Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 104

Ra khỏi nội thất Niếp Thanh Lân liền hỏi Đan ma ma: “Thái phó đang làm gì, trưa nay có trở về dùng bữa không?”

Đan ma ma thành thật đáp: “Khâu Tướng quốc ở kinh thành phái người qua đây tìm ngài ấy, ước chừng phải một thời gian nữa mới xong.”

Niếp Thanh Lân cất bước đi được vài bước, đột nhiên dừng chân, chậm rãi quay ngược hướng về phía sảnh chính, đối diện Hưu Đồ Hoành đang đi lại suýt nữa chạm vào nàng.

Hưu Đồ Hoành thấy nàng thẳng tắp đi tới, mày khẽ cong lên ngây ra một lúc liền bình tĩnh cao thấp quan sát nàng một phen.

Chỉ nhìn thấy ánh mắt ý vị sâu xa này của hắn, Niếp Thanh Lân liền đoán được hắn chính là người nói chuyện kia với tỷ tỷ. Nếu Cát đại nhân đã dùng đến đòn sát thủ cuối cùng thế này, vậy sẽ còn kèm thêm chiêu gì để đạt đến mức sát thương lớn nhất đây?

hiện tại nàng đã có thể kết luận, kinh thành đột nhiên phái người tới đây là vì chuyện gì. Nếu ngồi trên long ỷ là một nữ nhân, thì chiêu này nhất định sẽ gây nên một trận ba đào, cuồng phong sóng dữ đây.

Nếu đoán không sai, thì Cát đại nhân sẽ diễn lại kịch bản cũ, rằng Thái phó đã sớm biết thập tứ Hoàng tử là nữ tử, cố ý lợi dụng Nữ đế, lại sớm cùng nữ Hoàng đế làm loạn cung đình…

Lần này nếu câu chuyện bị lưu truyền trong dân gian, từ công khanh cho đến bình dân bá tính chắc chắn đều bị chấn động, Thái phó lúc này lại đăng cơ, đó chính là danh không chính ngôn không thuận, cho dù hắn có dùng thủ đoạn lôi đình, chỉ sợ vẫn sẽ là bị lưu danh thiên cổ.

Nếu chuyện diễn ra như vậy thật, thì không biết Thái phó sẽ xử lý như thế nào đây?

hiện tại, nàng nghĩ chỉ có một biện pháp đơn giản nhất vẹn cả đôi đường đó là Hoàng đế cùng muội muội Vĩnh An công chúa huynh muội liền tâm, hoặc cùng nhau chết, hoặc là Hoàng đế băng hà, công chúa vì bi thống quá mà nguyện trọn đời làm bạn với kinh phật, trọn đời không lấy chồng. Tóm lại, Vệ Lãnh Hầu cùng Vĩnh An công chúa bắt buộc không có bất kỳ liên quan, bằng không quần thần nhìn về tương lai thấy bên cạnh tân hoàng, Hoàng hậu cùng với tiên đế có bộ dạng giống hệt nhau thì lời đồn kia sẽ mãi mãi không tiêu tan, giống như nghẹn ở cổ họng, kích thích những thần tử đời vua trước của Đại Ngụy.

Thân là người đứng đầu thật ra muốn lựa chọn 1 trong 2 sự lựa chọn này… kỳ thật không khó.

Tận đến nửa đêm hôm đó, Thái phó mới quay trở lại, khi hắn nhẹ nhàng mà thong thả tiến vào nội thất thì thấy giai nhân vẫn chưa ngủ, nàng mặc một chiếc áo ngủ mỏng làm bằng tơ lụa, đang ngồi trước khung cửa sổ.

“Sao nàng còn chưa ngủ? “ Thái phó nhíu mày hỏi.

Niếp Thanh Lân cười đáp: “Ta chờ Thái phó trở về.” nói xong câu này, nàng liền im lặng. Thị nữ trực đêm mang vào một ngọn đèn đặt ở trên án thư trước cửa sổ, nương theo ngọn đèn nhìn về phía hắn, dưới ánh sáng mờ của ngọn đèn hình dáng của hắn càng lộ ra vẻ thâm thúy. Cho dù xử lý công việc xong đã là đêm khuya, nhưng trên khuôn mặt kia không hề hiện lên nét uể oải, mệt mỏi.

Đó là nét mặt anh tuấn với bừng bừng dã tâm cùng những kế hoạch lớn làm thoả mãn ý nguyện bản thân. Nam nhân như vậy tuyệt đối sẽ không trở thành một người vì tình yêu mà cả ngày thần hồn điên đảo, trằn trọc, cho dù là có mấy phần chân tình thì sẽ như thế nào? trên con đường dẫn đến quyền lực cao nhất tình yêu nam nữ là cái gì, nếu như hưởng qua, thì tình yêu đó bất quá cũng như một ly trà thơm, uống qua thì thấy hương vị không tệ nhưng cuối cùng vẫn bị mùi vị nồng mạnh của hương rượu thay thế….

Vệ Lãnh Hầu đương nhiên cũng phát giác ra hôm nay Niếp Thanh Lân có điểm dị thường. Hôm nay, những câu mà Thiệu Dương công chúa nói cùng nàng, mặc dù là trao đổi bên trong nội thất, nhưng sớm cũng đã có người đem chuyện đó báo cho hắn.

Cho nên Thái phó cũng lười vòng vèo, lập tức nói: “Chó bị dồn đến chân tường thì chơi trò cắn càn, ta chết ngươi bị thương mà thôi, công chúa khôngcần lo lắng mấy chuyện nhỏ nhặt đó.”

Niếp Thanh Lân nghe vậy, đôi mi thanh tú cụp xuống, “Cũng không phải là cái gì khó giải quyết, chỉ mong Thái phó thương tiếc, cho Bản cung được một nơi ẩn thân yên ổn, tránh đi nơi hỗn loạn này là được.”

Lời còn chưa dứt, cánh tay đã bị Thái phó nắm chặt “Công chúa nói lời ấy là có ý gì?”

Niếp Thanh Lân giương mắt nhìn hắn, gương mặt anh tuấn lúc này nhìn không rõ cảm xúc, chỉ là ánh mắt lạnh băng kia đang nhìn mình chăm chú.

Niếp Thanh Lân cũng không nói tiếp, chỉ bình tĩnh nhìn lại: Mình đã là biết điều, cho Thái phó một bậc thang để bước xuống, cũng đâu có bắt hắn lập mình làm chính thê, làm chủ hậu cung, chẳng phải đang suy tính đường ra giúp hắn. Nàng biết điều biết chuyện, biết nghĩ cho người khác đến như thế, vì sao Thái phó còn không vui?

Qua hồi lâu, Thái phó mới chậm rãi nói: “Gần đây, bản Hầu cùng công chúa một đường du sơn ngoạn thủy, rất vui vẻ. Nhưng mà gần đây kinh thành đang truyền đến bệnh dịch đau họng, công chúa vốn do chơi quá mà mệt, nếu quay trờ lại kinh thành, chỉ sợ sẽ bị lây dịch bệnh. hiện tại, nàng cũng nên khởi hành đi đến hành cung trước một thời gian, giờ đang là mùa thu hoạch dưa chuột tươi, không phải nàng rất yêu thích ẩm thực nơi đó sao? Qua đó điều dưỡng một thời gian ngắn cũng tốt…”

Thái phó đại nhân thật sự là anh minh, mới không lâu mà đã nghĩ ra cách rồi, bệnh dịch đau họngthật thịnh hành, Niếp Thanh Lân chỉ cảm thấy yết hầu mình mơ hồ căng lên. Hành cung? Chỉ sợ từ nay về sau nàng sẽ phải ở đó một thời gian dài…

Lời đồn tại kinh thành đã lan rộng, cục diện chính trị bắt đầu gợn sóng. Thái phó cũng thu hồi tâm tư vui đùa, đợi Vương gia đón mẫu tử Thiệu Dương đi xong, rất nhanh liền khởi hành trực tiếp đến hành cung.

Đem nàng tới hành cung ổn định xong, không lâu sau ở kinh thành đã đồn đại Hoàng đế thân thể bệnh nặng, tựa hồ có thể chầu trời bất cứ lúc nào.

Cùng Thái phó từ biệt đã hơn một tháng. Ngày hôm đó Niếp Thanh Lân đang rảnh rỗi ngồi ở trong hành cung ngẩn người ngắm cảnh tiêu điều của hành cung thì đột nhiên kinh thành có người cầu kiến. Nghe nói người tới là Khâu Minh Nghiên, van cầu muốn gặp nàng, thì Niếp Thanh Lân liền hơi sững sờ: Nếu là cầu kiến Hoàng đế, thì còn có điều đáng nói, nhưng thân là thần tử, lại ngàn dặm xa xôi tới gặp công chúa là đạo lý nào?

Chẳng biết tại sao, trong lòng Niếp Thanh Lân dâng lên dự cảm chẳng lành.

Từ sau lần gặp cuối, Niếp Thanh Lân phát hiện, Khâu Tướng quốc hao gầy đi khá nhiều, nốt chu sa trên trán kia cũng không còn kiều diễm như trước.

Khâu Minh Nghiên nhìn thấy công chúa đang được Đan ma ma chậm rãi nâng vào phòng khách thì vội vàng quỳ xuống thi lễ. Lần này tới gặp nàng, một phần trong lòng hắn có mang theo sự áy náy, cũng không dám nói thẳng, chỉ biết dập đầu tạ tội.

Niếp Thanh Lân thong thả ung dung hé đôi môi mỏng nói: “Tướng quốc vì sao lại tới hành cung? Có việc gì vậy?”

Khâu Minh Nghiên ngẩng đầu nhìn về phía công chúa, gương mặt tái nhợt tiều tụy đáp: “Công chúa, Thái phó mất tích rồi.”

Lời vừa nói ra, trong phòng lập tức yên tĩnh, Đan ma ma đang đứng sau lưng Niếp Thanh Lân không nén được tức giận, trừng mắt nói: “Khâu Minh Nghiên, ngươi đang nói bậy bạ cái gì thế?”

Kỳ thật Khâu Minh Nghiên không phải nói dối.

Ngọn nguồn sự việc vẫn là nên bắt đầu nói từ vấn đề Vệ gia ở hải ngoại.

Vệ gia nhiều thế hệ làm nghề hàng hải, kinh doanh khổng lồ. Khoảng 50 năm trước, Vệ gia đã phát hiện ra tiểu đảo Nam Hải này, sau đó liền kiến tại nên một cái bến tàu cũng các thiết kế phòng ngự, cải tạo thành một cái cảng biển nhỏ làm nơi tiếp tế, nghỉ ngơi. Tiểu đảo Nam Hải này 3 mặt giáp núi đen, một mặt là cảng thiên nhiên tránh gió, khoảng cách đại Ngụy đến bờ biển đó phải mất 3 ngày đi thuyền.

Sau khi Vệ Vân Chí đưa ca ca đi, liền quay lại trên biển hoạt động lại thuyền hàng, trong đó phần lớn là đi tới Nam Hải để kiểm kê hàng hóa, tiếp tế tiếp viện lương thực và nước uống.

Ngày ấy, hắn đang ở trên bến tàu kiểm kê, đột nhiên có một người hướng hắn bẩm báo phía xa phát hiện có thuyền. Vệ Vân Chí lên tháp cao quan sát, nhìn phía xa xa có mấy điểm đen, có thể là đội tàu đi ngang qua. Trước kia Vệ Vân Chí cũng không có để ý, tiểu đảo ở vị thuận lợi, thường xuyên có đội tàu đi qua. Hơn nữa, Vệ gia nhiều thế hệ làm kinh doanh, đối với hải tặc ở chung quanh đều khá quen thuộc, Râu đỏ, Tề chày gỗ, Mã Đại Pháo là 3 tên hải tặc lớn nhất. Vệ gia mỗi tháng đều sẽ có một phần cống nạp, nhất là từ khi ca ca hắn lên làm Thái phó của đại ngụy, mấy tên ác ôn đó cũng không dám động tới đội tàu nhà mình. Bất quá, gần đây đột nhiên toát lên một kẻ mọi người gọi là Hải tặc đỏ, giết người cướp của, thủ đoạn tàn nhẫn. Râu đỏ bất mãn hướng bọn họ đưa ra quy củ trên biển, kết quả sinh ra một trận đại chiến, toàn quân râu đỏ bị tiêu diệt.

Điều này càng làm cho những thương đội trên biển muốn kiếm cơm sống qua ngày sinh lòng cảnh giác.

Lúc này đây, Vệ Vân Chí cảm nhận được đội thuyền buồm đó là nhằm về hướng mình, điểm đen chậm rãi lớn dần, là 6 chiếc chiến thuyền lớn cột buồm kiển chân lớn, mũi tàu đều dài hơn 10 thước đầy góc cạnh bén nhọn. trên thuyền có treo cờ xí, bên trên vẽ một trường đao dính máu, quả nhiên là bọn Hải tặc đỏ. Vệ Vân Chí vội vàng mệnh lệnh tất cả thị vệ cầm vũ khí lên tường phòng ngự chuẩn bị chiến đấu.

Đợi chiến thuyền lớn tới gần, hắn liền cao giọng quát: “Các huynh đệ đến thăm bến tàu Vệ gia ta, là có điều cần giúp? Tại hạ Vệ Vân Chí, thích nhất là việc kết giao anh hùng hảo hán, nếu có việc cần, xin cứ mở miệng.”

trên chiếc thuyền lớn một tên tráng tử cao lớn lạnh lùng nói: “Vệ gia huynh đệ quả nhiên hiếu khách, tại hạ muốn mượn đầu của ngươi dùng mộtchút, chắc ngươi không làm ta thất vọng chứ?”

nói xong, đã bắt đầu ra lệnh công kích. trên thuyền lớn tên giống như vũ bão, bắn về phía thủy thủ của Vệ gia, vài thủy thủ trốn không kịp, trúng tên ngã xuống đất.

Vệ Vân Chí cúi đầu tránh thoát tên bắn về hướng mình, hạ lệnh đánh trả. Trong lúc nhất thời, 2 bên bắt đầu bắn tên vào nhau như mưa. Song phương đều không có phương tiện khác, chỉ trông vào cung tiễn đánh trả, một buổi chiều cả 2 đều tổn thất.

Vệ gia có kinh nghiệm trên biển phong phú, nhưng đối phương căn bản không giống như một đám ô hợp, chuyển đà công kích đều là kinh nghiệm lão luyện, giống như những tên lính thủy quân chuyên đánh trên biển.

Vệ Vân Chí thầm nghĩ không xong rồi, nếu để đám hải tặc này lên đảo, theo cái cách chúng hành xử, thì phụ nữ trẻ em lão ấu trên đảo đều khôngthoát khỏi cái chết.

hiện tại, cũng chỉ tử thủ trên đảo, chờ đợi tiếp viện. Vì thế hắn liền tinh tuyển 5 tên thuộc hạ, vào đêm hôm sau, 5 người men theo bến tàu leo lên đỉnh núi, ở trên táng đá lớn cột dây thằng, 4 người thuận dậy trèo xuống, đến đáy vực, nhảy xuống nước, người còn lại thu dây trở lại bến tàu.

thì ra cách chỗ vách đá phía dưới cất giấu một chiếc thuyền lướt sóng cực nhanh, trang bị đầy đủ đồ ăn thức uống. trên thuyền chứa đầy tảng đá, đem thuyền nhỏ áp vào nước trong, người ngoài căn bản không thể phát hiện. Bốn người hợp lực đem tảng đá trên thuyền quẳng xuống, thuyền nhỏnổi lên, vì thế 5 người leo lên khoái thuyền, biến mất trong màn đêm.

Khi bọn hắn đột phá được phong tỏa lên đến bờ thì 5 người cũng bị chết 3. Bởi vì đều là những người hầu cận lâu năm, vẫn liên tục đi theo đệ đệ Thái phó, cho nên khi đến phủ Thái phó quản gia liền nhận ra.

Hai người gặp mặt Thái phó thì quỳ xuống đất khóc rống lên nói những gì mình đã trải qua, cuối cùng nói “Nhị thiếu gia sợ là không kiên trì được bao lâu, xin đại thiếu gia cấp tốc cứu giúp.” Huynh đệ Vệ Lãnh hầu tình thâm, đơn giản thông báo một chút chính vụ, liền tự mình mang theo đội hải chiến Hắc Kỳ Quân từng trải qua hải chiến ở Nam Cương xuất phát, nhưng mà chuyến đi này, lại không có tin tức.

Lúc Khâu Minh Nghiên tự mình mang người đi ra đảo, chỉ thấy tòa Nam đảo đã muốn trở thành một đảo hoang, chỉ còn những cỗ thi thể bị giết hại, đúng là không còn bóng dáng người sống, nhưng cũng không thấy thi thể của Thái phó và Nhị đệ hắn. Tính toán, Thái phó thế nhưng đã mất tích chừng hơn mười ngày, Khâu Minh Nghiên lấy cớ Thái phó thao luyện binh mã, tuần phòng biên thành, tạm thời ẩn giấu đi. Nhưng mà chung quy cũng không phải là biện pháp hay. Triều đình không thể không có người chủ trì, kế sách hiện tại, chỉ có thể mời Hoàng đế ra mặt, ổn định triều cương.

Khi Khâu Minh Nghiên kể xong tất thảy, thoáng ngẩng đầu lên, liền thấy sắc mặt công chúa nhợt nhạt, tái xanh. Nàng im lặng thật lâu, đột nhiên hỏi: “Thái phó bị say tàu. Tại sao lại tự mình rời bến?”

Khâu Minh Nghiên cau mày: “Thần lúc đó không có mặt ở đấy, cũng không biết rõ tình hình cụ thể bên trong, nếu như biết, tất nhiên sẽ ngăn trở, tuyệt đối không để Thái phó mang thân vào chốn nguy hiểm.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT