Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 109

Nàng luôn cảm thấy thời điểm khi hắn ngủ là thuận mắt nhất, đôi lông mi đen dài, sống mũi thẳng, nhìn đôi lông mi xinh đẹp vẫn đang nhắm lại nàng liền yên tâm đánh giá, mấy lần trước cùng hắn ngủ thì hắn luôn tỉnh trước mình một khắc, sau đó bị hắn ôm thật chặt vào lòng, khẽ ngẩng đầu, nương theo ánh bình minh vừa ló dạng, an tĩnh nhìn nam nhân bá đạo điều khiển vận mệnh của nàng...

Đợi khi Thái phó giật giật chân mày, hơi hí mắt ra đã thấy giai nhân trong ngực đang an tĩnh nhìn mình, đôi môi mỏng hơi nhếch lên mang theo ý cười, ngẩng lên hôn vào đôi mắt to linh động kia. Đêm qua, hắn uống hơi quá chén, nhất thời cũng không muốn rời khỏi giường, liền dùng chiếc cằm râu mọc lún phún cọ cọ lên làn da trắng nõn của Trứng gà bên cạnh.

Làn da của công chúa mềm mại làm sao mà chịu nổi sự cọ xát đó, chỉ thấy cọ qua 2 cái da nàng liền ửng đỏ. Màu đỏ ửng thẹn thùng đó đã làm cho người nào đó càng chỉ muốn cứ ở trong chăn này mà dùng cằm cọ sát hết làn da trắng khắp người kia!

Đáng tiếc thời điểm lên triều đã tới, cho dù đêm qua có uống rượu Lộc huyết say mèm thì cũng phải rửa mặt tỉnh táo, để xử lý sự vụ quan trọng của quốc gia, sau khi hung hăng hôn lên môi giai nhân, hắn càng không kiềm chế nổi mà đưa tay vào tỉ mỉ xoa nắn da thịt mềm mại bên dưới lớp chăn gấm, sau đó cắn chặt răng đứng dây đi lên triều.

Nếu quyền thần đã đi xử lý triều chính, thì tiểu hôn quân đương nhiên nhàn hạ đánh thêm vài giấc ngủ nướng.

Lúc sáng sớm, Niếp Thanh Lân cuối cùng cũng lười nhác ngồi dậy, vừa dùng qua đồ ăn sáng, liền nghe Đan ma ma bẩm báo thị nữ cận thân bên người Hoàng hậu là Hải Đường cầu kiến.

Niếp Thanh Lân nghĩ rằng có lẽ Tiểu Trầm hậu Hoàng hậu có việc cầu khiến nên mới sai Hải Đường qua đây, liền để thị nữ tuyên nàng vào. Hải Đường vừa vào liền quỳ xuống đất khóc nấc lên. Niếp Thanh Lân chấn động vội hỏi: “Ngươi khóc cái gì, Hoàng hậu xảy ra chuyện gì?”

Hải Đường khóc thút thít nói: “Bẩm công chúa, xin người mau cứu tất cả người ở Cam tuyền cung đi, Hoàng hậu… Hoàng hậu… không thấy đâu nữa…”

Nghe lời nói không đầu không đuôi của tiểu thị nữ này, Niếp Thanh Lân hơi nhíu mày nói: “Ngươi nói cái gì?”

thì ra tối hôm qua sau khi uống rượu Lộc huyết xong, Hoàng hậu có chút choáng váng, liền trở lại tẩm cung sớm. Bởi vì thường ngày nàng ngủ sớm, nhưng hôm qua không biết tại sao, làm thế nào cũng trằn trọc không ngủ được. Vì thế dứt khoát đứng dậy đi về phía hoa viên Thái Hồ du ngoạn.

Tiểu Trầm hậu bình sinh thích nước, trước kia khi chưa vào trong cung liền thường xuyên vụng trộm ra ngoài tắm, bằng không cũng sẽ không ở trong hồ hành cung tại ngoại ô tắm rồi bắt gặp “chuyện xấu” của Thái phó, sau đó bị tóm vào cung đến bây giờ.

Từ khi vào cung, lại bởi vì hành động luôn bị hạn chế mà cảm thấy mất đi nhiều tự do, trong lòng buồn khổ, ban đêm nàng thường trốn đến hồ trong ngự hoa viên để bơi vài vòng. Tất cả thị nữ liên quan trong cung Cam Tuyền đều biết thói quen này của Hoàng hậu, cho nên dù Hoàng hậu không cho đi cùng các nàng cũng tự hiểu.

Chỉ là sau đêm hôm qua, nàng ấy đi rồi sau đó liền mãi vẫn không thấy trở về. Mọi người trong cung lúc này mới luống cuống lo lắng cho Hoàng hậu, đêm qua tìm kiếm mấy lần ở ven hồ ngự hoa viên cũng không thấy, sợ rằng nàng ấy bị chết chìm. Nghĩ đến việc Thái phó mà giáng tội sẽ chỉ có nước rơi đầu, lúc này Hải Đường luôn hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu mới nhớ ra nàng ấy rất thường hay giao hảo với công chúa, nàng ta mới chạy thẳng tới bẩm báo nguyên do, hi vọng công chúa nhân từ, cứu lại tính mạng cho mấy người bọn họ.

Niếp Thanh Lân lo lắng không yên hỏi: “Sao tối hôm qua không báo luôn cho Bản cung biết lại kéo dài tới bây giờ…” Hải Đường chỉ biết khóc lóc nỉ non không có trả lời.

Tìm kiếm không thấy Hoàng hậu. Hải Đường vẫn chỉ nghĩ rằng nàng đang đi dạo ở một nơi nào đó chưa về, tuy rằng lo lắng, nhưng cũng không dám lộ ra cho người khác biết, nếu không đến tai Nguyễn công công cùng Thái phó còn không biết mang đến hậu quả như thế nào cho Hoàng hậu cùng bản thân mình, chỉ có thể dám ban đêm lén lút tự mình đi tìm kiếm, hi vọng có thể tìm thấy Hoàng hậu. Thẳng đến ngày hôm sau, vẫn không có manh mối nào, lúc này nàng mới hoảng hồn, vì thế mới chạy tới bẩm báo với công chúa.

Niếp Thanh Lân mới đầu nghe có chút kích động, nhưng sau nghĩ lại lại thấy kỳ quái, nơi này là hoàng cung, khắp nơi đều có thị vệ cung nữ thái giám, lại càng không có kẻ lạ dám đột nhập vào, ngay cả hiện tại Hoàng hậu không có uy thế, nhưng không được Thái phó phân phó, cũng không có ai dám gây bất lợi đối với Hoàng hậu, suy tư một chút nàng liền nói: “Hoàng hậu trước kia vẫn thường đến Thái Hồ du ngoạn sao?”

“Dạ. Hoàng hậu bình sinh thích bơi lội... có khi đợi ban đêm không có ai sẽ vào trong hồ bơi một hồi, bình thường đều không cho bọn nô tỳ đi theo.”

Niếp Thanh Lân lắp bắp kinh hãi, thật sự không nghĩ được trời giá rét như vậy mà Tiểu Trầm hậu lại nhảy xuống nước bơi lội, quả nhiên là không chịu quý trọng thân thể. Trong lòng hơi lo âu đồng thời lập tức cho triệu Nguyễn công công tới, đem việc Hoàng hậu mất tích nói cho ông ấy biết. Nguyễn công công vội vàng quỳ rạp xuống đất, run giọng nói: “Nô tỳ tội đáng chết vạn lần, đã không chiếu cố tốt tới Hoàng hậu.”

Nguyễn công công sao có thể không sợ, Hoàng hậu dù sao cũng vẫn là quốc gia chi mẫu, là thể diện của hoàng tộc Niếp thị, nếu như ở trong cung có lời đồn gì, Thái phó vì muốn ổn định đại cục, chắc chắn sẽ lấy đại nội tổng quản là ông ra định tội. Đến lúc đó, không chỉ chính mình không còn mạng, chỉ sợ cả thân tộc cũng gặp tai ương. Nghĩ vậy, mồ hôi trên người ông đổ như mưa, trong cung xảy ra chuyện mất tích như thế này, lúc trước cũng có, nhưng mà cũng không thể chạy thoát, đắc tội quý nhân trong cung, cũng chỉ có nước bỏ mạng, thử hỏi dưới miệng giếng ở trong cung có biết bao nhiêu oan hồn dã quỷ, Nghĩ như vậy, trong lòng Nguyễn công công bắt đầu niệm “Vô lượng Phật.” Đau khổ cầu nguyện hi vọng Hoàng hậu chỉ nhất thời ham chơi, vạn lần không phải là bị Thái phó… phái người giết.

Niếp Thanh Lân mới đầu cũng nghĩ có thể do Thái phó hạ thủ, nhưng sau lại cảm thấy hắn là một nam nhân cao ngạo sẽ đường đường chính chính xuống tay, chứ không thèm lén lút hạ thủ đối với một nữ tử không có chút uy hiếp nào đối với hắn.

“Được rồi, ngươi lập tức phái những người này đi đến mọi nơi trong cung điều tra, bằng mọi giá phải đem Hoàng hậu trở lại.”

một lúc lâu sau, Niếp Thanh Lân đi vào trong ngự hoa viên, Nguyễn công công vẫn đang triệu tập cung nữ thái giám cẩn thận rà soát mọi nơi tìm người.

Sợ Hoàng hậu trong lúc nhất thời vụng tâm du ngoạn trong hồ lớn, lại sai người buông lưới ra để rà soát dưới đáy hồ, trong lúc nhất thời khuấy đục hồ nước cũng không thấy bóng dáng.

Sau nửa canh giờ, rốt cuộc cũng phát hiện thấy Tiểu Trầm hậu đang trốn ở trong huyệt động sau một ngọn núi giả. Niếp Thanh Lân đi tới, thấy Tiểu Trầm hậu còn đang ở trong động khóc, quần áo cũng bị núi đá cọ vào có chút rách nát, khuôn mặt vốn thanh thúy nay sưng lên như trái đào vậy.

Niếp Thanh Lân nhẹ nhàng đem một chiếc áo choàng khoác lên người Trầm hậu, vỗ nhẹ bờ vai nàng nói: “Hoàng hậu nương nương, đêm qua vì sao không trở lại tẩm cung, ban đêm trời lạnh, đừng để bị cảm lạnh.”

Tính tình Tiểu Trầm hậu cũng chẳng khác gì Hải Đường, chỉ biết hu hu khóc, cũng không chịu nói chuyện. Niếp Thanh Lân tinh tế hồi tưởng lại sự tình trên yến hội hôm qua, cũng chỉ nhớ mang máng tiểu Trầm hậu đưa cho mình một chiếc túi hương thêu uyên ương, là túi thêu một đôi, chỉ có nàng và mình mới có, mang vào nhìn cũng khá xinh đẹp, sau đó liền ômquyết tâm không phí phạm của trời, nên đã uống sạch bầu Lộc Huyết tửu mà thái giám đưa đến...

Cha mẹ Tiểu Trầm hậu đã mất từ khi nàng còn khá nhỏ, vì thế nàng đành sống trong nhà người thân, hơn nữa lại bị Trầm nương giáo dưỡng nghiêm khắc, nên mất đi vẻ hồn nhiên của thiếu nữ, tâm tư lại cực kỳ yếu ớt, năm đó bị chế giễu, cũng chỉ dám trốn vào một góc mà khóc.

Niếp Thanh Lân cũng không hỏi rõ, nàng chỉ nhớ hôm qua các phu nhân kia nhìn thấy Tiểu Trầm hậu đều coi như không thấy, có lẽ lúc đó nàng ấy cảm thấy đau lòng. một mình trốn đi cũng không nổi lên nghi ngờ gì, an ủi Tiểu Trầm hậu xong, đưa nàng ấy về tẩm cung, vừa vào đến Cam Tuyền cung thì nàng nhìn thấy phía sau váy Tiểu Trầm hậu có một vết máu, lại sợ nói ra thì Tiểu Trầm hậu khó chịu, liền dặn dò nha đầu Hải Đường hầu hạ cẩn thận rồi xoay người rời đi.

một lát sau, lại sai thị nữ đến hỏi, lại nghe báo là Hoàng hậu nương nương muốn rửa mặt chải đầu, ăn một chút, sau đó thì lên giường ngủ.

Nguyễn công công thấy Tiểu Trầm hậu bình yên vô sự, lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm, trở lại hung dữ phân phó thái giám, về sau nhất định phải chút ý kỹ nhất cử nhất động của Tiểu Trầm hậu, không để phát sinh sự việc như hôm nay nữa. Ông chỉ cần Hoàng hậu không sao, không muốn chuốc thêm phiền cho bản thân mình, về phần đêm qua vì sao Tiểu Trầm hậu không về cung, ông hoàn toàn không có chút hứng thú để tìm hiểu.

Mặc dù Niếp Thanh Lân cũng có chút bận tâm, nhưng lại lo lắng vài chuyện nên nhất thời không nói nên lời. Mấy ngày sau, nàng lại qua thăm Tiểu Trầm hậu, nhưng luôn không thấy bóng người, chỉ cho người nói lại là thân mình khó chịu, ngại tiếp khách, thỉnh công chúa quay về, miễn cho bị lây bệnh.

một tháng sau, thái y viện Thái y dựa theo lệ thường tiến cung thỉnh mạch cho các vị nương nương. Bởi vì Niếp Thanh Lân quan tâm Hoàng hậu, cố ý dặn Nguyễn công công phái Thái y đến bắt mạch cho Hoàng hậu. Thái y viện từ trước đến nay là luôn xem sắc mặt kẻ có quyền nhất để làm việc. Vừa thấy là cho Hoàng hậu, xem bệnh liền sắp xếp tiểu Thái y mới vừa vào thái y viện gần đây đến thỉnh mạch cho Hoàng hậu, sau khi tiểu Thái y bắt qua mạch, mặt lộ vẻ vui mừng, đi ra nói với Nguyễn công công: “Công công, hỉ sự hỉ sự rồi! Hoàng hậu có thai.”

Nào biết Nguyễn công công nghe xong chẳng những không vui mừng, ngược lại rất hoảng sợ.

Tiểu Thái y không biết những hỗn loạn sóng gió trong cung, còn tưởng đây là việc vui? Trời sập thì đúng hơn!

Sau khi xác định chắc chắn từ chỗ Thái y một lần nữa, đợi đến khi có câu trả lời khẳng định đầy thuyết phục, ông liền đứng ngây ngẩn cả người.

Ông đã biết Hoàng đế kỳ thật chính là Vĩnh An công chúa, vậy… Cái thai của Hoàng hậu là từ đâu? Cha của đứa nhỏ trong bụng Hoàng hậu là ai? Trong cung hiện tại trừ bỏ cung nữ cũng là thái giám, đến Hoàng đế cũng là nữ nhi, duy chỉ có một nam nhân duy nhất đó chính là… Thái phó.

Nghĩ đến đây, Nguyễn công công cả kinh! Định Quốc hầu đại nhân, ngài hận Niếp gia đến mức nào vậy? Nên phải ngủ hết cả hoàng cung đại Ngụy phải không?

Nghĩ như vậy, ông cũng không dám giấu diếm, đứng dậy đi tìm Thái phó, lại nói lão thái y chẩn mạch cho Hoàng hậu vừa đi vừa căm phẫn nghĩ: “Trong nhà mình nhiều thế hệ làm nghề y, riêng mình cũng làm thái y ba mươi mấy năm, xem bệnh cho ba triều Hoàng đế, chưa bao giờ xảy ra sai sót. Nguyễn công công vậy mình lại không tin mình, còn truy vấn đi truy vấn lại, thật làm cho người ta căm phẫn mà...”

Ngẩng đầu một cái, phát hiện Hoàng Thượng đang mặc long bào chậm rãi từ trong ngự hoa viên đi ra, đang đi về hướng bên này, thầm nghĩ muốn lập công để, đòi phong thưởng, nên chanh chóng chạy đến trước mặt hoàng thượng, khom người xuống: “Chúc mừng bệ hạ, Hoàng hậu có tin vui.”

Editor có lời muốn nói: Chương này bạn Lân có hơi hiểu hiểu tình cảm của mình rồi *vỗ tay*

Lúc đầu mình cứ tưởng Cát Thanh Viễn là nam phụ si tình, ôn nhu như ngọc, không ngờ…hơi thất vọng một chút =___= nhưng phải công nhận là cha con nhà bạn Viễn đúng là sâu không lường được, nhẫn nhịn nhiều năm như vậy. Có lẽ từ lúc phát hiện vợ mình hồng hạnh với tiên hoàng là Cát lão đại nhân đã nghĩ ra kế này rồi.

Vì hình tượng bạn Thái Phó đã gắn với hai chữ vô sỉ từ lâu nên nhiều khi quên mất bạn ấy là chiến thần không gì không làm được, làm sao có chuyện bạn ấy chết đuối lãng xẹt vậy chứ. Tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân sắp lên sàn! Hú hú! (Có một lần thấy chị Hằng spoi, nên anh hùng đồng nghĩa với việc cứu mỹ nhân là việc chúng ta có H)

Lảm nhảm hơi nhiều rồi, khụ, chống tay ngồi chờ H thôiiiiiiiiiii

Betaer giải thích:Đoạn này nói về sự thông minh của Niếp Thanh Lân, mình giải thích sợ mọi người không hiểu. Khi bị Cát Thanh Viễn bắt, Niếp Thanh Lân dung giọng nói trẻ con ngây thơ gọi ‘A Khê ca’ mục đích dò xét xem người này có nghĩ tình xưa để tính bước tiếp theo, nhưng do gã này quá nham hiểm, bắt buộc nàng viết thư nàng thà không viết.

Còn đoạn trên, lúc Niếp Thanh Lân viết 2 bức thư. 1 cho Ngô Các Lão dẫn đầu quần thần còn trung trong triều kiến nghị kéo dài thời gian đợi Lang Tây vương đến. (Niếp Thanh Lân có thể không biết ai trung ai gian, nhưng Ngô Các Lão làm quan lâu đương nhiên sẽ biết).

Giờ đợi Thái Phó dzìa thui. Chương sau khất cái Thái Phó dzìa rồi,hấp dẫn lắm


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT