Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 106

Dòng máu nóng yêu nước của Cảnh đại nhân rất nhanh từ trên phiến đá đã chảy tràn ra đại điện, Mùi máu tanh nồng nặc, kích thích khứu giác của mọi người. Bị ném xuống đất, thống lĩnh thị vệ nhìn thấy một màn này trong lòng liền biết không ổn rồi, nhanh chóng gọi người. Nhưng ngay sau đó, hơn một trăm Hắc Kỳ Quân từ hai bên hông đại điện điện tràn vào, bắt lấy mấy chục tên thị vệ đang nghe lệnh của Thống lĩnh rút đao về hướng bọn thị vệ.

Tại một chỗ khác, mấy đại thần bị Lỗ vương mua chuộc mặt tái nhợt không một giọt máu. sự việc đang diễn ra hoàn toàn khác hẳn với những gì bọn họ bàn bạc trước ở phủ. Dựa theo kế sách lúc đầu, vốn là phải vạch trần thân phận nữ nhi của Hoàng đế, sau đó thừa dịp quần thần đại loạn, đem Hoàng đế bắt lại, sau đó bọn họ đồng loạt thỉnh cầu Tề Lỗ Vương, khẩn cầu hắn vì Niếp thị hoàng tộc mà tạm thời đứng ra xử lý triều chính.

Tề Lỗ Vương cũng đã sớm tự mình lãnh binh trú đóng ở ngoại đô kinh thành yên lặng chờ tin lành.

Nhưng bây giờ dẫn đầu là Cảnh đại nhân đụng cột mà chết, bọn thị vệ cũng đột nhiên bị Hắc Kỳ Quân bắt, trong lúc nhất thời tất cả đều có chút hoảng sợ.

“Ty chức lỗ mãng, làm kinh sợ thánh giá, thỉnh bệ hạ an tọa.” Lỗ Dự Đạt ra lệnh cho thủ hạ kéo những kẻ có liên quan đi, cả thi thể của Cảnh đại nhân, sau đó cúi đầu hướng tiểu Hoàng đế thỉnh tội.

Lúc này Niếp Thanh Lân cũng đã ổn định tâm thần, Thái phó tuy rằng mất tích, nhưng uy danh của Hắc Kỳ Quân không hề thay đổi, một nửa võ tướng trên đại điện hiện tại đều là theo Vệ Lãnh Hầu từ trong doanh mà tới. Những vị võ tướng này có chút bất đồng với những võ tướng xuất thân từ quan võ khác, bọn họ là chém giết ở trên chiến trường, khắp người đều là máu tươi để đổi lấy công danh hiển hách, cho dù hiện tại đã rời xa tư thế hào hùng trên sa trường, nhưng mà cũng không vì ở trong cuộc sống nhung lụa mà buông xuống tinh thần, đơn cử mang ra một vị, cũng bưu hãn hơn nhiều những bọn thị vệ, thống lĩnh ngày thường chỉ biết đánh bài, uống rượu, quần là áo lụa.

Thái phó đột nhiên mất tích, làm cho những kẻ mang ý định xấu có chút đắc ý vênh váo, nhưng mà cho dù núi đó không có hổ, thì vẫn còn một đám cọp con được con hổ đó đào tạo ra.

Trong lúc nhất thời cả đại điện đều tĩnh lặng.

Niếp Thanh Lân chậm rãi ngồi xuống, vịn tay vào long ỷ mới phát hiện ra trên tay đều là mồ hôi lạnh. Nàng nhìn về phía đại điện, nhìn xuống những biểu cảm khác nhau phía dưới, chậm rãi mở miệng: “Bắt đầu từ hôm nay, trẫm tự mình chấp chính xử lý công vụ triều đình, gần đây trong kinh thành những lời đồn đại nhảm nhí, lẫn lộn đầu đuôi, tạp nham đã truyền tới tai trẫm, thật là hoang đường đến mức làm người ta không thể nào tin nổi, nhưng nơi này là Kim Loan bảo điện của Đại Ngụy, không cho phép những câu nói đồn đại vô căn cứ bừa bãi xuất hiện tại nơi này. Nếu như có kẻ dám mang những lời đồn đãi trong dân gian lên triều đường, đừng trách trẫm không nhìn nhận đến tình cảm quân thần, xử trảm hết! “

Phía dưới quần thần lập tức cúi đầu hô to: “Cẩn tuân thánh dụ của Hoàng thượng.”

“Bệ hạ, Tề lỗ vương tự tiện rời khỏi lãnh địa, mang trọng binh tập kết ở ngoại ô kinh thành, phải xử trí như thế nào?” Lúc này Khâu Minh Nghiên bước ra khỏi hàng xin chỉ thị.

Niếp Thanh Lân biết sự việc hôm nay không phải là các võ tướng tùy cơ ứng biến, có lẽ là do Khâu Minh Nghiên đã an bài trước đó, nếu như hắn đãhỏi, như vậy chắc chắn hắn cũng đã có an bài phía sau, ngẫm nghĩ một lúc nàng liền hỏi: “Phiên vương tự tiện rời khỏi lãnh địa, tự dẫn trọng binh tới gần kinh thành phải bị tội gì?”

Nốt ruồi son trên trán của hắn hơi hơi lóe lên màu đỏ máu: “Hồi bệ hạ, y luật phải chém!”

sự việc xảy ra trên đại điện này, không bao lâu nữa sẽ bị đồn đại ra khỏi cánh cửa đại điện màu đỏ như son này, Tề Lỗ vương khi bị dồn đến góc tường, thì chẳng khác nào chó dữ loại chuyện nào chẳng dám làm…

Trầm ngâm một hồi, nàng mở miệng hỏi: “không biết trong triều có vị tướng trung thành nào tự nguyện đứng ra đi bắt loạn thần tặc tử?”

Lỗ Dự Đạt lúc này bước ra khỏi hàng bẩm: “Hắc Kỳ Quân đang tập kết huấn luyện ở Phượng Lương sơn cạnh doanh trại Tề Lỗ Vương, nếu như hành quân vòng qua núi thì mất một ngày lộ trình, nhưng mà nếu vượt núi hành quân gấp, không đến nửa canh giờ có thể tiếp cận tới. Chỉ cần bệ hạ ra lệnh một tiếng, Hắc Kỳ Quân sẽ vượt núi mà đến, đem phản tặc trảm lấy thủ cấp răn đe thiên hạ.”

Lúc này, Nguyễn công công đã đem bản đồ trình qua, giao cho Hoàng đế đích thân xem.

Phượng Lương sơn… Niếp Thanh Lân đối với ngọn núi này có chút ấn tượng, lần đó Thái phó mang theo nàng luyện tập cưỡi ngựa ở Yến Tử hồ đãtừng đi ngang qua ngọn núi này, Thái phó từng chỉ thẳng vào vách đá thẳng đứng tự hào nói qua: “Núi này nhìn cao ngất tưởng như không có đường, nhưng kỳ thật rất dễ leo lên, so sánh với những nơi Hắc Kỳ Quân hành quân gấp chuyên vượt qua những vùng khỉ ho cò gáy quả thật chẳng đáng nhắc đến. “

Tề Lỗ Vương hẳn không biết Hắc Kỳ Quân đang trú đóng trên núi Phượng Lương, theo như tư duy bình thường sẽ cảm thấy phải mất ít nhất một ngày lộ trình, cho dù Hắc Kỳ Quân tới, hắn đã đánh vào kinh thành, khoác hoàng bào, đến lúc đó triệu tập quân đội ứng phó với một đội quân như rắn mất đầu cũng là dư dả. Nên đương nhiên không thèm quan tâm đến đám quân binh hổ báo đã bị ngăn cách bởi một ngọn núi kia.

Niếp Thanh Lân xem xong, ngẩng đầu lên, giọng nói hơi khàn khàn, ra một quân lệnh đầu tiên ngay sau khi vừa tự mình chấp chính: “Các khanh nhanh chóng lĩnh binh, bình định phản tặc, chặt đầu chủ tướng.”

Tề Lỗ Vương đang ở trong doanh trướng đang mặc thử long bào, bởi vì thời gian quá gấp rút, nên đường may của long bào này không đủ tỉ mỉ, cũng may màu sắc sáng rực của long bào đủ làm cho người ta không dám mở mắt nhìn thẳng, coi như đền bù cho lỗi đường may. Lễ mừng năm mới đầu tiên hắn dùng rất nhiều ngân lượng mời tới một thầy tướng số, lão nói hắn làm gì cũng phải chú ý trên đỉnh đầu, nhưng mà chú ý đỉnh đầu cái gì chứ? hiện tại bỗng nhiên hắn hơi hiểu ra, trời cao quả thực sẽ có bánh thịt tự rơi xuống.

Lúc Cát Thanh Viễn liên lạc với hắn, hắn vẫn còn có chút tâm tư bo bo giữ mình, nhưng bởi vì Vệ Lãnh Hầu đã có ý định tước phiên, sợ mất đi cơ nghiệp trăm năm. Nhưng tên họ Cát này đúng là có chút bản lĩnh, trên biển nuôi một đoàn thủy quân, sửa thuyền đổi thành màu đỏ làm đặc trưng của hải tặc, thâu tóm lấy đảo Nam Hải của Vệ Gia uy hiếp, đem Vệ Lãnh Hầu cùng chiến thuyền của hắn dụ vào bẫy sau đó đem mấy chục thuyền lớn vây hắn, mắt thấy chiến thuyền lật úp, nhận được thư của đầu lĩnh hải tặc hắn vẫn còn chưa yên lòng.

Nhưng mật thám cắm tại bên Khâu Minh Nghiên mật báo, Nam đảo thây phơi khắp nơi, không ai sống sót, lập tức làm cho hắn yên tâm, một đại gia tộc của Vệ Lãnh Hầu coi như đã hoàn toàn táng thân nơi bụng cá khó lòng mà sống sót!

trên Kim Loan Điện hiện giờ, có lẽ con quỷ nhỏ kia đã bị lột y phục, lõa lồ nhục nhã trước mặt quần thần, nhưng thật ra tiện nghi cho lũ thần tử đó, phải biết rằng một thân máu thịt hoàng gia đó trước giờ đều chỉ có 1 mình Vệ hầu hưởng dụng! Tề Lỗ Vương đứng trước gương đồng đắc ý nghĩ, trênmặt một đống mỡ thịt chồng chất một chỗ nhìn thấy kinh tởm.

Đợi đến khi hắn đăng cơ, hắn sẽ sủng hạnh vị đường muội này thật tốt, để cho nàng ta biết thế nào mới gọi là chân long mưa móc, rồi mới tiễn ả ra đi.

hắn còn chưa kịp nghĩ đến chỗ đắc ý, bên ngoài đột nhiên truyền tới một trận chém giết. Tề Lỗ vương hốt hoảng vội vàng gọi người tới, chỉ nghe thấy binh lính bên ngoài báo lại “không… không xong, phía trên núi Phượng Lương đang có vô số quân lính đang đánh về hướng bên này….”

Tề Lỗ vương vừa nghe, vội vàng di chuyển thân thể mập mạp ra khỏi doanh trướng.

trên núi Phượng Lương cách đó không xa có vô số dây thừng đang hướng từ trên vách đá thõng xuống, quân lính dọc theo dây thừng từ trên di chuyển xuống, chẳng khác gì đi trên cáng tre bình thường, động tác dị thường nhanh nhẹn, thuần thục.

Như thủy triều trút xuống dưới chân núi, sau đó nhanh chóng tập kết thành trận, đánh về hướng doanh trại. Ùn ùn kéo đến, tiếng hò reo làm rung động cả một góc trời làm lòng người cũng run rẩy theo.

Tề Lỗ vương nhìn bộ dạng ngây ngốc của bộ hạ lập tức cuồng loạn hét: “Nghênh chiến mau lên! Bắn tên lên vách núi, dùng hỏa tiễn đốt cháy dây thừng! Mau!”

Dụng binh coi trọng ở tốc độ nhanh như vũ bão, lúc này cho dù binh lính trong doanh tướng tỉnh táo lại đối kháng cũng không còn kịp nữa rồi. Hắc Kỳ Quân đến chỗ nào, đao phong cuồng loạn, tướng sĩ người người hung ác dị thường, tiếng búa bén chặt xuống xương người nghe răng rắc, sát khí hung mãnh như nước vỡ bờ, bị đánh bất ngờ quân của Tề Lỗ vương sao kịp chấn chỉnh sĩ khí để ngăn cản?

Tề Lỗ vương bị một đao chém xuống, cái đầu mập mạp lăn lông lốc rơi xuống vũng máu, mơ hồ nghĩ: thì ra coi chừng trên đỉnh đầu nghĩa là,khôngriêng gì sẽ có bánh thịt rơi xuống, mà còn có kì binhđòi mạng…

Chiến dịch tiêu diệt phiến quân của Tề Lỗ vương nhanh chóng kết thúc, thi thể của hắn còn vận nguyên long bào là chứng cớ vô cùng xác thực, hành vi phạm tội không cho phép cãi lại, đất phong của Tề Lỗ vương bị tịch thu lại về triều đình.

Nghe xong tin này, Niếp Thanh Lân liền buông lỏng tâm tình. sự khốn đốn nhất thời của kinh thành có thể giải được, nhưng khốn đốn tại lòng người thì làm sao có thể giải đây?

Nàng hiện tại đã không thể so với lúc trước tuổi nhỏ, nữ nhân tướng mạo vốn mảnh mai cho dù là hoàng phục long bào lòe loẹt cũng khó mà che giấu.

Nếu lúc trước thì không sao, cùng lắm trong mắt các vị thần tử thì thân thể tiểu Hoàng đế chỉ là có chút văn nhược yếu ớt, ngược lại cũng sẽ khôngnghĩ nhiều. Nhưng bây giờ mọi người đều đã mang lòng nghi ngờ, cho dù vải quấn ngực có sát hơn, đế giày có chèn cho cao hơn cũng vẫn không che giấu hết được, liền ngay chính bản thân nàng đứng trước gương nhìn bộ dạng này cũng thấy đầy sơ hở.

Nhưng càng làm cho nàng lo lắng là đến nay vẫn không có tin tức gì của Thái phó! Khâu Tướng quốc đã phái người đi tìm kiếm hải thuyền nhưng đều không có kết quả. Nghe được tin này khuôn mặt nàng trắng bệch, sau đó lẳng lặng ngồi ở trên nhuyễn tháp. Đan ma ma nhìn thấy nàng cả buổi không buồn nhúc nhích, liền phân phó thị nữ đi pha trà mật táo đỏ, sau đó tự mình bưng vào cho nàng.

“Hoàng thượng, uống chút trà cho ấm cổ.”

Niếp Thanh Lân phục hồi tinh thần, cúi đầu, chậm rãi nhận lấy ly trà. Trái táo đỏ có màu rực rỡ bị màu nâu óng ánh của nước trà che khuất đi phần nào, da táo hơi bị nhăn nhưng khi ngâm vào trà thì căng mọng no đủ, hơi lấp ló bên dưới những cánh hoa trà, nhìn tươi tắn như vừa được hái từ trêncây xuống.

Hồi ức nghĩ về đội quân với đầu trọc bóng lưỡng quỳ thẳng dưới chân thành chờ lệnh, làm cho khi đó nàng phát hiện ra thế nhưng có một vị bất đồng, đáy mắt hắn không hề giống hậu duệ quý tộc đại thần sắp sửa mục nát, dáng vẻ già nua nặng nề, trong cặp mắt phượng anh tuấn kia lóe lên tia sáng khó hiểu, dẫn tới sự lưu tâm của cô gái chưa nếm trải tình đầu như nàng không tự chủ được mà chú ý tới hắn.

Mỗi khi có yến hội thì nàng sẽ luôn ở cạnh mẫu phi cũng không tự chủ được nhìn về phía hắn, chú ý tới vẻ không kiên nhẫn trong mắt hắn mỗi khi phải tiếp xúc với những tên quan lại quyền quý hư tình giả ý, lúc nhàm chán thì trêu chọc quả táo trong chén trà, khi nhắm mắt thưởng thức trà, khóe miệng sẽ cong lên. Tất cả những hình ảnh đó đều hiện lên rất rõ trong đầu nàng, lại như vào buổi tối hằng đêm, hắn đem mình ôm chặt vào trong ngực, như đóng dấu vào nơi sâu nhất trong thân thể nàng, nóng rực... Phải làm thế nào mới có thể làm phai nhạt đi.

Đan ma ma dâng trà xong, xoay người lui ra ngoài. Niếp Thanh Lân đưa bàn tay trắng nõn giơ cao chén trà bằng sứ tràn ngập mùi hương táo, mặc cho hơi nóng bốc lên che khuất cả gương mặt, nước mắt đột nhiên chảy xuống không ngừng, sau đó là không thể dừng được nữa, rơi như mưa trêntrái táo đỏ trong chén trà, làm trái táo chao đảo không ngừng...

Vệ Lãnh Hầu, ngươi rốt cuộc đang ở đâu...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT