Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 105

nói xong câu nói này, Khâu Minh Nghiên nghiêng người cúi đầu thật sâu: “Thỉnh Hoàng Thượng hồi cung, thay Thái phó ổn định triều đình.”

Niếp Thanh Lân không biết vì sao Khâu Minh Nghiên lại có tâm tư như thế, cho dù lật nát tất cả các sách sử của các triều đại cũ cũng không có tiền lệ là tiểu Hoàng đế như mình đứng ra thay quyền cho nịnh thần tặc tử đoạt lấy xã tắc để ổn định triều cương như thế này!

Nhưng mà đợi cho những ý nghĩ không ngừng luân chuyển trong đầu bình tĩnh lại thì trong đầu nàngkhông ngừng luẩn quẩn về việc: hắn đã đi đâu??

Chẳng biết tại sao, Khâu Minh Nghiệp còn mang đến đây tấu chương gần đây, khi hắn đưa những bản quan trọng cho Niếp Thanh Lân thì không khỏi làm cho nàng sửng sốt.

“Khâu Tướng quốc, trẫm còn chưa tự mình chấp chính, ngươi đưa cho trẫm xem, tựa hồ là không thỏa đáng?”

Khâu Minh Nghiên một mực kiên trì, nói: “Bệ Hạ lâu chưa trở lại kinh thành, nhất định không biết những chuyển biến gần đây của triều đình, nhìn thử thì ngài sẽ hiểu ngay, còn những tấu chương lặt vặt, thần đương nhiên giúp bệ hạ xử lý.”

Niếp Thanh Lân cầm một quyển tấu chương lên xoay người, đột nhiên ngẩng đầu hỏi: “Hải tặc đỏ gì đó lai lịch thế nào? Cho dù là hải tặc cũng luôn phải có một nơi để dừng chân, Thái phó mang chiến thuyền cũng là đặc chế, chạy nhanh như bay, nhưng cho dù là thuyền thì cũng cần phải ăn cơm, chứkhông thể tự dưng tan vào biển cả, nếu tra tìm hết tất cả các bến tàu, không có lí do gì mà không cómột chút tin tức?”

Bị hỏi dồn dập mấy vấn đề, Khâu Minh Nghiên chỉ một mực cúi đầu cung kính nói: “Thần đã phái người đi thăm dò, thỉnh bệ hạ không cần lo lắng… Thái phó đại nhân có phúc lớn mạng lớn nhất địnhsẽ không có việc gì”

Niếp Thanh Lân nhíu mi nhìn Khâu Minh Nghiên. Nếu như là ở đất liền, nàng cũng không quá lo lắng như vậy, nhưng đây là trên biển, khắp 4 phương đều là một mảnh nước mênh mông rộng lớn, Vệ Lãnh Hầu dù có dũng mãnh bao nhiêu nhưng một người tự nhiên biến mất trên biển, cơ hội sống còn được bao nhiêu?

một đường ngựa chạy không ngừng quay trở về kinh thành,

Niếp Thanh Lân mặc long bào đi lên kim loan bảo điện, nàng có thể cảm nhận được rõ ràng toàn bộkhông khí trong triều đều đã thay đổi. Ngồi trên long ỷ, chỉ cần vừa liếc mắt liền thấy vị trí bên cạnh là chiếc ghế giao Long trống rỗng, vẫn nằm yên sừng sững ở nơi đó, làm cho người ta nhịn không được liền đưa mắt nhìn về hướng cửa của đại điện, có cảm giác như sẽ có thân ảnh một nam tử cao lớn, khoác trên mình trường sam dài màu đen, mắt phượng lạnh lùng đang đi tới…

Thiếu Định Hải Thần Châm* như Thái phó bình ổn chính cuộc, quần thần bắt đầu rục rịch, không an phận thủ lễ mắt nhìn mũi mũi xem tim cúi mặt xuống tấu chương như bình thường nữa. Mỗi lần Niếp Thanh Lân nhìn xuống, đều sẽ thấy một số ánh mắt thần tử hướng về phía mình tìm tòi nghiên cứu, bắt gặp ánh mắt nàng liền lảng tránh đi.

*Gậy như ý của Tôn ngộ không là cây định hải thần châm dùng để trấn biển, tương truyền khi Tôn Ngộ không lấy cây này đi làm vũ khí thì biển mới nổi sóng miết

Điều này tự nhiên làm cho Hoàng đế là nàng đây có chút an ủi: Các ngươi đúng là hiền thần của đại Ngụy mà, hiếu kì đến như vậy lại không tự mình lên túm lấy y phục của trẫm lột ra để chứng thực, nhịn cũng thực vất vả quá….

Rốt cuộc cũng có một thần tử nhịn không được, đứng ra khỏi hàng ngũ hướng nàng nói: “đã lâukhông thấy Thánh Thượng thượng triều, lại có tin đồn nhảm ngài bệnh nặng, hôm nay có thể tận mắt thấy mặt rồng, thật làm thần tử an tâm không ít.”

Khâu Minh Nghiên vừa định lên tiếng, lại nghe thấy người trên long ỷ mở miệng nói: “Thân thể của trẫm không được tốt, cũng không phải là tin đồn nhảm.”

Người vừa mới nói là Hộ bộ Thị lang Cảnh đại nhân mới nhận chức, vốn dĩ cũng không phải một nhân vật tầm thường, vì hắn cùng một phe với Thái phó, nhưng mà gần đây có cùng một vài vị trọng thần trong triều cấu kết nhau tạo ra một số bè phái, dần dần có xu thế bức người.

Niếp Thanh Lân rất thông cảm cho vị Cảnh đại nhân này. Sở dĩ Thái phó ở trong triều có thể hô phong hoán vũ, thứ nhất vì thủ đoạn của hắn, thứ 2 mọi người đều mặc định trong lòng rằng Thái phó khôngsớm thì muộn sẽ xưng đế, nên sinh ra nịnh nọt cũng là thái độ bình thường, tâm lý luôn muốn dựa vào cường giả hoặc chăng cây đổ bầy khỉ tan cũng không phải chuyện gì quá mới lạ.

Tin Thái phó ở trên biển gặp nạn tuy được phong tỏa nghiêm mật, nhưng người có tâm vẫn sẽ hỏi thăm được chút ít, vốn lòng người đã không vững nay càng lung lay. Hôm nay phiên Vương và các nhóm quan lại khắp nơi lại bắt đầu có những mối giao dịch quan hệ ngầm với nhau.

không có yêu Giao đại nhânphò trợ cho tiểu Hoàng đế, thì sống hay chết đó chẳng qua cũng chỉ là mộtnhúm tro bụi, tiện tay cũng có thể hất bay. Cơ hội ngàn năm có một như thế, không biết ai có thể nắm chắc, một khi đắc thủ, liền có thể trở thành tân hoàng.

Xem ra vị Cảnh đại nhân này hẳn là đã tìm được nơi dựa mới, nên có chút không đợi được, liền xung phong đầu tiên muốn lập công với tân chủ nhân mới đây.

Nghe được lời tiểu Hoàng đế, hắn liền tiếp lời nói: “Trước đây thần có từng trình lên tấu chương, bởi lúc trước Nam Cương động binh, phiên Vương các nơi đều dụng tâm tiến cống, nộp không ít tiền bạc, nhưng giờ đây triều đình đã ổn định, không cần phải cử binh đánh giặc nữa, không biết bệ hạ có nên giảm bớt thuế, vật phẩm cống nạp cho các phiên vương, giúp cho họ bớt đi chút gánh nặng haykhông?”

Khâu Minh Nghiên lập tức mở miệng nói: “Ngày trước tiên đế còn tại vị, phiên Vương các nơi tiến cống chỉ lấy cớ, kể cả có năm không giao nộp cũng có. Chẳng qua bây giờ Hoàng đế mới đăng cơ, có Thái phó đại nhân nghiêm túc đốc thúc, các phiên Vương mới thành thật giao nạp được chưa đến 2 năm, bây giờ lại muốn miễn giảm, Cảnh đại nhân thật đúng là quá nhọc lòng quan tâm cho các phiên vương rồi.”

Cảnh đại nhân ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Khâu Tướng quốc, ngài nói vậy là không đúng. Các Phiên Vương đều là mang họ Niếp, là con nối dòng của Cao tổ, thiên hạ này nói đến cùng là của nam tử hoàng gia họ Niếp! Bọn họ làm sao lại có thể không quan tâm đến triều đình? Chỉ là lo lắng quốc khố bị gian thần nắm giữ, âm thầm điền cho dầy túi riêng của nhà mình, như vậy chẳng phải phí tâm vô ích tấm lòng chân thành của các phiên Vương đấy ư?”

Lời vừa nói ra, làm cho người khác phải hít sâu một hơi, ý trong lời nói của hắn không phải chỉ Thái phó vơ vét quốc khố, đem quốc khổ nhét đầy hầu bao cá nhân, lấp đầy Vệ trạch của Vệ gia.

Khâu Minh Nghiên tức giận đến mức làm nốt chu sa chuyển đỏ, đang định phản bác thì Niếp Thanh Lân chậm rãi nói: “Cảnh đại nhân lo lắng rất đúng, quốc khố nếu như nuôi phải một con chuột lớn như thế, thì sẽ là bất hạnh của quốc gia. Nhưng chẳng lẽ vì một con chuột mà chúng ta lại phải bỏ cả ruộng, không làm nương áng nữa thì đâu đúng? Như vậy đi, Cảnh đại nhân trình lên đây một bản danh sách những phiên Vương không gánh nổi tiến cống, nếu như bọn hắn đã không gánh đỡ nổi được đất phong của mình, thì nộp hết đất phong lại, quay trở về triều đình, tự nhiên triều đình sẽphụng dưỡng bọn họ.”

Cho đến bây giờ thiên tử khi lên triều thường ít nói lại tự nhiên có những ngôn từ sắc bén, không thểkhông làm cho lòng người kinh hãi.

Cảnh Thị lang này lúc trước đều là đề phòng Khâu Minh Nghiên làm khó dễ, sớm đã chuẩn bị đối ứng. Nhưng bây giờ người mở miệng lại là Hoàng đế bệ hạ, lễ vua tôi không thể không tuân thủ, trong lờinói cũng không dám quá mức làm càn, nhưng trong lòng vẫn là khinh thường Thái phó bồi dưỡng lênmột tên vua bù nhìn, liền thi lễ nói: “Lời lẽ trẻ con vô tri của hoàng thượng nếu nói tại triều đình nàythì không sao, nhưng nếu như truyền đến tai các phiên Vương thì phải làm sao? Lễ nghĩa cấp bậc chẳng phải là tan vỡ ư?”

Niếp Thanh Lân nhìn xuống vị Cảnh đại nhân đang đứng bên dưới, tay nắm long ỷ hơi hơi nắm chặt, trước kia ở trên triều đình, nàng trong lúc rảnh rỗi, luôn luôn lấy việc đánh giá ngôn từ, phong cáchnói chuyện của thần tử để giết thời gian.

Vị Cảnh đại nhân này ngày trước nàng cũng luôn tấm tắc khen hắn cũng thuộc dạng nhân tài kiệt xuất, thuận nước đẩy thuyền, làm việc luôn hành sự tùy theo hoàn cảnh, gió chiều nào xoay chiều đấy, ba phải. Nhưng bây giờ, hắn lại có thể yên tâm về chỗ dựa mới của hắn, dám nhảy ra hùng hổ lên án Vệ Lãnh Hầu... hắn đã biết được cái gì, mà dám chắc chắn Vệ Lãnh Hầu không trở về nữa?

Nghĩ tới đây, tâm tư xoay chuyển, ước lượng một lúc, Niếp Thanh Lân đột nhiên nói: “Cảnh đại nhân có lòng muốn phân ưu thay trẫm, nên chắc không có thời gian quản lý sự vụ của mình phải không? Cho nên không đủ tinh lực xử lý 3 quận đồn điền của mình, làm hại 3 vạn nông dân cùng với đồn điền của họ đều thuộc về thúc thúc ngươi?”

Nay nàng có nhận được một tấu chương từ một huyện nhỏ của hắn, vốn tấu chương này sẽ khôngđược phép dâng lên trên triều, nhưng vì gặp phải một viên quan công chính, cùng với thúc thúc của Cảnh đại nhân đối nghịch nên đã cho điều tra cẩn thận, nắm giữ được chứng cứ Cảnh đại nhân thông đồng với quan viên địa phương giấu kín hộ tịch, giấu không khai báo nhân khẩu, nhằm thâu tóm đất đai. Nhưng hắn lại không đề phòng người, bị người khác viết phong thư tố cáo với lão sư của hắn, Đương triều các lão Ngô Cảnh Lâm, Ngô các lão liền đem tội trạng mà đệ tử gửi trước khi lâm chung viết tấu chương trình lên.

Cảnh đại nhân không ngờ tới tiểu Hoàng đế bệnh quanh năm này lại đột nhiên làm khó dễ, dĩ nhiên lập tức lên án hành động của mình, trong lòng mặc dù kích động, nhưng mà cũng không thể hiện lên mặt, nghĩ đến việc mình đã sớm đem hộ tịch gạch bỏ, dọn dẹp sạch sẽ chứng cứ, liền trấn tĩnh nói: “không biết Hoàng thượng từ nơi nào nghe lời xàm tấu, thần là bị oan, thỉnh bệ hạ cho người điều trarõ trả lại trong sạch cho thần!”

Ngô các lão đứng ở một bên, vừa ho khan vừa chậm rãi bước ra khỏi hàng nói: “Học trò của thần là Chu Thông quản lý ba quận cố huyện lại, chứng cớ mà Cảnh đại nhân nuốt riêng đất đai đều ở chỗ này của cựu thần, xin thánh thượng phái người tới quý phủ của cựu thần lấy, trả lại sự trong sạch cho đệ tử của thần!”

“Người đâu, đem Cảnh Bác Nghi giải vào đại lao!” Niếp Thanh Lân đột nhiên truyền lệnh.

Mặc dù Hoàng đế đã mở kim khẩu, nhưng trong đại điện không một thị vệ nào nhúc nhích… Dù sao vịđang ngồi trên long ỷ này cũng chỉ là Hoàng đế dùng để trang trí, thình lình lên tiếng, cũng là khônghề có quyền uy.

Cảnh Bác Nghi giật mình, rồi cười lạnh, mới mấy ngày trước, hắn nhận được mật thư, Vệ Lãnh Hầukhông rõ sống chết, tám chín phần là táng thân nơi bụng cá. Vì lúc trước Thái phó thẳng tay xử lý mộtvài phiên Vương, những vị đó sớm đó âm thầm cấu kết, lấy Tề Lỗ Vương cầm đầu thu thập kim lượng, tài vật, Bộ binh cũng đã vào tay tâm phúc của Tề Lỗ vương, hôm qua thừa dịp thay phiên, thị vệ trênđại điện cũng là tay chân của Tề Lỗ vương, đừng nói đến việc không nghe lệnh của tiểu Hoàng đế, mà kể cả Khâu Minh Nghiên cũng không thể ra lệnh cho thị vệ đại điện hiện tại, tiểu Hoàng đế lại tưởng còn có thể ra lệnh như khi Thái phó còn ở, thật sự làm trò cười cho người khác!

Nhớ tới trong mật thư Tề Lỗ vương đã phân phó, chỉ cần tiểu Hoàng đế trở về, nắm chắc thời cơ, ở trước mặt các vị đại thần lột trần thân phận, giới tính, đến lúc đó xử chém toàn bộ phe phái của Thái phó, cây đổ bầy khỉ tan!

Ban đầu hắn còn có chút do dự, dù sao nếu tin đồn kia vạn nhất là giả, khó tránh khỏi tội làm nhục long thể Hoàng đế, trong thâm cung đều là tâm phúc của Thái phó, chắc chắn không làm gì được trước ánh mắt của bọn thị vệ, chỉ có thừa dịp sơ hở lúc Hoàng đế lên triều.

hiện tại nếu tiểu Hoàng đế đã lật mặt với hắn trước, thì cũng đừng trách hắn vô tình không niệm tình quân thần. Kỳ thật, tiểu Hoàng đế bây giờ không cha không mẹ, không có chỗ dựa vững chắc, khôngthiếu người muốn dồn hắn vào chỗ chết! Nhưng nếu thật là thân nữ tử, như vậy Cảnh Bác Nghi hắn đãthay Tề Lỗ vương lập công đầu, tương lai tên tuổi hắn lưu lại trong sử sách đại Ngụy, cũng là có công đầu trong diệt trừ một đảng của Vệ tặc.

Nghĩ tới việc lập công lập nghiệp thì nhiệt huyết sôi trào, cả người Cảnh đại nhân liền trở nên trang nghiêm, đưa ánh mắt cho thị vệ thống lĩnh trên đại điện, miệng cất cao giọng nói: “Hoàng đế bị gian thần mê hoặc, thần lấy cái chết để minh chứng, chết không luyến tiếc…” Vừa nói, vừa đấy dậy muốn chạy lại đập đầu vào cây cột, bọn đại thần cùng phe dĩ nhiên tự nhiên đứng dậy đi can ngăn, đại điện lập tức loạn lên, đúng lúc này, thừa dịp mọi người không để ý tới, tên thị vệ thống lĩnh nghiêng ngườitrên điện, liền muốn kéo xuống long bào của Hoàng đế.

Lúc này Niếp Thanh Lân sao lại không biết mình đã bị rơi vào bẫy? Nếu là bình thường, nàng liền nhịn, tuyệt không muốn dính dáng đến Cảnh Bác Nghi cái tên này như một khối u nhọt bất cứ lúc nào cũng bùng nổ. Nhưng mà nghĩ đến việc hắn ta có thể biết nội tình chuyện Thái phó gặp nạn, đã làm nàngkhông nhịn được, nhất thời muốn bắt lấy hắn để thẩm vấn, nhất thời làm bản thân rơi vào tình thế sắp bêu xấu trước mặt mọi người.

Tên thị vệ thống lĩnh sắp sửa đưa bàn tay ra nắm lấy long bào của Niếp Thanh Lân thì đột nhiên mộtbàn tay to lớn bắt lấy tay hắn ta. Chỉ thấy Lỗ Dự Đạt vốn đứng ở hàng ngũ thứ 5 không biết khi nàođã lên tới đại điện hung hăng đánh ngã tên thị vệ kia.

Đúng lúc này, trong hàng ngũ khác vài võ tướng của Hắc Kỳ Quân cũng đứng dậy, trong đó một vị võ tướng liền bắt lấy tên Cảnh Bác Nghi vốn đang muốn giả vờ chết kia, nhấc bổng lên, giống như dùi chuông, đánh mạnh vào cây cột trụ giữa đại điện.

Sau đó chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết kèm một tiếng “Ầm” vang lên, Cảnh đại nhân đã được như ý nguyện, “Đập đầu giữa Kim Loan điện, dùng cái chết cho rõ tấm lòng trung” vang danh sử sách!

Lỗ Dự Đạt đứng bên cạnh ngai vàng của tiểu Hoàng đế cao giọng quát: “Còn kẻ nào muốn dùng cái chết để chứng minh?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT