Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 101

Kế tiếp đó không khí nặng nề luôn bao quanh 2 phu thê Vệ gia.

Vệ phu nhân nhìn con trai của bà đang gắp từng miếng thức ăn bỏ vào cái đĩa trước mặt công chúa, không lâu sau liền chất thành một núi nhỏ, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kia như bị nhấn chìm trong núi thức ăn nuốt từng miếng cực kì vất vả, thỉnh thoảng lại giương mắt đáng thương liếc Ngọc nhi, lại bị đôi mắt phượng của nhi tử trừng trở về, tiểu công chúa đành nhận mệnh tiếp tục nuốt…

Hai lão phu thê nhìn công chúa ăn cơm khó nhọc, cũng có chút nuốt không trôi, toàn bộ bàn ăn cũng chỉ có Thái phó là an nhàn tự tại thưởng thức món ăn, cái miệng nhỏ nhắn của Niếp Thanh Lân tinh tế nuốt từng miếng nhỏ một, cảm thấy phong thái lễ nghĩa chu toàn, liền xin cáo lui trước. Phu thê Vệ thị liền vội vàng đứng lên cung tiễn công chúa.

Đợi công chúa đi xa rồi, Vệ lão gia trừng mắt liếc nhìn tên nhi tử nhà mình, mạnh mẽ hét lớn một tiếng: “Nghiệt chủng! Ngươi nói cho rõ ràng cho ta biết, công chúa có đúng là nguyện ý gả cho ngươi không?”

Nếu là người khác, dám ở trước mặt hắn chỉ ngón tay thì đã cụt ngón từ lâu, nhưng đây lại là phụ thân đại nhân, Vệ Lãnh Hầu chỉ uống một hớp trà, thản nhiên nói: “Đây là đương nhiên, chẳng lẽ con còn cưỡng bức ép công chúa gả cho con? Hôm nay lần đầu gặp cha mẹ, nên đương nhiên công chúa không tránh khỏi có chút ngượng ngùng, đợi cho ngày sau cha mẹ sẽ phát hiện, công chúa tính tình hoạt bát nhu thuận, chắc chắn làm cho mọi người yêu thương, nhất định sẽ cùng cha mẹ ở chung hòa thuận, quyết không phải là một dạng công chúa ngang ngược, kiêu căng…”

Kỳ thật Vệ Lãnh Hầu đã nói đúng điều Vệ lão gia đã nghĩ, lúc trước ông lo lắng, gia đình mình là gia đình thương nhân, nếu như cưới công chúa làm con dâu, khó tránh khỏi có chút không được tự nhiên, công chúa gả vào nhà mình chẳng phải thành bi kịch sao? Vệ gia nhà ông mấy đời kinh thương, vâng theo tổ huấn, chưa bao giờ kiêu căng ngạo mạn, càng chắc chắn không bao giờ có tham niệm muốn kết thân quyền quý, kỳ thật cưới một người thân thích như Nhược San như vậy cũng ổn thỏa rồi.

Nhưng nhìn tình huống vừa rồi, ngược lại ông có chút đau lòng cho tiểu công chúa. Nũng nịu động lòng người như vậy đáng nhẽ ra vẫn đang được cha mẹ yêu thương cưng chiều. Nhưng nàng giờ lại không có cha mẹ thương yêu, Hoàng đế ca ca thì bị thế lực con trai mình chèn ép, phỏng chừng thân còn lo chưa xong nói chi bảo vệ muội muội. Nghịch tử nhà mình 5 tuổi đã dạo thanh lâu, bản tính lỗ mãng, nếu một khi hắn chán ghét, chẳng phải đường đường là công chúa nhưng cũng không có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa hay sao?

Con trai trưởng nhà ông không có tâm thừa kế gia nghiệp, ngược lại say mê quyền lực, ở thiên hạ Đại Ngụy hô phong hoán vũ, có mưu cầu, dã tâm xưng đế. Từ nhiều năm trước, Vệ lão gia đã phát hiện roi da hay gậy đã dần không có tác dụng ở trên người con trai lớn, tính tính và đức hạnh của tên nghịch tử kia vẫn như vậy. Do không dạy dỗ tốt, hắn trưởng thành rồi thì làm sao uốn nắn được nữa. Nhưng hắn vô liêm sỉ là thế lại còn được lòng người, khắp nơi đều ca tụng công đức của hắn, mà không ai hay biết phẩm chất thực sự bên trong của Định Quốc Hầu đại nhân.

hiện tại đang ở biệt quán nên không tiện dạy con. Phu thê Vệ thị đứng dậy chuẩn bị cáo từ. Trước khi đi, Vệ phu nhân không yên tâm dặn dò nhi tử giải quyết vấn đề của San biểu muội.

Vào đến xe ngựa nhìn thấy gương mặt rầu rĩ không vui của Vệ lão gia, Vệ phu nhân vội trấn an: “Tiểu công chúa thoạt nhìn thật ra khá nhu thuận, chỉ là lúc trở về cũng không biết phải nói với muội muội thế nào. Nếu nói không khéo sẽ khiến người ta lại nghĩ Vệ gia chúng ta tham phú kinh bần, coi thường thân thích đang gặp nạn, huống chi danh tiết của San nhi….”

Vệ lão gia nhịn không được bực mình: “Lo lắng cái gì, tự nó gây ra họa thì tự nó đi thu dọn, cùng lắm thì trong gia phả của Vệ gia chúng ta loại tên Định Quốc Hầu đại nhân gì đó ra khỏi dòng họ, cứ coi tên nghịch tử này là từ trong tảng đá sinh ra. Vệ gia chúng ta cũng là với không nổi.”

hiện tại cả gia đình đều ở cổ thành Bình Dương, nên Thái phó liền muốn dừng lại lâu hơn mấy ngày.

Cổ thành Bình Dương tuy đã vào cuối thu, nhưng mà cổ thành vẫn mang một phong thái hiên ngang, càng lộ ra nét thanh lịch mang hơi hướm cổ xưa. Bên ngoài thành Bình Dương có dãy núi là đẹp nhất. Vào thu khắp núi đều là lá đỏ, cho dù đã chuẩn bị sang đông, lá đỏ cũng không rụng hết, ngược lại mang theo vẻ đẹp “Suối trong, đá trắng, tuyết bay phủ đầy trên lá đỏ”.

Thân thể Thiệu Dương công chúa không tiện để xuất môn, Thái phó liền mang đệ đệ Vân Chí của mình cùng Niếp Thanh Lân đi qua núi ngắm cảnh.

trên núi có suối ôn tuyền, một đường uốn lượn từ trên cao xuống lung chừng núi tạo thành một hồ nước bạc, sóng biếc nhộn nhạo, hơi nước kết hợp với rặng cây đỏ càng làm cảnh sắc thêm huyền diệu mờ ảo làm say lòng người, kết hợp với mái chèo đang đong đưa, tạo nên một cảnh sắc vô cùng tuyệt đẹp.

Quan viên địa phương vì xu nịnh Thái phó, đã cố ý chuẩn bị thuyền hoa tinh xảo, thân thuyền chạm trổ, trụ cột vững chãi dù mưa bão cũng vững vàng nổi trong hồ, nhưng lại có thể giảm hẳn cơn bệnh say tàu của Thái phó. Bằng hữu tại đây của Thái phó cũng có mấy người, hắn liền phát thiệp mời, cùng du sơn ngoạn thủy chè chén một phen.

Chẳng qua Vệ Vân Chí đang tới còn mang theo San biểu muội, kiệu nhỏ vừa hạ liền mang theo 2 tỳ nữ sợ hãi đứng sau lưng nhị đệ.

Thấy sắc mặt đại ca hơi trầm xuống, Vệ Vân Chí vội vàng nói nhỏ: “Là ý tứ của mẫu thân và dì, đại ca huynh cũng thật là tiêu dao nha, trang viện của Vệ phủ cũng đã sắp ngập vì nước mắt của dì, còn đang đợi một câu giải quyết tốt của ngài đó.”

Vệ Lãnh Hầu lạnh lùng liếc đệ đệ nhà mình một cái liền không nói nữa.

thì ra sau khi về phủ, Vệ phu nhân liền tìm gặp muội muội mình, đem sự tình của công chúa nói ra. Liễu di nghe xong lập tức khóc lóc, chỉ nói mình mệnh khổ, bị phu quân vứt bỏ không tính, giờ nữ nhi lại bị Ngọc nhi khinh bạc, nếu Ngọc nhi không cần, tương lai làm sao gả cho người khác?

Vệ phu nhân vốn đã đối với muội muội mang lòng áy náy, bản thân lại thấy Vĩnh An công chúa đối với Ngọc nhi cũng là có chút sợ hãi, chắc chắn sẽkhông trở thành một đố phụ, nghĩ rằng nhi tử mình cũng cần thêm thiếp thất, cô công chúa đó chắc sẽ không đem lòng ghen tỵ đến San nhi,. Vì thế liền nói với Liễu di, nếu hạ quyết tâm gả cho Ngọc nhi, thì cũng chỉ làm thiếp, San nhi có nguyện ý?

Trong lòng Liễu di biết rõ, Vệ Lãnh Hầu hiện tại cũng coi như là đứng đầu Đại Ngụy, bây giờ là thiếp thất, tương lai cũng là quý phi nương nương, tôn quý vô cùng, nếu là quý nữ nhà thế gia cũng nhất định là chưa có cái phúc đó, nghe tỷ tỷ nói như vậy liền ngưng nước mắt, vội vàng đáp ứng, nóitrong lòng San nhi chỉ có biểu ca, chấp nhận ở dưới công chúa, chịu chút ủy khuất cũng cam tâm tình nguyện.

Vì thế liền thừa dịp huynh đệ bọn họ đi du ngoạn, liền ép mang theo Nhược San đến đây. Liễu di trước đó cẩn thận chỉ điểm cho nữ nhi mình, khi ở trước mặt công chúa phải làm ra vẻ yếu thế, làm cho biểu ca sinh lòng thương hoa tiếc ngọc.

Vệ Vân Chí cũng mới biết cô gái tuyệt sắc lần trước, lại chính là đương kim công chúa, trong lòng không khỏi hơi rung động, rốt cuộc vẫn là đại ca của hắn, đúng với bản chất của đại ca là không để tục vật lọt vào mắt phượng, nhưng mà Liễu di lại không biết trời cao đất rộng, có lẽ cũng là do hải ngoại thời gian quá lâu, nên không biết được thủ đoạn tàn độc của Định Quốc Hầu, còn tưởng đại ca bây giờ vẫn là tiểu nam hài ngày xưa trong phủ Vệ gia? Nên nhất định mê muội đem đẩy nữ nhi vào phòng đại ca.

Đáng tiếc mẫu thân cũng vì áy náy mà không chịu suy xét, lại cũng hùa vào, ai khuyên cũng không nghe. Thôi thì đợi đến khi đâm đầu vào bức tường cứng là đại ca thì mới mong tỉnh ngộ. Nếu San biểu muội thành thật một chút thì còn đỡ, còn nếu dám đem tâm cơ nhỏ hẹp ngày xưa ra chơi đùa thủ đoạn với đại ca thì... Nhị thiếu gia Vệ phủ trời sinh bản tính lười suy nghĩ, đem gánh nặng vứt cho đại ca liền thoải mái chơi đùa.

Hôm nay, Niếp Thanh Lân một thân quần áo gọn nhẹ, ống tay áo được bó hẹp lại, chiếc quần lụa bên ngoài ôm trọn lấy đôi chân, dưới chân mang mộtđôi giày da nhỏ, mái tóc đem nhánh chải thành 2 bím tóc, thân thể nhanh nhẹn thoải mái hiên ngang, lại từ nhỏ nàng đã quen nữ cải nam trang, nên nếu mặc trên người cô gái khác lại không có khí chất như vậy, làm cho người ta không khỏi rời mắt.

Cũng một phần là do thời gian sống ở Bắc Cương, Niếp Thanh Lân cảm thấy mặc quần áo như vậy vừa đẹp mắt lại tiện lợi, hôm nay ra ngoài liền cứ như vậy mà mặc. Cũng thuận tiện để đi du thuyền.

Bên kia, San biểu muội hôm nay phục sức lại hết sức tỉ mỉ, Vệ gia là thương nhân, tài phú không thiếu, ở phương diện ăn mặc đương nhiên cũng không bạc đãi Nhược San. trên người mặc chiếc váy dài, áo chẽn, đầu cài một chiếc trâm vừa quý giá lại tinh xảo, một lòng muốn ganh đua cùng công chúa. Nếu đặt ở trường hợp khác, chắc chắn Nhược San sẽ là một đóa hoa đẹp làm mọi người phải thưởng thức, nhưng lúc này so sánh với công chúa, thì bộ phục sức phức tạp, đầu đầy trâm cài kia ở một nơi non xanh nước biếc như thế này so sánh với trang phục thoải mái gọn gàng của Vĩnh An công chúa, trở nên rườm rà và thô tục đến mức làm người ta không dám nhìn thẳng.

Xa xa có vài nam tử đang cưỡi ngựa đi tới, lúc tới bên hồ liền xuống ngựa, thấy bên cạnh Thái phó là một nữ tử tướng mạo xinh đẹp thì hơi sững sờ, cảm thấy trước mắt đều như sáng hẳn lên,

Dẫn đầu là một nam tử mặc trường sam màu trắng thanh tú, xuống ngựa ôm quyền nói: “Chấn Lâm, đã lâu không gặp, huynh vẫn khỏe chứ, Ngọc Trúc có lễ.”

Niếp Thanh Lân vốn dĩ không biết Thái phó trừ bỏ Vệ Vân Chí thì có hẹn gặp ai.

Khi nam tử kia nói đến từ “Ngọc Trúc” thì bỗng nhiên nàng liền nhớ ra, đương kim tài tử đứng đầu cả nước, có danh là “Lâm Trúc Tứ Hữu”. Đó chính là bốn vị cư sĩ Ngọc Trúc, Vân Trúc, Mậu Lâm và Chấn Lâm.

Bốn người bọn họ là huyền thoại, đều là con cháu thế gia tiền triều, tuy gặp biến cố, nhưng dù sao cũng là rồng trong vạn người, danh tiếng lẫy lừng, là bốn vị tuấn kiệt trong đám anh hào xưa nay. Thơ, tranh đều giá trị vạn lượng mà khó cầu, là thuộc dạng thần long thấy đầu không thấy đuôi, thế nhân hầu như không biết họ là ai,

Nhưng nghe qua hai người hàn huyên, thì vị thi họa kì tài, thần long thấy đầu không thấy đuôi “Chấn Lâm cư sĩ” kia là vị Thái phó trước mặt đúng không? Niếp Thanh Lân nhất thời thất thần, đột nhiên nhớ tới Thái phó bức họa mà Thái phó tự tay họa cho mình trước kia, nét vẽ tinh tế dứt khoát, ẩn hiện khí thế mạnh mẽ hiếm có. Nhưng nàng bình thường không quan tâm lắm về mấy thi họa kiểu này, chỉ dựa vào trí nhớ hơn người của mình mà múa rìu trước cửa Lỗ Ban, coi như có thể qua mặt người khác, nhưng mà nàng chưa từng thấy qua tranh của Chấn Lâm, nên đúng là không nghĩ ra người bên mình lại là ngoạ hổ tàng long thế này!

Vĩnh An công chúa thầm hạ quyết tâm: Nếu sau này lại gặp phải cảnh cung biến thêm lần nữa, trước khi chạy nhất định phải mang theo bức họa kia, ra ngoài cung bán đi chắc chắn có thể nuôi sống mình cả đời!

Theo sau cùng là Vân Trúc và Mậu Lâm hai người cũng đều là diện mạo nho nhã thanh cao, nghe ý trong lời nói thì hẳn là bốn người đều là bạn thân cực kì tâm đầu ý hợp từ thuở thiếu niên. Những người có mặt ở đây đều biết rõ Vệ Lãnh Hầu phong lưu, thấy bên cạnh hắn là nàng cũng không hỏi thêm một câu, chỉ coi như là hồng nhan tri kỷ, bất quá trong lòng cũng cảm thấy nàng cùng với những dạng người dong chi tục phấn bình thường có chút bất đồng.

Bọn họ mặc dù cưỡi ngựa đến, nhưng phía sau vẫn còn mấy chiếc xe ngựa, lại thấy từ trên xe có hai nữ quyến bước xuống, là phu nhân của Ngọc Trúc cùng Mậu Lâm, hai vị phu nhân nhìn qua cũng có chút khí chất, hẳn xuất thân không tầm thường.

Thế nhân sợ hãi Định Quốc Hầu quyền cao chức trọng, nhưng bọn họ chơi thân từ thuở thiếu niên, lại hiểu nhau, nên cho dù lúc này có là nhân sĩ triều đình, thì vẫn nhàn vân dã ngoại, tất cả đều mặc trang phục thường ngày, nhìn không ra cao thấp thế nào, tụ tập lại một chỗ trò chuyện đàm đạo tri kỉ.

Thuyền hoa rất lớn, các nam nhân tụ ở một chỗ đàm luận thơ ca tranh gió. Niếp Thanh Lân cùng với Nhược San còn có 2 vị nữ quyến thì ở tại một chỗ khác của thuyền hoa, nhưng thực ra có thể đem những điều ba hoa khoác lác của đám nam nhân nghe không bỏ sót.

Ngọc Trúc phu nhân mới vừa rồi cũng không có được nghe giới thiệu thân phận của Thanh Lân, không tiện hỏi nhiều, nàng chỉ cười nói: “Xin hỏi vị cônương này xưng hô thế nào?” Niếp Thanh Lân thấy lần này Vệ Lãnh Hầu cùng bạn thân gặp mặt, trong lòng biết hắn cũng không muốn làm lộ ra thân phận công chúa của mình kẻo làm mọi người câu nệ, liền mỉm cười nói: “Cứ gọi ta Lân nhi là được”

Ngọc Trúc phu nhân hỏi Thanh Lân xong, liền hỏi Nhược San. Nàng ta cười nhẹ nói: “Ta là biểu muội của Vệ Lãnh Hầu.”

Nhược San từ nhỏ đã thấy đại biểu ca anh minh uy vũ, thì đã một lòng chỉ muốn gả cho hắn, không ngờ nửa đường lại xuất hiện một vị công chúa chen ngang.

Hoàng gia Niếp thị mặc dù không đắc thế, nhưng dù sao cũng là công chúa, thân phận tôn quý, nếu đem so sánh thì mình quả nhiên thấp hơn mộtbậc. Vốn dĩ có hôn ước nhưng lại uất ức làm thiếp, mặc dù biết là phải nhịn nhục để được công chúa vui lòng. Nhưng bây giờ thấy Vệ Lãnh Hầu hẹn gặp bằng hữu, công chúa lại không muốn lộ thân phận, mình ngược lại có thể mượn cơ hội lần này cùng công chúa phân cao thấp một lần, để cho đại biểu ca có thể biết ai mới là hồng nhan tri kỷ, đừng để sắc đẹp bên ngoài làm mê muội.

Nghĩ vậy, nàng ta liền nhìn hai bàn tay của Niếp Thanh Lân, thấy mười đầu ngón tay thon dài, trắng nõn nhỏ nhắn, làm sao mà giống bàn tay của người luyện chữ. Nghĩ rắng ở am ni cô thì làm gì có danh sư chỉ điểm, hay dụng tâm luyện tập, sao có thể sánh bằng mình ở quý phủ vùi đầu khổ luyện mấy năm trời, nếu cẩn thận nhìn ngón tay của mình, liền sẽ nhìn thấy một lớp chai nhỏ do cầm bút viết lâu quá mà thành.

Nghĩ tới đó, nàng ta liền che miệng cười nói: “Biểu ca khi còn nhỏ rất thích thi họa, Nhược San cũng có theo biểu ca học đòi đôi chút, hiếm khi có dịp những người bạn thân từ thơi thơ ấu của biểu ca điều có mặt, sớm đã nghe nói hai vị phu nhân của Ngọc Trúc cùng Mậu Lâm đều là tài nữ, lần nay khó có được cơ hội, chi bằng mấy nữ quyến chúng ta mở cuộc thi họa cảnh có được không?”

Nhị vị phu nhân thật ra đều là những tiểu thư nhà quyền quý, nghe xong tự nhiên hai mắt sáng ngời, gập đầu đáp ứng luôn.

Mậu Lâm phu nhân là một phụ nhân có gương mặt tròn trịa phúc hậu, khẽ nhíu mày suy nghĩ, trận thi họa này nên lấy cái gì làm chủ đề đây?

“Hay chúng ta lấy chủ đề là cảnh đi vào núi lúc bốn mùa được chứ?” Mắt của Ngọc Trúc phu nhân sáng lên, mở miệng nói.

Đề nghị của nàng lập tức được 2 người kia đồng ý. Bởi vì nơi này một năm 4 mùa đều là cảnh đẹp ngày xuân, núi rừng rực rỡ, ánh sáng chiếu rọi khắp muôn nơi, vạn vật sống động, thanh nhã mát mẽ và yên tĩnh. Ngày mùa thu, cánh rừng đỏ vàng óng ánh, trái cây thơm ngát, trời vào đông, tuyết bay ngập trời, vách núi đóng băng sâu hun hút.

Niếp Thanh Lân nghe được những lời đó, chỉ cười khổ, ở một phong cảnh nên thơ hữu tình như thế này sao mọi người không lẳng lặng thưởng thức thức ăn ngon, nhấm nháp vài tách trà thì có phải tốt hơn không? Vừa rồi nàng ngẩn người nhìn rừng cây tùng đang xuất thần sảng khoái, ưu thương bình thường của thiếu nữ vẫn chưa kịp tan.

Nhưng 3 người còn lại đã đồng ý, nàng cũng không tiện từ chối. Vì thế, Nhược San đi lấy giấy, viết xuống 4 tờ giấy, theo thứ tự các cảnh đẹp núi rừng trong 4 mùa, sau đó hòa trộn vào nhau, dẫn đầu lấy một tờ không vội mở ra, đợi Ngọc Trúc cùng Mậu Lâm nhị vị phu nhân chọn xong, nàng ta tựa hồ do dự một chút, quyết định đem tờ giấy còn dư lại trên bàn đổi lấy. Đợi tất cả mọi người chọn xong, Niếp Thanh Lân mới được thị nữ nâng đỡ miễn cưỡng đứng dậy, đi tới chọn lấy tờ giấy cuối cùng, mở ra nhìn một cái, phía trên là chữ: “Đông”, liền lại âm thầm cười khổ.

một năm bốn mùa, khó chọn cảnh để họa nhất là mùa đông, cả một mùa, chỉ một màu trắng xóa thật là một đề khó, Niếp Thanh Lân xem xong đangmuốn buông tờ giấy, đột nhiên phát hiện mặt trái có một chút vết mực dường như có ai cố tình điểm lên để đánh dấu, lại nhớ tới hành động vừa rồi của Nhược San, nàng liền hiểu rõ.

Biểu muội à, ngươi cũng thật là dụng tâm khổ cực! Nếu ta không xấu mặt thì thật có lỗi với dụng tâm của ngươi rồi.

một thị nữ đi qua đốt lên một nén hương, lấy thời gian một nén nhang làm ranh giới, bốn người trải giấy vẽ ra, bắt đầu tự vẽ. Bên kia các nam nhân nhìn thấy bên này mở ra cuộc thi họa, cũng nổi hứng, đợi cho bốn người ngừng bút, liền bước qua xem bức họa của bốn người.

2 vị phu nhân đều là người địa phương, quanh năm đều cùng những người bạn đến đây du ngoạn, đối với phong cảnh nơi đây đều đã quen thuộc, mở giấy vẽ ra, gần như không cần suy nghĩ đã đặt bút xuống bắt đầu phác họa. chỉ chốc lát, cảnh theo nét bút mà như bay lượn dần ra trên giấy, một bức phong cảnh dần dần được hiển lộ ra.

Ngọc Trúc phu nhân phác họa mùa xuân, toàn bức tranh lấy màu xanh đậm làm điểm chính, sắc điệu lịch sự tao nhã mà tĩnh lặng, văn chương độc đáo. Từng dãy núi non trùng điệp nối tiếp nhau trùng điệp tạo nên một cảnh sắc hùng vĩ, núi xa xa được bao bọc bởi một màu xanh lá cây nhàn nhạt, cây cối xum xuê theo hình núi biến hóa thành một dải màu sắc như được nhuộm dần, đúng mực truyền tải hình ảnh xuân yên lành, nhân gian yên bình.

Mậu Lâm phu nhân thì vẽ cảnh mùa hạ. Hình ảnh từ gần mà ra xa, trình tự ngay ngắn, vô cùng phong phú. Kia màu xanh của núi đá, cổ tùng um tùm, cũng làm cho người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui, nhất là những đóa hoa dại đặc biệt của miền núi được vẽ rất tỉ mỉ và tinh tế, mang lại cảm giác vui tươi, đẹp đẽ. Làm người ta cảm giác như mình đang đi trong biển hoa.

Nhược San vẽ là mùa thu. Sơn cốc vào mùa thu được nhuộm bởi một màu vàng tầng tầng lớp lớp, những đám cỏ khô vàng cháy, nhưng những chiếc lá phong đỏ dọc theo hai bên đường núi lại làm cho cảnh thu vốn dĩ tiêu điều lại mang vẻ xinh đẹp động lòng người. Giống như từng lớp, từng lớp lửa đang cháy rừng rực đan xen nhau trải khắp núi rừng, làm cho người ta say mê. Ý cảnh tuyệt vời, vô cùng đáng thưởng thức. Vừa thấy đã biết tốn không ít công sức khổ học, không từ năm đến sáu năm là không thể luyện thành.

Nhược San nghe mọi người khen ngợi, trên mặt nở nụ cười e lệ, trong lòng cũng hài lòng về biểu hiện lần này của mình.

Đợi đến khi nhìn thấy bức họa của Niếp Thanh Lân bên này, nàng ta liền nhịn không được vụng trộm cười thầm trong lòng, cho dù là họa không tốt, cũng không đến mức như vậy chứ? không nói đến bút công tinh tế, riêng kết cấu đã có chút nhìn không nổi.

trên trang giấy trắng là một ngọn núi màu đen bị mực nhuộm đẫm, bao quanh là tuyết trắng bao trùm, cây cối khô héo quấn quanh một chỗ, cảnh núi vào đông, đúng là không có gì xuất sắc để vẽ ra. Các nam tử có mặt ở đây đều là cao thủ trong thi họa, chỉ dùng ánh mắt liếc qua, liền có thể đánh giá bức họa, ngược lại bức họa này nhìn như là do tay của một đứa trẻ mới qua học vẽ, thật sự không đành lòng nhìn thẳng.

Ngọc Trúc tiên sinh lên tiếng giảng hòa: “Lân nhi cô nương dung mạo xuất chúng, giống như ánh mặt trời của mùa đông, ngay cả băng tuyết cũng phải hòa tan ra thành nước.” Làm cho mọi người chung quanh đều bật cười, bởi ai cũng có thể nhận ra ý nghĩa ẩn trong câu nói của Ngọc Trúc, bức tranh này giống như bị tàn băng hóa tuyết làm hại một phen, thật sự thảm không nỡ nhìn!

Nhược San đứng một bên nhìn thấy hàng mày rậm của Vệ Lãnh Hầu hơi chau lại, trong lòng liền không khỏi đắc ý: thì ra công chúa cũng chỉ có như vậy, cho dù hiện tại được biểu ca sủng ái thì thế nào? Chỉ là có chút nhan sắc! Nếu đối thủ của nàng là tài nữ nổi tiếng kinh thành như Thượng Vân Sơ, nàng còn có chút khó giải quyết, chứ nếu chỉ là một vị công chúa chỉ biết niệm kinh này, như vậy… thật đúng là không đủ gây sóng gió.

Mọi người cười đủ, liền chuẩn bị dời bước rời đi, đột nhiên Vệ Lãnh Hầu đưa tay dời đi hòn đá chắn trên giấy, khẽ đem bức họa chậm rãi xoay tròn, sau đó đảo ngược bức họa.

Khi hắn đem bức tranh đảo ngược thì trong thuyền hoa lập tức yên tĩnh trở lại. Chỉ đơn giản xoay tròn một chút mà thôi, bức họa cũng đã bắt đầu thay đổi hiển thị tùy theo góc độ, đâu còn cảnh núi lớn, tuyết đọng trên những tán cây khô? rõ ràng chính là hình ảnh một ông lão đang nằm xoãi người trong đống tuyết, trong một mảnh trời tuyết trắng xóa bao la, lộ ra chòm râu rối bù và gương mặt già nua cằn cỗi bị tuyết phủ đầy.

sự thống khổ trên mặt như rất không cam lòng bị trời đông giá rét cướp đi sinh mạng, cánh tay khô gầy như cành cây khô như đang nỗ lực vươn lên để nắm bắt những nhánh củi rơi vương vãi xung quanh mới vừa tìm được....

Vào đông, tuyết bay khắp núi đương nhiên tạo cảm giác say mê lòng người, vách núi băng sâu trăm trượng cũng có thể nói là kỳ quan. Nhưng mà cùng với cái giá rét này cũng là quỷ môn quan dành cho những người nghèo khổ cùng cực, có bao nhiêu người nghèo vào núi kiếm củi mà ngã xuống vách núi, và vùi thây trong rừng thẳm?

Đó cũng chính là những gì mà người dẫn đường vào núi lúc nãy trong vô ý có nhắc tới, không nghĩ tới lại được Niếp Thanh Lân khôn khéo dẫn vào trong cảnh, thành một góc độ khác, cảnh sắc bức tranh lại biến ảo lạ thường thành một bức kỳ họa. Nhưng mà tranh này nếu nhìn thẳng chẳng khác gì là bức họa của một đứa trẻ con nghịch ngợm, nhưng bút lực mạnh mẽ cứng cáp, làm cho người ta cảm nhận được thực tế lạnh lùng khắc nghiệt của thiên nhiên, tự nhiên sinh ra cảm giác không rét mà run, đã làm cho bức họa không giống như xuất phát từ bàn tay của một cô gái ngây thơ trong sáng.

Các phu nhân thì bình thường, nhưng Ngọc Trúc và Mậu Lâm sau khi tỉ mỉ đánh giá bức tranh ngược lại đỏ mặt. Bọn họ luôn tự xưng là thanh cao, khinh thường vào triều tham gia chốn quan trường. Với bọn họ, quan trường đó như một chảo nhuộm, ai bước vào có mấy người không vấy bẩn? Nhưng bọn họ vừa rồi cũng không giống như thế sao? Chẳng khác gì những tên giàu xổi lại học đòi văn vẻ, chỉ nhìn thấy được cảnh mùa đông trên núi với hàng tuyết trắng trải dài, những đóa mai hồng điểm tô nên sức sống, lại không chú ý tới dưới lớp tuyết trắng mênh mông kia là những sinh mạng đang kêu gào vì đói rét?

Lúc này trên trán hai người đều đổ mồ hôi, nhìn về hình ảnh tiểu nữ tử không màng danh lợi kia, không khỏi cảm thấy kính nể, vì mình mới vừa lỡ lời mà xấu hổ không thôi.

Vệ Lãnh Hầu nhìn thật sâu về phía bóng dáng lười biếng đang ngồi trên ghế ăn quà vặt: Trứng gà, nàng còn có thể mang tới cho bản Hầu bao nhiêu kinh hỉ nữa đây?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT