sau đó từ từ tiến vào trong viện.

Chỉ thấy Vệ Thái phó cưỡi trên một con ngựa cao to, một thân hắc y, khí phách ngang ngược bắn ra bốn phía, đắm mình trong ánh trăng.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT